Logo
Chương 328: Đả Thần Tiên xuất thế! Hạo Thiên hội nguyên bắt đầu

Hồng Quân Đạo Tổ tự mình suy diễn, để Khương Thạch ung dung thoát khỏi rắc rối.

Những lời lẩm bẩm của Hồng Quân Đạo Tổ dường như hé lộ rằng ngoài Tam Thập Tam Thiên còn có bí ẩn khác!

Đang lúc Hồng Quân Đạo Tổ nhắm mắt, chuẩn bị tiếp tục tham ngộ đại đạo, thì khẽ cau mày, tỏ vẻ không vui nhìn ra phía ngoài Tử Tiêu Cung.

Cùng lúc đó, bên ngoài Tử Tiêu Cung vang lên tiếng gào khóc thảm thiết, khiến người nghe xót xa: "Đại Lão Gia, xin Đại Lão Gia làm chủ cho đồng tử này!"

Trước Tử Tiêu Cung, Hạo Thiên Ngọc Đế mặt mày bầm dập, quỳ sụp xuống đất khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem, những vết thương trên mặt còn chưa kịp xử lý.

Hạo Thiên Ngọc Đế muốn cho Hồng Quân Đạo Tổ thấy được Thiên Đế này thảm hại đến mức nào, để lão gia ra tay giúp đỡ.

Nhưng càng như vậy, vẻ mặt Hồng Quân Đạo Tổ càng lạnh lùng: "Cái tên Hạo Thiên Đồng Tử này, coi Tử Tiêu Cung của bần đạo là nơi nào? Khóc lóc kể lể, cáo trạng sao! Đường đường là Hồng Hoang Thiên Đế, bộ dạng chật vật như vậy, thật mất mặt!"

Hơn nữa, Hạo Thiên Ngọc Đế đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, chỉ cần an phận ở Thiên Đình, làm Thiên Đế là được, Hồng Quân Đạo Tổ cũng không muốn gặp lại nhiều.

Tuy nhiên, thấy Hạo Thiên Ngọc Đế thảm hại thế này, Hồng Quân Đạo Tổ cũng thấy phiền lòng. Dù sao, Ngọc Đế này do chính mình chọn, không thể hoàn toàn mặc kệ, sau này còn cần hắn ứng kiếp...

Nghĩ đến đây, Hồng Quân Đạo Tổ phất tay áo, một cây tiên trượng rực rỡ, quấn quanh những đường vân đại đạo bay ra, nện vào người Hạo Thiên Ngọc Đế khiến hắn lảo đảo, quên cả khóc.

"Vật này tên là Đả Thần Tiên, có thể đánh tất cả những ai dưới Thánh Nhân, là thần binh đồng bộ với Phong Thần Bảng!" Hồng Quân Đạo Tổ giọng băng lãnh từ Tử Tiêu Cung vọng ra, không vui không giận, hờ hững nói: "Ngươi tạm thời nắm giữ vật này, đợi người ứng kiếp xuất thế, bảo vật này sẽ tự động rơi vào tay người đó. Ngươi lui xuống đi, trong Lượng Kiếp này không được trở lại Tử Tiêu Cung của bần đạo!"

"Tuân theo pháp chỉ của Đại Lão Gia!" Hạo Thiên Ngọc Đế còn chưa kịp tạ ơn, thậm chí chưa kịp kể ai đã đánh mình thảm hại đến vậy, đã bị Hồng Quân Đạo Tổ đuổi ra khỏi Tam Thập Tam Thiên.

Hạo Thiên Ngọc Đế không dám không đi. Hắn hầu hạ bên cạnh Hồng Quân Đạo Tổ vô số năm tháng, có thừa nhãn lực, biết rõ lúc này Hồng Quân Đạo Tổ đang không vui, vội vàng ôm Đả Thần Tiên, cúi đầu rời đi.

Đả Thần Tiên!

Hạo Thiên Ngọc Đế vuốt ve món chí bảo này, cảm nhận được Thần Đạo quang huy tỏa ra, trong mắt lộ ra một tia tàn nhẫn, nhưng ngay lập tức lại trở nên do dự.

Chỉ dựa vào món linh bảo này, có thể đối phó được Khương Thạch sao?

Hạo Thiên Ngọc Đế không khỏi rùng mình. Lúc này hắn đã sớm bị Khương Thạch làm cho khiếp sợ, trong lòng thậm chí thoáng dao động: "Hay là... chuyện này bỏ qua?"

Nhưng ngay lập tức, Hạo Thiên Ngọc Đế cảm nhận được gương mặt nóng rát, nhớ lại sự nhục nhã đau đớn mà Khương Thạch gây ra ngày hôm đó, lòng hận thù lại trào dâng.

"Ta đường đường là Hồng Hoang Thiên Đế, bị người đánh cho tơi tả như vậy, không thể nhẫn nhịn!"

Ngay sau đó, Hạo Thiên Ngọc Đế thu Đả Thần Tiên vào, trong mắt lóe lên một tia sáng, không trở về Lăng Tiêu Bảo Điện mà phân biệt phương hướng, hướng về Côn Lôn Sơn mà đi!

Trên Hồng Hoang, Thông Thiên Giáo Chủ vuốt vuốt chòm râu dài, mặt mày xoắn xuýt, uống một ngụm mỹ tửu, rồi không nhịn được hỏi: "Khương Thạch đạo hữu, bản thể của vị kia thật sự là một con giun sao?"

Khương Thạch trợn mắt: "Thanh Liên đạo hữu, ngươi hỏi ta cả ngàn lần rồi. Ừ, ừ, ừ, tin thì tin, không tin thì thôi! Ta đã bảo là tin tức mật, ngươi để ý làm gì? Ngươi quen Hồng Quân Đạo Tổ lắm à?"

Thông Thiên Giáo Chủ nuốt nước miếng, làm sao có thể không quen? Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng không quen lắm...

Giun... Giun... Thông Thiên Giáo Chủ thậm chí đang nghĩ, nếu để Nguyên Thủy Thiên Tôn biết mình bái một con giun làm sư phụ, liệu có nổi trận lôi đình? Dù sao, Nguyên Thủy Thiên Tôn coi trọng nhất là tông môn. Học đạo từ giun, có mất mặt không?

Thông Thiên Giáo Chủ ngượng ngùng cười: "Khương Thạch đạo hữu, bần đạo chỉ là hiếu kỳ thôi mà."

Mặc dù Khương Thạch luôn khẳng định đó là tin tức mật, nhưng những gì Khương Thạch nói trước đây đều đúng, nên Thông Thiên Giáo Chủ đương nhiên tìn.

Thông Thiên Giáo Chủ vốn bị Hồng Quân Đạo Tổ chấn nhiếp đạo tâm, giờ cũng yên lòng. Ngay cả một con giun cũng có thể cầu được đại đạo, mình là Bàn Cổ Hậu Duệ, sao lại không thể?

Thậm chí, Thông Thiên Giáo Chủ quyết định, đợi Phong Thần Lượng Kiếp đến, sẽ tìm cách tự phế Hỗn Nguyên Thánh Quả, một lần nữa bước lên con đường Khai Thiên Truyền Thừa của Bàn Cổ Phụ Thần, lại chứng Hỗn Nguyên Thánh Vị!

Cái con giun đại đạo kia, không cần cũng được!

Thời khắc này, Thông Thiên Giáo Chủ bùng nổ lòng tự tin mãnh liệt, phảng phất một thanh trường kiếm ra khỏi vỏ, khí thế ngút trời, ánh sáng rực rỡ!

Cảm nhận được khí thế bộc phát từ Thông Thiên Giáo Chủ, Khương Thạch nâng chén rượu, nhếch mép cười: "Thanh Liên đạo hữu, thế mới phải chứ. Phải tự tin lên, biết đâu người tiếp theo siêu việt Hồng Quân Đạo Tổ chính là ngươi. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, cố lên!".

Siêu việt Hồng Quân Đạo Tổ... Hình như cũng không phải là không thể. Thông Thiên Giáo Chủ lần nữa khôi phục tính cách sang sảng trước kia, ha ha cười lớn, cầm chén rượu uống một hơi cạn sạch, lớn tiếng nói: "Đúng vậy, mượn lời chúc của đạo hữu, cũng chúc hai vị đạo hữu đại đạo khả kỳ, cạn chén!"

Khương Thạch không hề biết, Thông Thiên Giáo Chủ đối diện mình, vì mấy câu nói của mình, dưới sự trùng hợp của nhân duyên, đã hạ quyết tâm tự hủy Thánh Quả sau Phong Thần Lượng Kiếp, thề muốn siêu việt Hồng Quân Đạo Tổ!

Ngoài ngàn tỉ dặm, Côn Lôn Sơn, Ngọc Hư Cung.

Nguyên Thủy Thiên Tôn từ khi trở về từ chỗ Khương Thạch, liền ngồi ngay ngắn trên đám mây, dường như đang suy tư điều gì, thần quang quanh thân cuồn cuộn, khiến các đệ tử không dám đến gần Ngọc Hư Cung, vội vàng tránh xa.

Đột nhiên, Nguyên Thủy Thiên Tôn mở mắt, trên mặt thoáng qua một tia lạnh lẽo, trầm giọng nói: "Hạo Thiên tiểu nhị, gió nào đưa ngươi đến chỗ bần đạo vậy?"

Da mặt Hạo Thiên Ngọc Đế giật giật. Nguyên Thủy Thiên Tôn này quá không coi Thiên Đế này ra gì!

Nhưng lần này, Hạo Thiên Ngọc Đế có việc cầu người, trong lòng dù tức giận đến đâu cũng phải nhẫn nhịn.

Hạo Thiên Ngọc Đế giơ tay hành lễ, cố gắng tỏ ra tư thế Thiên Đế, mở miệng nói: "Chào Nguyên Thủy Thánh Nhân, Bản Đế đến đây hôm nay là có chuyện muốn thương lượng..."

Chưa dứt lời, Nguyên Thủy Thiên Tôn cao cao tại thượng cười lạnh, giơ một ngón tay chỉ ra ngoài Ngọc Hư Cung, khinh thường quát: "Cút! Thật sự cho rằng ngươi, một tên đồng tử nhỏ bé, có thể đối thoại với bần đạo sao!"

Sau khi trải qua hành hung của Khương Thạch, Chư Vị Thánh Nhân đối với vị Thiên Đế này cũng bớt kiêng ky đi nhiều, đường như chỉ cần không gây bất lợi cho Thiên Đế Chỉ Vị, Hồng Quân Đạo Tổ sẽ không can thiệp quá nhiều.

Nguyên Thủy Thiên Tôn trước đây mấy lần bị Hạo Thiên Ngọc Đế nhằm vào, đã sớm khó chịu với tên đồng tử này. Hiện tại, hắn còn dám đến Ngọc Hư Cung nói chuyện với mình như vậy, không trút giận thì có lỗi với thể diện của Nguyên Thủy Thiên Tôn!

"Nguyên Thủy Thánh Nhân, ngươi!" Hạo Thiên Ngọc Đế không ngờ Nguyên Thủy Thiên Tôn lại không nể mặt mình như vậy, sỉ nhục hắn, Hồng Hoang Thiên Đế, ngay trước mặt.

Nguyên Thủy Thiên Tôn liên tục cười lạnh, đến cả thể diện cơ bản nhất cũng không muốn cho Hạo Thiên Ngọc Đế, quát mắng: "Hạo Thiên Đồng Tử, trước đây luôn xưng hô bần đạo là lão gia, hiện tại cứng cáp rồi, dám gọi thẳng tên húy à?"

Trong mắt Hạo Thiên Ngọc Đế lóe lên lửa giận. Từ khi ngồi lên Thiên Đế Chi Vị, hắn hận nhất là vẫn có người coi hắn là đồng tử trước Tử Tiêu Cung!

Ngay sau đó, Hạo Thiên Ngọc Đế cũng đánh cược, trực tiếp trầm giọng nói: "Nguyên Thủy, Bản Đế là Hồng Quân Đạo Tổ khâm điểm Thiên Đế! Ngươi dám nhục ta, lẽ nào còn dám giết ta sao! Ta hôm nay vốn là ôm thành ý mà đến, ngươi đã có thái độ như vậy, đừng trách ta bất nhân bất nghĩa!"

Vừa dứt lời, Hạo Thiên Ngọc Đế lật tay, một cây tiên trượng quấn quanh những đường vân đại đạo xuất hiện trong lòng bàn tay.

Cảm nhận được Thần Đạo khí tức trên cây tiên trượng, giống như có cùng nguồn gốc với Phong Thần Bảng, nụ cười nhạo trên mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn biến đổi, trở nên âm trầm.

"Đây là Đả Thần Tiên, do Hồng Quân Đạo Tổ ban cho Bản Đế, có thể đánh giết tất cả những ai dưới Thánh Nhân!" Hạo Thiên Ngọc Đế trong mắt lộ ra một tia cười nhạo, nghiến răng nói: "Nguyên Thủy, ngươi nói xem Bản Đế có dám đưa hết đệ tử Xiển Giáo của ngươi lên bảng trong Phong Thần không?"

Hạo Thiên Ngọc Đế cố ý để lộ một thông tin rằng Đả Thần Tiên sẽ được giao cho người ứng kiếp trong Phong Thần Lượng Kiếp. Trong miệng Hạo Thiên Ngọc Đế, Đả Thần Tiên dường như đã trở thành pháp bảo của hắn.

"Hạo Thiên tiểu nhi, ngươi muốn chết!"

Chỉ trong nháy mắt, nhiệt độ toàn bộ Ngọc Hư Cung giảm xuống. Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Đả Thần Tiên, gắt gao nhìn Hạo Thiên Ngọc Đế, sắc mặt tái xanh.

Một tên đồng tử nhỏ bé từng hầu hạ trước Tử Tiêu Cung, hiện tại cũng dám uy hiếp một vị Thiên Đạo Thánh Nhân, thật đáng chết!

"Ha ha!" Hạo Thiên Ngọc Đế cười nhạo, trên mặt mang theo vẻ khinh thường: "Nguyên Thủy, ngươi dám động thủ giết ta sao? Bản Đế đánh cược ngươi không dám! Nhưng ngươi đoán xem, Bản Đế có dám đưa Thập Nhị Kim Tiên của Xiển Giáo lên bảng không?"

Hạo Thiên Ngọc Đế yếu hơn nữa, cũng có quả vị Đại La Kim Tiên. Mà Thập Nhị Kim Tiên của Xiển Giáo, còn hơn một nửa chưa thể bước vào Đại La Kim Tiên.

Hạo Thiên Ngọc Đế này giết cũng không thể giết, đơn thuần dạy dỗ một trận cũng vô dụng. Việc cướp Đả Thần Tiên của hắn, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng hơi chần chờ.

Ai biết Hồng Quân Đạo Tổ ban Đả Thần Tiên cho Hạo Thiên tiểu nhi có thâm ý gì?

Một hồi lâu, bên trong Ngọc Hư Cung lạnh lẽo như đóng băng.

Hạo Thiên Ngọc Đế thu Đả Thần Tiên vào, lạnh lùng cười: "Nếu Nguyên Thủy ngươi không muốn đàm luận, Bản Đế sẽ đi tìm Thông Thiên Thánh Nhân của Tiệt Giáo. Chắc hẳn Thánh Nhân Tiệt Giáo sẽ đồng ý nói chuyện với Bản Đế về Đả Thần Tiên chứ?"

Câu nói này vừa ra, sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn lập tức biến đổi, da mặt giật mạnh, mới nghiến răng nhượng bộ: "Thiên Đế... dừng bước. Hôm nay đến Côn Lôn Sơn là có chuyện gì thương lượng?"

Đả Thần Tiên này, dù thế nào cũng không thể rơi vào tay Tiệt Giáo, đây là phòng tuyến cuối cùng của Nguyên Thủy. Thiên Tôn! Bằng không, trong Phong Thần Lượng Kiếp, đệ tử Xiển Giáo sẽ gặp nguy hiểm!

Hạo Thiên Ngọc Đế lạnh lùng cười, nhưng không muốn làm căng với Nguyên Thủy Thiên Tôn, trực tiếp mở miệng nói: "Dễ thôi, Nguyên Thủy Thánh Nhân. Bản Đế đồng ý đem Đả Thần Tiên này tặng không cho Xiển Giáo, nhưng Nguyên Thủy Thánh Nhân ngươi phải ra tay giúp Bản Đế trừ khử một người!"

Trong ánh mắt đăm chiêu của Nguyên Thủy Thiên Tôn, Hạo Thiên Ngọc Đế mạnh mẽ thốt ra một cái tên: "Khương Thạch!"