Những ngày này Ngao Quảng chỉ hận không thể quay ngược thời gian Chúc Long thoát vây, đá hắn trở lại, phong ấn lại lần nữa.
Cái gọi là Lão Tổ này chẳng những không mang lại cảm giác an toàn cho Tứ Hải Long Tộc, trái lại phá tan nát những gì Long Tộc dày công xây dựng.
Như cái Đông Hải Long Cung này, dưới sự quản lý của Ngao Quảng, cũng xem như một thế lực. Nhưng giờ đây, trừ thuần huyết Long Tộc, tất cả đều phải nghe theo Chúc Long! Ngay cả đám tạp huyết Long Tộc hậu duệ cũng không thoát khỏi.
Không chỉ vậy, Chúc Long Lão Tổ rõ ràng là muốn cướp đoạt khí vận của Tứ Hải Long Tộc, để một mình hắn hưởng lợi! Ngao Quảng làm sao có thể nhẫn nhịn!
Ngao Quảng nghiến răng, trầm giọng nói: "Chúc Long Lão Tổ, Tứ Hải Long Tộc ta được người hoàng phong, trở thành tộc Chính Thần, có thể dùng công đức khí vận của nhân tộc để tẩy rửa nghiệp lực, khôi phục nguyên khí! Giờ xé bỏ hiệp nghị, nghiệp lực lại giáng xuống, Tứ Hải Long Tộc không chịu nổi đâu!"
Ba vị Long Vương còn lại cũng khuyên nhủ: "Lão Tổ, xin cân nhắc!"
Năm xưa trong Lượng Kiếp, nghiệp lực Long Tộc gây ra vẫn chưa hoàn toàn rửa sạch, dù được Nhân Hoàng sắc phong, cũng chỉ chống đỡ được phần nào. Hiện tại công đức khí vận của Tứ Hải Long Tộc bị Chúc Long cưỡng ép hấp thụ, Tứ Hải Long Vương đã cảm nhận rõ ràng, vô biên nghiệp lực đang kéo đến.
Cục diện đang tốt đẹp, giờ thành ra thế này!
Chúc Long khẽ vẫy đuôi, khinh thường: "Hiện tại nhân tộc khí vận chia làm hai, các ngươi hủy hẹn cũng chỉ gánh chịu một nửa nghiệp lực phản phệ, sợ gì! Hơn nữa Bản Lão Tổ có đồng ý đâu, nghiệp lực này các ngươi cứ gánh trước, đợi Bản Lão Tổ chứng được Hỗn Nguyên Thánh Vị, sẽ độ toàn bộ Long Tộc, vẹn cả đôi đường."
Tứ Hải Long Vương lúc này trong lòng rối bời, không biết phải làm sao.
Đây là chuyện mà một lão tổ tông Long Tộc bình thường có thể nói ra miệng sao?
Nam Hải Long Vương Ngao Khâm lấy hết can đảm nói: "Chúc Long Lão Tổ, Tứ Hải Long Tộc ta đang phát triển mạnh, lão tổ chỉ cần chờ thêm một thời gian là được, không cần gấp gáp như vậy..."
"Ầm!"
Chưa dứt lời, Ngao Khâm đã bị một cái đuôi rồng màu đỏ thẫm quật mạnh xuống đất, tạo thành một hố sâu dưới đáy biển, gân cốt nứt vỡ.
Long Vương cảnh giới Thái Ất, trước mặt Chúc Long Lão Tổ, chẳng khác gì một con rắn nhỏ.
"Nhị đệ!" "Nhị ca!"
Khi nước biển tan đi, giọng nói băng lãnh tàn nhẫn của Chúc Long Lão Tổ mới vang lên: "Bản Lão Tổ bảo các ngươi đi làm việc, không phải để các ngươi nghi vấn quyết định của Bản Lão Tổ! Long Tộc chỉ cần một mình Bản Lão Tổ là đủ, các ngươi bốn con tiểu long đừng không biết điều. Nếu không phải nể mặt đại ca, các ngươi bốn đầu tiểu long, hắc..."
Chúc Long lè lưỡi đỏ chót, mắt híp lại, khiến Tứ Hải Long Vương đứng cạnh nhau cảm thấy ghê tởm.
Trong mắt Ngao Quảng lóe lên tia giận dữ, nhưng đành phải nhẫn nhịn, cúi đầu: "Chúc Long Lão Tổ, nhân tộc cũng có cường giả, Nữ Oa Thánh Nhân là Thánh Mẫu của nhân tộc, họ sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Mặt Chúc Long sầm xuống, túm lấy Ngao Quảng, cười gằn: "Đừng hòng lừa Lão Tổ ta, miếu thờ Nữ Oa Thánh Nhân ở vùng duyên hải hết linh nghiệm rồi, rõ ràng không hề quan tâm nhân tộc. Huống hồ chỉ là một Hậu Thiên Chủng Tộc, có cường giả nào so được với Tiên Thiên Long Tộc ta? Các ngươi bốn tên phế vật, còn nói thêm một câu, thì chết đi!"
Từng đợt khí thế bạo ngược khủng bố tỏa ra, mang theo sát ý vô biên, cho thấy sự kiên nhẫn của Chúc Long đã đến cực hạn, dường như sẽ bùng nổ ngay sau đó.
Ngao Quảng tuyệt vọng, Tứ Hải Long Tộc sắp bị con nghiệt long này kéo xuống vũng bùn.
Nhưng đột nhiên, sắc mặt Chúc Long Lão Tổ biến đổi, một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ Đông Hải Long Cung nổ tung!
Nhưng chỉ chặn lại được trong chớp mắt, Chúc Long Lão Tổ cười lạnh, con mắt chính giữa trán phát ra huyền quang màu đỏ thẫm, há miệng gầm lên một tiếng long ngâm!
"Rống!"
Từng đợt sóng âm khủng bố truyền ra, trong vòng ngàn dặm, tất cả sinh linh biển cả, thân thể yếu ớt đều bị chấn thành thịt nát, máu nhuộm đỏ Đông Hải.
Hai cường giả giao chiến khí thế khiến vạn dặm xung quanh Long Cung hóa thành Tu La mưa máu, Long Tử Long Tôn sống gần Long Cung điên cuồng bỏ chạy, loại chiến đấu như thiên tai này không phải thứ Kim Tiên Tiểu Long có thể tham gia.
"Ngao Quảng, bản tọa cho Long Tộc các ngươi một cơ hội, các ngươi báo đáp bản tọa thế này sao?"
Khi dư âm tan đi, Long Cung hoa lệ chỉ còn lại cảnh tượng hoang tàn, một bóng người hạ xuống, nhìn Tứ Hải Long Vương chật vật, giọng nói hờ hững mang theo trách cứ, khiến họ lạnh run, không dám đáp lời.
Người đến không ai khác, chính là Khương Thạch.
Hồng Hoang không như hậu thế, cần chứng cứ để phản bác kẻ ác. Khương Thạch vốn định đến Đông Hải Long Cung hỏi Ngao Quảng mấy người tình hình, giờ xem ra không cần nữa.
Ngao Quảng, với tư cách Long Vương đứng đầu, cố gắng giải thích: "Khương Thạch Thượng Tiên, xin nghe Tiểu Long giải thích... Ngài xem tình cảnh huynh đệ chúng tôi, sẽ biết chúng tôi bất đắc dĩ..."
Nhưng Ngao Quảng chưa nói hết, đã bị Chúc Long Lão Tổ cắt ngang: "Bao năm qua, chính đám rác rưởi các ngươi khiến sinh linh Hồng Hoang quên đi sự khủng bố mà Long Tộc mang lại! Đợi Lão Tổ diệt địch xong, các ngươi bốn tên phế vật, không ai thoát được đâu!"
Khương Thạch không để ý đến Tứ Hải Long Vương, quay sang nhìn Chúc Long.
Lúc này, con hung thú Hồng Hoang giống như dã thú hấp hối, toàn thân huyết sát chi khí, nhuộm đỏ nửa vùng biển, nghiệp lực nồng nặc đến mức ánh mắt cũng không còn minh mẫn.
Khương Thạch khế cau mày, môi mấp máy: "Chúc Long? Dư nghiệt còn sót lại từ Lượng Kiếp?"
"Hê hê hê, không ngờ tiểu bối nhà ngươi còn nhận ra Bản Lão Tổ!" Con mắt chính giữa trán Chúc Long lóe hàn quang, giọng âm lãnh vang vọng trong nước biển: "Biết Bản Lão Tổ, ngươi còn dám nhảy ra, nên khen ngươi gan lớn, hay nói ngươi điếc không sợ súng?"
"Ha?"
Khương Thạch bật cười, đám yêu ma thượng cổ này sao không biết lượng sức mình. Một đám bại tướng từ Hồng Hoang Lượng Kiếp kéo dài hơi tàn đến tận bây giờ, còn dám huênh hoang?
Chúc Long Lão Tổ nhìn Khương Thạch trước mặt, cười khẩy: "Ngươi là cường giả nhân tộc mà mấy tên phế vật kia nhắc tới? Chứng được Đại La, không tệ, miễn cưỡng tính là nhân vật, đặt ở Hồng Hoang năm xưa, cũng chỉ làm chó săn cho Long Tộc. Vừa hay Long Tộc ta đang thiếu cao thủ, thần phục Long Tộc, Bản Lão Tổ cho ngươi sống tiếp."
Tứ Hải Long Vương trốn sang một bên, muốn nói gì đó, nhưng mặt tái mét, không biết mở lời ra sao.
Dù là Khương Thạch hay Chúc Long Lão Tổ, cảnh giới chiến đấu của họ đều vượt xa tưởng tượng của bốn Long Vương. Nhưng họ biết, dù ai thắng, hậu quả của bốn người họ cũng không tốt đẹp gì...
Vùng biển Đông Hải Long Cung trở nên đục ngầu, nước biển, máu, huyết sát chi khí hòa lẫn, dao động, khí thế bức bách khiến Tứ Hải Long Vương lùi lại.
"Đại ca, chúng ta phải làm sao?"
Ngao Khâm phun máu, hỏi Ngao Quảng. Trong tình huống này, Tứ Hải Long Vương như cá nằm trên thớt, không có sức chống cự. Nhưng lựa chọn của họ có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của Tứ Hải Long Tộc!
Ngao Quảng nghiến răng, trong mắt hiện vẻ giãy giụa, cuối cùng trầm giọng: "Chúc Long... Nghiệt long này dù là Lão Tổ của Long Tộc, nhưng không phải loại thiện lương, chưa chắc đã đưa Long Tộc xưng bá Hồng Hoang, chỉ sợ cuối. cùng trừ hắn ra, Tứ Hải Long Tộc sống sót được mấy ai..."
Lời vừa dứt, Tứ Hải Long Vương im lặng, nhưng trong mắt lại lóe lên tia hàn quang, rõ ràng đã quyết định.
Khương Thạch nghe Chúc Long khoác lác, mắt đầy khinh thường, lạnh lùng: "Một con chó mất chủ, muốn ta giữ cửa, ta cũng không thèm. Ta cho ngươi cơ hội, tự hủy Long Châu, giữ lại một mạng."
Nghe vậy, Chúc Long Lão Tổ như nghe được chuyện cười, thân hình khổng lồ run rẩy, chấn động khiến vùng biển Long Cung nổi sóng lớn: "Loại tiểu bối như ngươi, Bản Lão Tổ thấy nhiều rồi, tưởng chứng được Đại La Đạo Quả là có thể tranh phong với Long Tộc. Bản Lão Tổ nói cho ngươi, dù đều là Đại La, Long Tộc giết các ngươi cũng dễ như giết gà!"
"Ồn ào!"
Khương Thạch không muốn nghe con nghiệt long này lm nhảm, mái tóc đen dài mỗi sợi đều như lóe ma quang, đôi mắt như tỉnh tú vô tận, không thấy đáy, tung một quyền về phía Chúc Long.
"Tiểu bối, ngươi tự tìm đường chết, đừng trách Bản Lão Tổ!" Chúc Long cười gằn: "Bản Lão Tổ sẽ cho ngươi cảm nhận thế nào là tuyệt vọng, thế nào là khủng bố!"
Ngao Quảng cũng quyết định, hét lớn: "Khương Thạch Thượng Tiên cẩn thận, trong cơ thể Chúc Long có chí bảo Tổ Long Long Châu, có thể triệu hồi Tổ Long Long Hồn, tăng cường thần thông Long Tộc!"
"Đám phế vật ăn cây táo rào cây sung, đợi Bản Lão Tổ giải quyết con kiến hôi này, thì..."
Nhưng Chúc Long Lão Tổ chưa nói hết, nụ cười gằn đã biến thành kinh ngạc và không dám tin, dưới một quyền của Khương Thạch, Long Khu của hắn vỡ tan, đầu đuôi đứt lìa, máu đen như sóng trào ra!
"Không thể nào! Chúc Long chân thân, ngưng tụ lại cho Bản Lão Tổ!" Theo một tiếng kinh nộ, thân thể tan vỡ của Chúc Long điên cuồng nhúc nhích trong huyết vụ, khôi phục vết thương, đồng thời Long Khu dường như muốn chiếm trọn Đông Hải, dài không biết bao nhiêu vạn dặm: "Ngươi là Hậu Thiên Chủng Tộc, sao có sức mạnh lớn đến vậy! Ngay cả Tổ Long cũng..."
Trong vùng biển Long Cung, thân thể Chúc Long chiếm cứ tất cả tầm mắt, như một Huyết Lãng đỏ thẫm cuồn cuộn, sát khí ngập trời, liên tục gào thét.
Tứ Hải Long Vương vừa lấy hết dũng khí phản bội, thậm chí nghĩ đến hậu quả liều mình một kích.
Nhưng đột nhiên thấy... Chúc Long Lão Tổ, cũng chỉ có vậy? Trong nhà thì hổ báo, ra ngoài thì mèo con?
"Nếu thực lực của ngươi bằng một nửa cái miệng, ta cũng cam bái hạ phong." Khương Thạch ngửa mặt lên trời cười, bước nhanh về phía trước: "Đã bị thời đại đào thải, ngoan ngoãn chết đi, hà tất ra trêu chọc thị phi!"
Lúc này, Khương Thạch tỏa ra khí thế khủng bố, như Diệt Thế Thần Ma, vung chưởng về phía Chúc Long: "Chết đi cho tại”
