Trong hư không, Thông Thiên giáo chủ lộ vẻ không vui. Nhưng nể mặt đại sư huynh Thái Thượng Thánh Nhân, cộng thêm kiêng ky Hồng Quân Đạo Tổ, nên ngài không tiện can thiệp việc Nguyên Thủy Thiên Tôn ra tay.
Khương Thượng này, giết một lần, có thể giết lần thứ hai! Thông Thiên giáo chủ vốn không xem trọng cái gọi là ứng kiếp chi nhân.
Nhưng ngay giây sau, Thông Thiên giáo chủ dụi mắt, buột miệng thốt ra một tiếng kinh ngạc. Khương Thạch đạo hữu đang xuất quyền với Nguyên Thủy Thiên Tôn?
Không muốn sống nữa sao!
Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ định bắt Khương Tử Nha, không ngờ rằng ở chốn Hồng Hoang này, ngoài Thánh Nhân ra lại có kẻ dám cản trở mình. Thấy Khương Thạch xông lên ngăn cản, ngài hơi sững sờ. Đến khi Khương Thạch tung một quyền chặn được bàn tay mình, sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn bỗng đỏ bừng.
Con kiến hôi này, sao dám, sao dám!
Ngay sau đó, Nguyên Thủy Thiên Tôn lộ vẻ cười gằn, định một chưởng đánh chết Khương Thạch, nghiền nát tên tiểu tặc mạo phạm Thánh Nhân uy nghiêm này thành tro bụi!
Đại La Kim Tiên, dù mạnh đến đâu cũng chỉ là Đại La Kim Tiên. Chưa thành tựu Hỗn Nguyên Thánh Quả, dù được xưng tụng vô địch dưới Thánh Nhân, cũng chỉ là một con kiến hôi lớn hơn mà thôi!
Nhưng đột nhiên, bên tai Nguyên Thủy Thiên Tôn vang lên tiếng kiếm reo, mang theo sát khí ngút trời xoắn tới. Nguyên Thủy Thiên Tôn vội vã lấy Tam Bảo Ngọc Như Ý, gạt sang một bên, đánh tan kiếm khí. Đồng thời ngài giận dữ quát: "Thông Thiên, bần đạo đã nhường ngươi hết lần này đến lần khác, ngươi thật sự không biết phải trái sao!"
Thông Thiên giáo chủ mặt lạnh như băng, tay cầm Thanh Bình Kiếm, trầm giọng quát: "Nguyên Thủy, ngươi muốn làm gì! Sát khí của ngươi, lẽ nào bần đạo mù không thấy sao! Hôm nay ngươi dám ra tay với Khương Thạch, đừng trách bần đạo không nể tình cảm Tam Thanh!"
"Được, được, được!" Nguyên Thủy Thiên Tôn giận quá hóa cười, quát mắng: "Thông Thiên, ngươi xem Khương Thạch tiểu tặc này, hiện tại dám to gan hành hung người khác, hắn còn có gì không dám làm! Hôm nay không trừ khử tiểu tặc này, mặt mũi Thánh Nhân để đâu! Ngươi không nhường đường, đùng trách bần đạo giáo huấn cả ngươi!"
Thông Thiên giáo chủ không buồn không vui, hờ hững nói: "Khương Thạch vừa mới nói, ngươi, Xiển Giáo Thánh Nhân, vì sao phải nhúng tay vào việc Nhân Hoàng tru sát mưu nghịch. Người khác cho rằng ngươi muốn can thiệp triều chính, mới ra tay can thiệp, chứ đâu phải bất kính với Thánh Nhân? Ngươi đừng chụp mũ lung tung."
Ánh mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn lóe lên tia lạnh lẽo, liếc nhìn Thái Thượng Thánh Nhân, ngài hạ quyết tâm, dù không thể giết Khương Thạch tiểu tặc này, cũng phải đánh rớt Đại La Đạo Quả của hắn, đợi đến Lượng Kiếp sau sẽ từ từ tính sổ.
Hôm nay mình ra tay cứu ứng kiếp chi nhân của Phong Thần Lượng Kiếp, đại sư huynh Thái Thượng Thánh Nhân rõ ràng đứng về phía mình. Hai đánh một, Thông Thiên, hôm nay ngươi không cứu được Khương Thạch tiểu tặc này đâu!
Trong hư không, Khương Thạch tung một quyền về phía bàn tay khổng lồ, suy nghĩ thì đẹp, nhưng hiện thực phũ phàng!
Bàn tay khổng lồ không hề tổn hại, chỉ khựng lại một chút. Ngược lại, ngực Khương Thạch khó chịu muốn thổ huyết, liên tục lùi về phía sau, khó giữ vững thân hình, suýt nữa ngã xuống Triều Ca thành.
Thánh Nhân tiện tay đánh một đòn, uy lực khủng bố đến vậy, chênh lệch này quá lớn!
Khương Thạch nhăn mặt, tính toán rằng dù mình dốc hết át chủ bài, nhiều nhất cũng chỉ cầm cự được năm đến mười chiêu, sẽ bị Thánh Nhân trấn áp mà chết! Đó còn là tính toán lạc quan! Chẳng trách Phong Thần Chi Chiến, hễ Thánh Nhân ra tay, tất cả đều bị nghiền nát ngay lập tức. Khương Thạch đã tính toán kỹ lưỡng, ai ngờ vẫn đánh giá cao bản thân.
Nhưng Khương Thạch âm thầm tính, một khi Nguyên Thủy Thiên Tôn xuống tay tàn độc, mình sẽ chạy về Triều Ca thành, xem có ám toán được Nguyên Linh của Khương Tử Nha hay không!
Trên hư không, Nguyên Thủy Thiên Tôn cười lạnh lùng, trầm giọng nói: "Đại sư huynh, huynh xem Thông Thiên này, không coi ai ra gì, không chú ý đại cục, nên giáo huấn hắn một chút!"
Thông Thiên giáo chủ mặt không cảm xúc, chỉ nhắc Thanh Bình Kiếm, lạnh lùng nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, đồng thời đề phòng Thái Thượng Thánh Nhân, ngài thầm nghĩ: Khương Thạch đạo hữu này thật khiến người ta lo lắng! Vừa rồi chỉ động miệng thì thôi, bây giờ lại động thủ!
Thái Thượng Thánh Nhân khẽ nhíu mày, thở dài một hơi, hờ hững nói: "Hai vị sư đệ đừng ầm ĩ. Trước cứu ứng kiếp chi nhân rồi nói, Nguyên Linh lìa khỏi thân thể quá lâu, dễ sinh tai họa ngầm."
"Còn Khương Thạch tiểu hữu... đúng là tự đánh giá cao mình. Bần đạo hôm nay cũng muốn cho hắn một bài học, để hắn biết trời cao đất rộng, đừng tưởng mình có thể tung hoành Hồng Hoang! Thánh Nhân uy, không phải loại tiểu bối như hắn có thể phỏng đoán."
"Đại sư huynh, ý huynh là gì!" Mắt Thông Thiên giáo chủ lóe lên kiếm quang, vẻ mặt không vui, sau lưng mơ hồ có bốn đạo tiên kiếm hư ảnh trôi nổi, dường như chỉ cần không vừa ý là sẽ động thủ, đánh nhau với Thái Thượng Thánh Nhân và Nguyên Thủy Thiên Tôn!
"Thông Thiên sư đệ, đệ nên biết, nuông chiều đệ tử là hại đệ tử." Thái Thượng Thánh Nhân dường như không thấy vẻ giận dữ của Thông Thiên giáo chủ, vẫn bình tĩnh nói: "Không biết trời cao đất rộng như vậy, sau này chịu thiệt, chắc chắn là chính hắn. Đệ có thể bảo vệ hắn nhất thời, có thể bảo vệ hắn cả đời sao?"
Dừng lại một lát, Thái Thượng Thánh Nhân nói tiếp: "Thông Thiên sư đệ, thế này đi, bần đạo hứa với đệ, chỉ răn dạy một chút, tuyệt đối không làm Khương Thạch tiểu hữu bị thương, như vậy được chứ."
Trong mắt Thông Thiên giáo chủ thoáng do dự, ngài thấy lời Thái Thượng Thánh Nhân có lý, Khương Thạch đạo hữu này... quả thật hơi quá tự tin.
Nghĩ vậy, bốn đạo tiên kiếm hư ảnh sau lưng Thông Thiên giáo chủ chậm rãi biến mất, khí tức trên người ngài cũng dịu đi. Chỉ là Thanh Bình Kiếm vẫn mơ hồ hướng về phía Nguyên Thủy Thiên Tôn, không cho Xiển Giáo Thánh Nhân có cơ hội hành động.
Thái Thượng Thánh Nhân nhẹ nhàng vung phất trần, một bức Hắc Bạch Thái Cực Đồ xé rách hư không mà đi.
Khương Thạch vẫn đang cẩn thận đề phòng bàn tay khổng lồ trong hư không, chuẩn bị dụ dỗ Nguyên Thủy Thiên Tôn hãm hại Khương Tử Nha.
Nhưng đột nhiên, Khương Thạch rùng mình, một bức Thái Cực Đồ trắng đen xen kế đã bao bọc lấy mình từ lúc nào không hay!
Chuyện gì xảy ra vậy!
Khương Thạch định phản kháng, nhưng vừa động tâm, Thái Cực Đồ liền phát ra sát khí! Âm Dương nhị khí của Thái Cực Đồ chậm rãi xoay tròn, Khương Thạch cảm nhận được rõ ràng, chỉ cần mình nhúc nhích... mình sẽ chết!
Âm Dương nhị khí của Thái Cực Đồ có thể hòa tan vạn vật, dù nhục thể của mình đã trải qua thiên chuy bách luyện, cũng sẽ hóa thành tro bụi!
Thấy Thái Cực Đồ ngày càng gần, tử vong ngày càng cận kề!
Khương Thạch đổ mồ hôi lạnh, thở ra một hơi, định liều mạng thì đột nhiên Thái Cực Đồ biến mất như bọt biển, ngay trước mắt hắn.
Đến khi Khương Thạch hoàn hồn, sắc mặt khó coi nhìn xung quanh, không chỉ Thái Cực Đồ, mà cả bàn tay khổng lồ, thi thể và Nguyên Linh của Khương Tử Nha cũng biến mất.
Khương Thạch đứng thẳng trong hư không một hồi, rồi trở về Triều Ca thành.
Thái Cực Đồ... Thái Thượng Thánh Nhân!
Thánh Nhân uy... quả nhiên khủng bố! Mình đã đánh giá quá cao bản thân, đến một kiện Linh Bảo cũng không địch nổi!
Trên hư không, Thái Thượng Thánh Nhân lấy một viên Cửu Chuyển Kim Đan, thoa lên cổ Khương Tử Nha, hai đoạn thi thể liền hợp lại như cũ. Đến khi Nguyên Thủy Thiên Tôn đánh Nguyên Linh của Khương Tử Nha vào, coi như đã hoàn thành. Chỉ chờ Khương Tử Nha tỉnh lại.
Nhưng vì Nguyên Linh của Khương Tử Nha lìa khỏi thân thể quá lâu, nên thân thể chịu ảnh hưởng, thọ nguyên giảm nhiều, dù bước vào con đường tu hành, e rằng cũng không sống lâu hơn phàm nhân.
Thông Thiên giáo chủ thấy Thái Thượng Thánh Nhân chỉ dọa Khương Thạch một chút, còn Nguyên Thủy Thiên Tôn đã cứu sống Khương Tử Nha, nên không muốn nán lại, hừ lạnh một tiếng, xé rách hư không rời đi.
Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng không nói một lời, trừng mắt nhìn Thông Thiên giáo chủ, rồi mang Khương Tử Nha rời khỏi hư không, về Hồng Hoang.
Chỉ có Thái Thượng Thánh Nhân ở lại trong hư không, ngắm nghía Thái Cực Đồ, rồi cười nhạt: "Biết rõ chênh lệch với Thánh Nhân, mới dũng cảm đuổi theo. Dù ngươi có ngàn vạn mưu đồ, trước thực lực tuyệt đối thì có ích gì? Bần đạo chờ ngươi bước vào Hỗn Nguyên, trở lại tham gia ván cờ Hồng Hoang này. Không biết ngày đó còn kịp không..."
Tiếng nói nhạt dần, Thái Thượng Thánh Nhân cũng biến mất trong hư không, như chưa từng xuất hiện.
Tam Thập Tam Thiên, Tử Tiêu Cung.
Ngay khi Khương Tử Nha bị chém giết, toàn bộ Hồng Hoang sản sinh một biến hóa rất nhỏ, đến cả Tam Thanh cũng không phát hiện.
Trên giường ngọc, Hồng Quân Đạo Tổ từ từ mở mắt, trong mắt lóe lên một tia nghi ngờ!
Nhưng khi Hồng Quân Đạo Tổ cảm nhận, Phong Thần Lượng Kiếp đang tiến triển, Kiếp Khí sắp đạt đỉnh, chỉ chờ sát phạt bùng nổ! Ứng kiếp chi nhân đã xuất thế, tuy gặp chút trở ngại, nhưng không ảnh hưởng đến đại thế.
Ứng kiếp chỉ nhân, không gặp kiếp nạn, còn gọi là ứng kiếp chỉ nhân sao?
Hồng Quân Đạo Tổ dường như cảm nhận được một tia biến hóa, nhưng lại không phát hiện gì, đôi mắt chứa đựng đại đạo lộng lẫy chập chờn, cuối cùng chậm rãi khép lại.
Chỉ cần đại thế không đổi, Lượng Kiếp không đổi, những biến hóa nhỏ không liên quan đến đại cục, không cần để ý.
Đông Hải Long Cung, Đông Hải Hải Nhãn!
Ngay khi Khương Tử Nha bị chém, Đông Hải Hải Nhãn, nơi Tứ Hải Long Tộc trấn áp và dùng để gột rửa nghiệp lực từ Lượng Kiếp đầu tiên, bỗng sản sinh một dị động!
Hải Nhãn là gì?
Đó là nơi ô uế của Thiên Địa, là địa ngục dưới nước hiểm ác nhất Hồng Hoang!
Trong Đông Hải Hải Nhãn đầy ô uế và nghiệp lực, không sinh linh nào có thể sống sót, hôm nay lại vang lên một giọng nói suy yếu, mênh mang và khủng bố: "Đây là... Lượng Kiếp khí tức? Ồ, nghiệp lực của Long Tộc đã được gột rửa nhiều như vậy! Ông trời thương xót, Bản Lão Tổ vẫn còn có ngày thấy lại ánh mặt trời! Rống!"
Sau tiếng gầm, Đông Hải Long Cung rung chuyển, ngày đêm biến đổi, sấm sét vang dội!
Đông Hải, thời tiết thay đổi!
