Khương Thạch thấy Thông Thiên Giáo Chủ vẻ mặt xoắn xuýt thì bĩu môi cười: "Thanh Liên đạo hữu, ngươi về Tiệt Giáo khuyên nhủ Thông Thiên Thánh Nhân cho tốt đi. Ai chẳng muốn theo đuổi Hỗn Nguyên Thánh Quả như mọi người ở Hồng Hoang này, chứ có ai muốn thông qua trận pháp để hội tụ sức mạnh, đạt đến cảnh giới như Thánh Nhân đâu. À, Tru Tiên Kiếm Trận dù sao cũng mạnh hơn Vạn Tiên Đại Trận đấy, đến uống rượu."
Thông Thiên Giáo Chủ cười khổ uống một chén rượu. Vốn dĩ, ông xem Vạn Tiên Đại Trận là đòn bí mật cất giấu, có thể giúp Tiệt Giáo làm nên chuyện lớn trong Phong Thần Lượng Kiếp, một lần đánh tan hết lũ yêu ma quỷ quái, dẫn dắt Tiệt Giáo vượt qua kiếp nạn.
Giờ bị Khương Thạch nói một câu, công lao trước kia coi như đổ sông đổ biển, kỳ vọng từ trên mây rơi xuống vực sâu.
Nhỏ bé, đáng thương, lại bất lực.
Thấy Thông Thiên Giáo Chủ mặt mày cay đắng, Khương Thạch trợn mắt, lẩm bẩm: "Thôi được rồi, Thanh Liên đạo hữu, đừng mặt mày ủ rũ thế. Cái Vạn Tiên Đại Trận này cũng có chút tác dụng đấy, đâu đến nỗi bỏ đi."
Nhưng vấn đề là cái "chút tác dụng" này còn chẳng bằng không có, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Thông Thiên Thánh Nhân.
"Được rồi được rồi, Thanh Liên đạo hữu," Khương Thạch bĩu môi: "Hôm nay ta lại cho ngươi ăn một bữa lẩu đặc biệt nhé. Lần trước còn thừa thịt Kim Sí Đại Bằng, hôm nay hai ta xơi cho đã, rượu thịt no say!"
Nghĩ đến thịt Kim Sí Đại Bằng Điểu vừa mềm vừa dai, Khương Thạch tặc lưỡi, không nhịn được chà chà khóe miệng, mắt sáng lên. Thế giới Hồng Hoang này tuy ít trò giải trí, nhưng nguyên liệu nấu ăn thì thật không chê vào đâu được!
Thông Thiên Giáo Chủ thở ra một hơi, cầm chén rượu trầm giọng nói: "Khương Thạch đạo hữu, đây không phải chuyện lẩu hay không lẩu. Ai… Tê cả lưỡi… Khụ khụ, bần đạo muốn thật nhiều ớt, thật nhiều vào nhé, thêm đĩa dầu mè nữa… Thực ra bần đạo không phải muốn ăn lẩu, chủ yếu là hơi đói bụng thôi."
Ngừng một chút, Thông Thiên Giáo Chủ nghiêm mặt lại, có chút coi thường nói: "Khương Thạch đạo hữu, yêu cầu duy nhất của bần đạo là không được làm uyên ương nồi, nước lèo, nước lèo mà tính là lẩu à!"
Khương Thạch giật giật khóe môi, nhớ lại lần đầu Thông Thiên Giáo Chủ ăn lẩu, bị đáy nồi cay xé lưỡi kích thích đến bộ dạng thế nào, liền thấy cạn lời: "Thanh Liên đạo hữu, chính ngươi nói đấy nhé, đừng dùng pháp lực loại bỏ vị tê cay đấy, nếu không nổi lẩu mất hết cả ý nghĩa."
"Đương nhiên!" Thông Thiên Giáo Chủ vuốt râu, mặt đầy vẻ khinh thường: "Chân nam nhi là phải ăn đáy nồi cay xé lưỡi, càng cay càng đã!"
Xì, lúc trước không biết ai còn ra vẻ chưa từng trải sự đời.
Khương Thạch khinh bỉ rõ mặt, vung tay lên, trên bàn liền bày đầy đáy nồi và la liệt món ăn, chuẩn bị ăn uống no say.
Cách xa Triều Ca thành hàng tỉ dặm, trên núi Côn Lôn, Từ Hàng Chân Nhân mặt không chút cảm xúc nhìn Văn Thù và Phổ Hiền, nhỏ giọng nói: "Hai vị sư đệ, các ngươi thấy hành động của Nhiên Đăng sư thúc dạo gần đây… thế nào?"
Từ khi Nguyên Thủy Thiên Tôn nói rõ với Xiển Giáo trên dưới rằng Phong Thần Lượng Kiếp sắp đến, quan hệ giữa Từ Hàng, Văn Thù, Phổ Hiền ba vị Xiển Giáo đệ tử đã lén lút gắn chặt với nhau, quyết định mở ra một con đường riêng trong Xiển Giáo!
Nghe Từ Hàng Chân Nhân hỏi, Văn Thù Chân Nhân suy tư một chút rồi nói: "Từ Hàng sư huynh, bề ngoài Nhiên Đăng sư thúc không có vấn đề gì… Nhưng chính vì vậy, sư đệ lại cảm thấy hắn có vấn đề rất lớn!"
Phổ Hiền Chân Nhân cũng khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: "Đúng vậy, trong Thiên Địa Lượng Kiếp này, Nhiên Đăng sư thúc cho ta cảm giác như hắn đã có sự sắp xếp nào đó. Hơn nữa, những năm gần đây Nhiên Đăng sư thúc quá mức yên tĩnh, không hề có chút cảm giác tồn tại nào. Ta không tin hắn từ bỏ việc tìm kiếm đại đạo!"
Nhiên Đăng đạo nhân dù sao cũng là một trong ba nghìn Hồng Trần Khách được nghe Hồng Quân Đạo Tổ giảng đạo ở Tử Tiêu Cung, cũng là đại năng khai sơn lập phái ở Hồng Hoang.
Năm xưa, vì cầu đại đạo, ông ta còn có thể mặt dày bái vào môn hạ Nguyên Thủy Thiên Tôn, tôn Nguyên Thủy Thiên Tôn làm thầy. Người như vậy tất mang lòng cầu đạo… Nói thật thì, khó mà tin được.
Phổ Hiền Chân Nhân vừa do dự, vừa hoài nghi, khẽ nói: "Từ Hàng sư huynh, huynh nói xem... Nhiên Đăng sư thúc có chừa đường lui ở Xiển Giáo không?"
Câu này chẳng khác nào hỏi thẳng, Nhiên Đăng đạo nhân có ý phản Xiển Giáo hay không.
Từ Hàng Chân Nhân im lặng hồi lâu, mới trầm giọng nói: "Không giấu gì hai vị sư đệ, người kia từng nói một câu, đại đạo của ba người chúng ta… có thể liên quan đến Tây Phương Giáo. Vậy thì, Nhiên Đăng sư thúc có thể có mưu đồ gì đó với Tây Phương Giáo không?"
Trong chốc lát, cả ba người đều im lặng. Nhưng lạ thay, sau khi suy đoán ra khả năng kinh thiên động địa này, không ai mở miệng nói muốn bẩm báo với sư phụ Nguyên Thủy Thánh Nhân.
Xiển Giáo tưởng như kín như bưng, giờ đã có những vết rạn không thể hàn gắn!
Từ Hàng Chân Nhân gõ nhẹ ngón tay, một lúc lâu mới mở miệng: "Hai vị sư đệ, hiện nay vinh nhục của ba người chúng. ta đều có nhau. Bần đạo quyết định đi tìm vị đại năng kia dò hỏi một phen, nhưng thành hay không thì không biết. Các ngươi nói xem, nếu ta tiết lộ tỉn tức về Khương Thượng sư đệ, có thể đổi lấy sự giúp đỡ của người kia không?"
Khương Thượng, hiệu Phi Hùng, là ký danh đệ tử mà Nguyên Thủy Thiên Tôn nhận những năm gần đây, tu đạo trên núi Côn Lôn chưa đến mười năm.
Tuy nói là ký danh đệ tử, nhưng trong Thập Nhị Kim Tiên Xiển Giáo, ai chẳng nhìn ra vấn đề?
Nguyên Thủy Thiên Tôn ban cho các loại thiên tài địa bảo không tiếc tay, nếu không phải Khương Thượng thân thể phàm nhân, lại tuổi già sức yếu, căn cốt kém đến cực hạn, quá bổ không tiêu nổi, e là Nguyên Thủy Thiên Tôn đã tự mình ra tay Tẩy Kinh Phạt Tủy cho hắn rồi.
Tài nguyên có thể chồng đến Kim Tiên lại đổ vào đầu Khương Thượng, chỉ miễn cưỡng đưa cảnh giới tu vi của người này lên Thiên Tiên, rồi không tiến thêm được nữa, thật lãng phí. Nhưng ở Côn Lôn Sơn, dù là Thập Nhị Kim Tiên đích truyền, gặp Khương Thượng cũng phải khách khí gọi một tiếng sư đệ.
Mười năm, để một phàm nhân tuổi già bước vào Thiên Tiên Cảnh Giới, không phải chuyện dễ dàng!
Trong Thập Nhị Kim Tiên mơ hồ lan truyền, Khương Thượng chính là ứng kiếp chi nhân trong Phong Thần Lượng Kiếp này!
Hành động tiết lộ việc Xiển Giáo có ứng kiếp chi nhân của Từ Hàng chẳng khác nào phản lại Xiển Giáo!
Văn Thù và Phổ Hiền im lặng hồi lâu, mới thở ra một hơi, nghiêm túc gật đầu, trầm giọng đáp: "Hết thảy nghe theo sự sắp xếp của Từ Hàng sư huynh. Nhiên Đăng sư thúc, cứ để chúng ta để mắt tới!"
Từ Hàng Chân Nhân khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ kiên quyết. Lượng Kiếp vừa đến, ông cũng phải liều mạng một phen, vì bản thân và hai vị sư đệ, liều ra một con đường đại đạo!
Trong thành Triều Ca, Vương Cung Thương Quốc.
Nhân Hoàng, hay còn gọi là Thương Vương Đế Ất, sau khi kết thúc một ngày quốc sự, đấm vai, cười nói: "Bản vương già rồi. Thái Sư, bản vương đôi khi thật ước ao bọn ngươi, tu sĩ, trường sinh dễ chịu, tiêu dao tự tại."
Thái Sư Thương Triều, Văn Trọng nghe vậy mỉm cười: "Vương Thượng quá lời, với thân thể của Vương Thượng, sống thêm trăm năm nữa là chuyện thường."
Nhưng Văn Trọng trong lòng không khỏi thở dài, Nhân Hoàng không được bước vào con đường tu đạo, đó là luật thép của Thiên Địa, không ai có thể thay đổi. Giờ đây, người bạn, người thầy, người chủ quân của ông cũng sắp bước vào giai đoạn đếm ngược của cuộc đời.
Lúc này, một tùy tùng tiến đến, ghé vào tai Đế Ất nói nhỏ: "Vương Thượng, hôm nay Nhị Vương Tử gây xung đột ở Đồng Nhân trong thành Triều Ca, còn chịu thiệt một chút."
