Nghe Nguyên Thủy Thiên Tôn nói vậy, năm vị Thánh Nhân khẽ giật mình.
Một vị Thánh Nhân Xiển Giáo, chạy đến đây để lôi kéo... Người không biết chuyện, còn tưởng Nguyên Thủy Thiên Tôn đây là người nhiệt tình lắm cơ.
Tây Phương Nhị Thánh lúc này mới ngừng việc xả linh khí ở Tu Di Sơn, có thời gian quay đầu lại. Chuẩn Đề Đạo Nhân trầm giọng quát: "Nguyên Thủy đạo hữu, Tây Phương Giáo ta hôm nay chịu thiệt lớn như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ qua, tuyệt đối không thể!"
Nữ Oa Nương Nương cũng cười lạnh: "Tây Phương Giáo các ngươi làm việc ai ai cũng oán trách, hôm nay bản cung cùng mấy vị đạo hữu đến đây, có thể nói là đến cùng Tây Phương Giáo các ngươi kết nhân quả. Sao, ngươi còn muốn thế nào?"
Nữ Oa Nương Nương đến vì chuyện Chuẩn Đề Đạo Nhân tính kế Thương Vương, lan đến Nữ Oa Nương Nương. Trấn Nguyên Tử Đại Tiên thì đến để kết nhân quả Hồng Vân Lão Tổ cùng Tây Phương Nhị Thánh. Còn Hậu Thổ Nương Nương, đến giúp Nữ Oa Nương Nương xả giận, tiện thể tính sổ những chuyện xấu trước kia với Tây Phương Giáo.
Hậu Thổ Nương Nương hừ lạnh một tiếng, mở miệng: "Tây Phương Giáo các ngươi chẳng phải thích nói Nhân Quả Chỉ Đạo nhất sao? Nhân quả nhân quả, có nhân mới có quả. Cái quả hôm nay của Tây Phương Giáo, chẳng phải do năm xưa Tây Phương Nhị Thánh các ngươi gây ra? Đừng trách người khác!".
"Ngươi! Các ngươi đừng có cãi cùn!" Chuẩn Đề Đạo Nhân giật giật mặt, nhưng không nói được gì. Ngẫm lại, hình như đúng là Tây Phương Giáo đuối lý thật...
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha ha, vuốt râu dài, nói: "Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề hai vị đạo hữu, các ngươi xem, oan oan tương báo bao giờ mới dứt, chi bằng coi như xong đi. Xem như đoạn cái nhân quả này. Chút mặt mũi này, hai vị nể bần đạo chứ?"
"Nguyên Thủy, ngươi!"
Chuẩn Đề Đạo Nhân còn muốn nói nữa, nhưng bị Tiếp Dẫn đạo nhân ngăn lại, trầm giọng nói: "Được! Tây Phương Giáo ta nể mặt đạo hữu! Nhân quả giữa Tây Phương Giáo ta và các vị đạo hữu, coi như kết thúc!"
Tiếp Dẫn đạo nhân nhìn ra Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ giúp có chút ít, kéo dài thêm cũng chẳng có tác dụng lớn. Tiếp tục đánh, dù Nguyên Thủy Thiên Tôn không nhúng tay, cũng không có phần thắng lớn.
Vừa không chiếm được lý, lại không mạnh hơn, thà bỏ qua, dồn tinh lực vào những việc lớn khác.
Hậu Thổ Nương Nương vẫn không thỏa mãn, trầm giọng nói: "Không chỉ vậy, sau này chỉ cần Trấn Nguyên Tử đạo hữu không đến Tây Phương Thế Giới, hai người các ngươi cũng không được gây sự với hắn!"
Trấn Nguyên Tử Đại Tiên không ngờ Hậu Thổ Nương Nương lại nói giúp mình, liếc mắt nhìn đầy cảm kích. Vốn dĩ ông đã định, cùng lắm sau này đóng gói Vạn Thọ Sơn Ngũ Tiên quan vào trong Tụ Lý Càn Khôn thần thông, đến đâu lại thả ra. Không gây nổi Tây Phương Nhị Thánh, chẳng lẽ trốn không nổi hay sao?
Trong mắt Tiếp Dẫn đạo nhân lóe lên một tia tàn khốc, nhưng cuối cùng vẫn thở ra một ngụm trọc khí, trầm giọng đáp: "Được! Chỉ cần Trấn Nguyên Tử không đến Tây Phương Thế Giới, không gây khó dễ cho Tây Phương Giáo ta, bần đạo sẽ không đi tìm hắn gây sự."
Qua trận chiến vừa rồi, Tiếp Dẫn đạo nhân ngược lại phát hiện cái đường nhân quả thoái vị ở Tử Tiêu Cung đúng là đã nhạt đi một phần. Hiện giờ Yêu Sư Côn Bằng đã chết, cái thiệt này, Tây Phương Giáo nhận!
Nữ Oa Nương Nương lúc này cũng bình tĩnh lại, trầm giọng nói: "Đã vậy, lần này coi như xong! Nếu còn tái phạm, Tây Phương Giáo các ngươi tính kế chúng ta, bản cung nhất định không bỏ qua!"
Nói xong, Nữ Oa Nương Nương kéo Hậu Thổ Nương Nương, khẽ gật đầu với Trấn Nguyên Tử Đại Tiên, rồi xé rách hư không, rời khỏi Tu Di Sơn.
Trấn Nguyên Tử Đại Tiên thấy hai vị nương nương đã đi, tự nhiên cũng không ở lại, chào Nguyên Thủy Thiên Tôn rồi cũng phá không rời khỏi Tây Phương Thế Giới.
Lúc này, trong hư không, chỉ còn lại Tây Phương Nhị Thánh, và Nguyên Thủy Thiên Tôn không mời mà đến.
Chuẩn Đề Đạo Nhân hừ lạnh một tiếng, giọng khó chịu: "Nguyên Thủy, ngươi còn chưa đi? Tây Phương Giáo ta không hoan nghênh ngươi!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười nhạt, mở miệng: "Hai vị đạo hữu, hiện tại người không liên quan đã rời đi, chúng ta có thể nói chuyện khác."
"Giữa chúng ta không có gì để nói!" Chuẩn Đề Đạo Nhân tỏ vẻ ghét bỏ.
Nguyên Thủy Thiên Tôn chạy tới gây chuyện, khiến Tây Phương Giáo chịu thiệt, còn muốn cùng sư huynh đệ mình nói chuyện khác, ai thèm để ý đến hắn chứ!
Chuẩn Đề Đạo Nhân định kéo sư huynh về Công Đức Kim Trì, nhưng nghe Nguyên Thủy Thiên Tôn hờ hững nói: "Trong Sát Phạt Lượng Kiếp cùng nhau đối phó Tiệt Giáo, hoặc Tây Phương Giáo truyền giáo ở Đông Phương Thế Giới, mưu đồ Hương Khói Nguyện Lực. Chẳng lẽ các ngươi không muốn nghĩ đến những điều này sao?"
Chuẩn Đề Đạo Nhân và Tiếp Dẫn đạo nhân khựng lại, quay đầu nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, vẻ mặt biến ảo không ngừng, nhất thời không trả lời.
Trong thành Triều Ca, Khương Thạch uống cạn ngụm rượu cuối cùng, cười nói: "Thanh Liên đạo hữu, rượu cũng uống xong, Nữ Oa Nương Nương cũng phái Hiên Viên Phần Tam Yêu đi rồi, ta còn có chút chuyện quan trọng phải làm, xin đi trước một bước."
Thông Thiên Giáo Chủ có chút ngạc nhiên: "Khương Thạch đạo hữu, trong lúc mấu chốt này, ngươi còn có chuyện quan trọng gì sao?"
Khương Thạch nghĩ một hồi, cảm thấy có thể nói ra một ít, liền cười nói: "Thanh Liên đạo hữu, còn nhớ Thân Công Báo mà ta từng nhắc đến không?"
Thông Thiên Giáo Chủ vuốt râu dài: "Là cái người mà ngươi nói là một ứng kiếp chi nhân khác?"
"Không sai." Khương Thạch nói nhỏ: "Về hướng đi của Thân Công Báo, có thể hơi tính kế một chút. Chỉ có điều ta vẫn phải chờ một người, nếu không không thể khiến một số người tự mình nhúng tay."
"Ồ?" Thông Thiên Giáo Chủ tò mò, cười hỏi: "Thế nào là dẫn một số người vào cuộc, Khương Thạch đạo hữu có thể nói rõ hơn không?"
Khương Thạch cười nhếch mép, khoát tay: "Không được không được, để ta làm xong rồi nói, nếu không thất bại chẳng phải là trò cười cho thiên hạ. Ta đi trước, sau này trò chuyện tiếp!"
Nói xong, Khương Thạch rời khỏi thành Triều Ca, không biết đi đâu. Thông Thiên Giáo Chủ thấy vậy cũng cười, xé rách hư không, hướng về phía Kim Giao Đảo mà đi.
Mà lúc này, trong Ân Thương Vương Cung, phong vân cũng biến ảo.
Thương Vương Đế Tân, sau khi thấy Thánh Tượng Nữ Oa Nương Nương, như trúng tà, nhớ mãi không quên. Sau khi yêu cầu Dương Thiền không được, bị Thái Sư Văn Trọng lấy lý do không thể cưỡng đoạt dân nữ để phẫn đối, chỉ có thể bỏ qua.
Nhưng càng như vậy, Đế Tân càng không ưa những thứ dung chi tục phấn bên cạnh, hôm đó rầu rĩ không vui.
Hôm đó, thượng đại phu Phí Trọng đột nhiên bái kiến Đế Tân, vừa gặp mặt đã hô to: "Chúc mừng đại vương, chúc mừng đại vương!"
Đế Tân liếc Phí Trọng, khinh thường nói: "Phí Trọng, đừng có giật gân, có gì đáng mừng? Bảo ngươi tìm chút mỹ nhân về, ngươi cũng không làm nổi, ta giữ ngươi lại làm gì?"
Phí Trọng nghe vậy, trong lòng thầm kêu khổ. Làm quan như hầu, nếu để Vương Thượng cảm thấy vô dụng, hậu quả sẽ không ổn!
Phí Trọng không đám thừa nước đục thả câu, vội cười nịnh: "Vì thần chúc mùng đại vương, chính là vì vi thần đã tìm được một mỹ nhân tuyệt thế, không kém Nữ Oa Nương Nương về nhan sắc, cố ý báo cáo, muốn hiến cho đại vương!"
Mỹ nhân tuyệt sắc?
Thương Vương Đế Tân lập tức tỉnh táo, ngồi thẳng dậy, chép miệng: "Nhanh, nói nhanh lên, mỹ nhân tuyệt thế ở đâu!"
