Nói về Chuẩn Đề Đạo Nhân sau khi có được kết quả mong muốn, vội vã rời khỏi Đông Hải, hướng về Tây Phương Thế Giới mà đi, chỉ để lại Khương Thạch vui cười hớn hở và Thông Thiên Giáo Chủ đầy mặt xoắn xuýt.
Khương Thạch đếm đi đếm lại thu hoạch lần này, cười đến sắp lộ cả răng hàm, cười hắc hắc nói: "Thanh Liên đạo hữu, ai bảo Tây Phương Giáo nghèo nàn chứ? Vụ này lời to rồi! Lần này ra ngoài không lỗ."
Một tia Hồng Mông Tử Khí hiếm hoi còn sót lại trên Hồng Hoang, một quả Bồ Đề, một quyển Hộ Giáo Công Pháp của Tây Phương Giáo.
Quả Bồ Đề này cùng Cửu Chuyển Kim Thân rất hợp, vừa vặn để đệ tử của mình đánh tốt căn cơ. Đến lúc đó lại kiếm được Bát Cửu Huyền Công từ Xiển Giáo, thì ôi thôi, trong truyền thuyết Phật Đạo Song Tu, thiên hạ vô địch à?
Không nói đến những ý nghĩ thú vị trong lòng Khương Thạch, Thông Thiên Giáo Chủ lại đang đau đầu vô cùng. Hắn còn tưởng rằng Khương Thạch lần này lại muốn hố Tây Phương Giáo một vố đau, cho nên mới ở một bên thêm dầu vào lửa, ai ngờ lần này lại giống như giúp Tây Phương Giáo tìm được phương pháp vượt qua kiếp nạn?
Chó ngáp phải ruồi? Hay là tự mình làm tự mình chịu?
Nhìn thấy Khương Thạch đang vui cười hớn hở, Thông Thiên Giáo Chủ vuốt vuốt chòm râu, không nhịn được mở miệng hỏi: "Khương Thạch đạo hữu à, lần này ngươi vì sao... lương tâm trỗi dậy?"
Phụt!
Khương Thạch đang vui vẻ nghe Thông Thiên Giáo Chủ nói vậy, nhất thời có chút cạn lời, mở miệng nói: "Ta nói Thanh Liên đạo hữu, cái gì gọi là lương tâm trỗi dậy? Ta căn bản là không có lương tâm... Phi phi phi! Suýt chút nữa bị ngươi lừa, ta căn bản không cần lương tâm trỗi dậy... Ta là thanh niên Tam Hảo giúp người làm niềm vui, còn bị ngươi phỉ báng, thật sự là không có thiên lý mà!"
Thông Thiên Giáo Chủ dè dặt hỏi: "Ngày thường ngươi chẳng phải luôn muốn lừa Bồ Đề đạo hữu ra khỏi Tây Phương Giáo sao? Sao lần này lại giúp Tây Phương Giáo vượt qua cửa ải khó khăn? Không giống tính cách của ngươi chút nào?"
"Chuyện này à?" Khương Thạch hiểu được ý của Thông Thiên Giáo Chủ, khinh bỉ liếc một cái: "Thanh Liên đạo hữu, ngươi thế là không hiểu rồi, t thấy Bồ Đề đạo hữu bị Tây Phương Giáo đầu độc quá sâu, không thể nào thoát ly được Tây Phương Giáo. Lần này ta chuẩn bị chơi lớn, dút khoát đoạn tuyệt ý nghĩ của hắn.”
"Hả? Tuyệt vọng ư? Ý gì?"
Thông Thiên Giáo Chủ hơi sững sờ, có chút ngơ ngác nhìn Khương Thạch.
Nghe giọng điệu của Khương Thạch, hình như không phải chuyện tốt lành gì, Thông Thiên Giáo Chủ mơ hồ cảm giác được Tây Phương Nhị Thánh có thể lại bị hố, không khỏi nâng chén rượu lên uống rồi cảm thán.
Đúng là như vậy, Khương Thạch đạo hữu vẫn là cái tên vô sỉ... Khụ khụ, da trâu trong lòng ta.
Nhưng một giây sau, Thông Thiên Giáo Chủ cả người hoàn toàn ngổn ngang, nhìn Khương Thạch với vẻ không dám tin, không thể tin vào những gì mình vừa nghe!
Chỉ thấy Khương Thạch thản nhiên nói: "Chỉ cần Tây Phương Giáo còn, Bồ Đề đạo hữu không thể nào lạc đường biết quay lại, phản bội Tây Phương Giáo được, vậy dứt khoát làm cho Tây Phương Giáo biến mất là xong. Ta nói cho ngươi biết, Bồ Đề đạo hữu lần này trở về, chỉ cần Tây Phương Nhị Thánh tán thành phương án này, thì Tây Phương Giáo xong đời."
Trời ạ, làm cho Tây Phương Giáo biến mất? Khương Thạch đạo hữu vẫn trước sau như một có thể khoác lác, về khoản chém gió thì quả thật là mạnh nhất Hồng Hoang.
Thông Thiên Giáo Chủ đặt chén rượu xuống, càng thêm cạn lời: "Khương Thạch đạo hữu này... Tuy ngươi là phân hóa Tây Phương Giáo, nhưng không phải là làm cho Tây Phương Giáo biến mất chứ, trái lại giúp họ tránh được đại kiếp diệt giáo... Câu này là sao?"
Khương Thạch cười gian, thấp giọng nói: "Ta nói ra ngươi đừng không tin, lần này Tây Phương Nhị Thánh có đến năm thành khả năng phải chia rẽ! Hạt nhân của Tây Phương Giáo chính là Tây Phương Nhị Thánh, nếu Tây Phương Nhị Thánh chia rẽ, thì Tây Phương Giáo chẳng phải không tồn tại sao, khà khà."
"Phụt! Khụ khụ khụ!"
Ngụm rượu ngon vừa nuốt vào của Thông Thiên Giáo Chủ còn chưa kịp trôi xuống, liền bị phun ra, ho khan sặc sụa đến đỏ mặt.
Cái gì mà Tây Phương Nhị Thánh có thể chia rẽ đến năm thành?
Thông Thiên Giáo Chủ vội vàng lau miệng, ghé sát lại hỏi nhỏ: "Khương Thạch đạo hữu, ngươi nói Tây Phương Nhị Thánh có năm thành nắm chắc sẽ chia rẽ là thế nào?"
Khương Thạch nhếch môi cười, mở miệng hỏi: "Thanh Liên đạo hữu, ngươi không phát hiện ra Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo ta vừa nói có vấn đề gì sao?"
Đại Thừa Phật Giáo độ chúng sinh, Tiểu Thừa Phật Giáo độ chính mình, có thể có vấn đề gì? Thông Thiên Giáo Chủ bất đắc dĩ nói: "Khương Thạch đạo hữu ngươi nói nhanh lên đi, chẳng phải ngươi phân hóa giáo nghĩa Tây Phương Giáo đó sao, có thể có vấn đề gì? Cho dù có vấn đề, lẽ nào Tây Phương Nhị Thánh không nhìn ra, lại bị ngươi hố?”
Nghe vậy, Khương Thạch lườm Thông Thiên Giáo Chủ một cái, mới giải thích: "Vấn đề là ở chỗ, giáo nghĩa Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo đều không có vấn đề, thậm chí đều đúng, đều là Đại Đạo Chi Đồ. Nhưng hai con đường đúng đắn này lại hoàn toàn trái ngược nhau, đây mới là vấn đề."
Khương Thạch dừng lại một lát, thở một hơi trọc khí, nói tiếp: "Thanh Liên đạo hữu, ta lấy một ví dụ. Trong Huyền Môn, giáo nghĩa của Xiển Giáo là sai sao?"
Thông Thiên Giáo Chủ hơi sững sờ, trên mặt cũng hiện vẻ suy tư: "Tuy bần đạo không đồng ý với giáo nghĩa của Xiển Giáo, nhưng không thể nói là sai."
Khương Thạch nghe vậy cười một tiếng, tiếp tục: "Vậy giáo nghĩa của Tiệt Giáo là sai sao?"
Thông Thiên Giáo Chủ nhướng mày, cảm thấy Khương Thạch hôm nay có chút bốc đồng, lập tức nói: "Giáo nghĩa của Tiệt Giáo ta đương nhiên là đúng, không thể nghỉ ngờ."
"Vậy thì đúng rồi." Khương Thạch vỗ tay một cái, vừa cười vừa nói: "Nếu giáo nghĩa của hai giáo đều không sai, thế vì sao Xiển Giáo và Tiệt Giáo lại không thể chung sống hòa thuận? Hôm nay cũng vậy, giáo nghĩa Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo đều không sai, nhưng chúng không thể cùng tồn tại. Chỉ cần Tây Phương Nhị Thánh tán thành giáo nghĩa khác nhau, sớm muộn họ sẽ bất đồng, đó là sức mạnh của sự lựa chọn."
Lời vừa nói ra, đạo tâm của Thông Thiên Giáo Chủ run lên, lại từ giọng nói của Khương Thạch nghe ra ý tứ.
Cho dù là anh em tốt, chỉ cần lựa chọn khác nhau, sớm muộn sẽ mỗi người một ngả, giống như Tam Thanh lúc trước.
Hiện giờ Tây Phương Nhị Thánh cũng đến lúc phải đưa ra lựa chọn, nếu họ chọn khác nhau...
Thông Thiên Giáo Chủ ngừng suy nghĩ, nhìn Khương Thạch với ánh mắt tràn đầy cảm thán, nếu quả thật như Khương Thạch nói, Tây Phương Giáo thật sự có khả năng sụp đổ, không còn tồn tại. Mưu đồ của Khương Thạch đạo hữu... thật là khủng bốt
Nghĩ đến đây, Thông Thiên Giáo Chủ bưng chén rượu lên uống cạn, vì Tây Phương Nhị Thánh mặc niệm ba giây.
Tây Phương Giáo, Tu Di Sơn, Công Đức Kim Trì.
Chuẩn Đề Đạo Nhân vừa đến, liền trực tiếp gặp sư huynh Tiếp Dẫn Đạo Nhân, vừa cười vừa nói: "Sư huynh, ta trở về rồi. Lần này tuy đem Hồng Mông Tử Khí đưa ra, nhưng đổi được từ chỗ Khương Thạch Tiểu Tặc phương pháp tránh kiếp cho Tây Phương Giáo ta, Kim Thiền Thoát Xác!"
Tiếp Dẫn Đạo Nhân nghe vậy cũng vui vẻ, dù có chút tiếc sợi Hồng Mông Tử Khí, nhưng vẫn cười nói: "Đại thiện! Nhưng sư đệ cũng phải cẩn thận, chớ để lại mắc bẫy Khương Thạch Tiểu Tặc."
"Chính là như thế!" Chuẩn Đề Đạo Nhân tươi cười nói: "Ta sẽ kể lại lời Khương Thạch, hai sư huynh đệ ta cùng nhau cân nhắc, xem có bẫy gì không."
Nói rồi, Chuẩn Đề Đạo Nhân kể lại cách Khương Thạch nói về Kim Thiền Thoát Xác, cách chia Tây Phương Giáo thành Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo, cùng giáo nghĩa của hai giáo cho sư huynh nghe. Đặc biệt là giáo nghĩa của Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo, ngay cả Tiếp Dẫn Đạo Nhân cũng cảm thấy rất hay, không khỏi khen ngợi: "Đại Thừa Phật Giáo này, thực sự không tệ!"
