Hồng Quân Đạo Tổ, từ khi chứng được Thiên Đạo Hỗn Nguyên quả vị, bắt đầu giảng đạo ở Tử Tiêu Cung, liệu có phải đã bắt đầu bố cục, lập mưu cho Hồng Hoang?
Dù là bậc tâm cảnh như Bàn Cổ Tam Thanh, cũng không khỏi nuốt khan, khó tin.
Đây chính là bố cục trải dài hai Lượng Kiếp, mưu đồ hàng tỉ năm!
Hồng Quân Đạo Tổ, thật đáng sợ đến vậy sao?
Nghe Thái Thượng Thánh Nhân dò hỏi, Thông Thiên Giáo Chủ khựng lại một chút rồi đáp: "Vài ngày trước, Khương Thạch tiểu hữu ở biên giới Tam Thập Tam Thiên đã gặp một vị Hỗn Độn Thần Ma tên là Dương Mi Đại Tiên. Những lời này đều do Dương Mi Đại Tiên nói ra. Về phần thật giả, bần đạo thấy có bảy, tám phần là sự thật. Dương Mi Đại Tiên là nhân vật cỡ nào, hai vị hẳn cũng tự có phán đoán.
Huống hồ, việc này liên quan đến Đại Đạo Chỉ Lộ của chư vị Thiên Đạo Thánh Nhân chúng ta, thà tin là có còn hơn không. Vị lão sư 'tốt' của chúng ta hành động quá sức quỷ dị, chúng ta phải cẩn trọng suy xét mới được."
Lời của Thông Thiên Giáo Chủ đã cố gắng giảm nhẹ vai trò của Khương Thạch.
Với một 'con kiến hôi' như Khương Thạch mà cuốn vào chuyện đại sự này, chỉ cần sơ sẩy một chút là tan thành tro bụi. Ngay cả Thông Thiên Giáo Chủ cũng không chắc có thể tự bảo vệ mình trước mặt Hồng Quân Đạo Tổ, bảo vệ Khương Thạch thì quả thực hữu tâm vô lực, tốt nhất là để Khương Thạch ở một bên cho an toàn.
Không biết Thái Thượng Thánh Nhân và Nguyên Thủy Thiên Tôn còn đang suy tư lời của Thông Thiên Giáo Chủ, hay là Khương Thạch, một nhân vật nhỏ bé, không đủ để khơi gợi hứng thú của họ, hoặc có thể là cái tên Dương Mi Đại Tiên có sức thuyết phục hơn, mà hai vị Thánh Nhân lạ kỳ không hỏi gì thêm.
Nửa ngày trôi qua, vẻ mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn vẫn còn chút do dự, trầm giọng nói: "Thông Thiên, nói cho cùng cũng chỉ là ngươi đoán mò. Ngươi nói thật đi, có phải ngươi có ý đồ gì khác?"
Nghe Nguyên Thủy Thiên Tôn nói vậy, Thông Thiên Giáo Chủ bật cười, chế nhạo: "Nguyên Thủy, ngươi cho rằng bần đạo giống như ngươi, tính toán chỉ li sao! Không nói đâu xa, Phong Thần Lượng Kiếp này vốn đã lộ ra quỷ dị. Hồng Hoang Thiên Đạo muốn sắc phong Thần Đạo thì còn có lý, nhưng vì sao lại phải kịch liệt đến vậy, từ từ sắc phong thì có sao? Vì 365 vị Chính Thần, Hồng Hoang phải có bao nhiêu tu sĩ chết oan?
Huống hồ, ngay từ đầu Lượng Kiếp này, Hồng Quân Đạo Tổ đã nhắm vào tranh chấp nội bộ Huyền Môn. Huyền Môn hưng thịnh mới có lợi cho Hồng Hoang Thiên Đạo, việc Hồng Quân Đạo Tổ gây xích mích, khiến Tam Thanh chúng ta chém giết lẫn nhau, dụng ý là gì, chẳng lẽ không ai nhìn ra sao?"
Nghe vậy, mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn lúc tím lúc xanh, không nói gì.
Có thể chứng thành Hỗn Nguyên Thánh Quả, toàn bộ Hồng Hoang thế giới cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nguyên Thủy Thiên Tôn thân là Bàn Cổ Hậu Duệ, dĩ nhiên không phải kẻ ngu dốt, chỉ là đơn thuần không tin, hoặc không muốn tin lời Thông Thiên Giáo Chủ.
Nhưng hiện tại, trạng thái Hồng Hoang, hành vi của Hồng Quân Đạo Tổ, cùng với hậu quả có thể xảy ra, đã bày ra trước mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn, hắn có lý do gì để không tin?
Huống chỉ Thông Thiên Giáo Chủ nói đúng, thà tin là có, còn hơn không!
Liên quan đến Đại Đạo Chi Lộ của chư vị Thánh Nhân, chỉ có kẻ yếu mới đặt hy vọng vào sự bố thí của người khác. Những cường giả đạo tâm kiên định như họ, nhất định phải bóp tắt mầm mống nguy hiểm trong tay mình mới được.
Nguyên Thủy Thiên Tôn tính toán hồi lâu, nhưng vẫn không nghĩ ra kế sách nào.
Dù biết rõ Hồng Quân Đạo Tổ có ý đồ bất lương, thì phải làm gì để đối mặt với vị lão sư của họ? Người đứng đầu Hồng Hoang Thiên Đạo!
Lực lượng của Bàn Cổ Tam Thanh bọn họ có lẽ vẫn còn quá ít.
Hồng Quân Đạo Tổ lại là lão sư trên danh nghĩa của họ, là Thiên Đạo Thánh Nhân đầu tiên của Hồng Hoang, lại mưu đồ cả ngàn tỉ năm...
Không sợ người khác mạnh hơn ngươi, chỉ sợ người mạnh hơn ngươi lại nỗ lực hơn, nhiều mưu mẹo hơn, và nhẫn nại hơn ngươi!
Mấy vị Thiên Đạo Thánh Nhân bọn họ thật sự có thể đối kháng với Hồng Quân Đạo Tổ sao?
Trong mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn lóe lên một tia mờ mịt, trong lòng không biết đang suy nghĩ gì, mím môi, không nói một lời.
Thái Thượng Thánh Nhân vuốt chòm râu bạc trắng, trầm giọng hỏi: "Thông Thiên sư đệ, lúc này trong lòng ngươi có kế sách gì không? Nếu có, cứ nói ra, để chúng ta cùng nhau tham khảo."
Nghe vậy, mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng sáng lên, nhìn sang.
Thông Thiên Giáo Chủ nghe vậy, cười khổ: "Đại sư huynh, bần đạo làm gì có mưu kế gì. Hôm nay gọi hai vị đến, chẳng qua là xem vào tình nghĩa Bàn Cổ Tam Thanh, hy vọng mọi người có thể cùng nhau bàn bạc một phương án. Người đơn độc thì trí ngắn, ba người thì trí dài, hai vị có gì muốn nói?"
Thông Thiên Giáo Chủ vốn không giỏi mưu đồ, chém người thì được, chứ việc đại sự thế này, khó mà trực tiếp đưa ra kế sách.
Thái Thượng Thánh Nhân vuốt chòm râu bạc trắng, vẻ mặt khó đoán, nhàn nhạt nói: "Hai vị sư đệ, Phong Thần Lượng Kiếp này quả thực không thể tiếp tục, nhưng cũng không thể ngăn cản trực tiếp, nếu không vị kia có lẽ sẽ mất kiên nhẫn, trực tiếp động thủ. Chúng ta hiện giờ vẫn cần chuẩn bị một chút."
Thông Thiên Giáo Chủ gật đầu, nhưng sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn biến đổi liên tục, vừa không phản đối, cũng không đồng ý.
Thái Thượng Thánh Nhân không để ý lắm, nói tiếp: "Hiện nay, dụng ý của Hồng Quân Đạo Tổ vẫn chưa thể xác định hoàn toàn, nhưng chắc chắn có liên quan đến Hồng Hoang Thiên Đạo, gây bất lợi cho chư vị Thánh Nhân chúng ta. Chúng ta có nên đoàn kết với các thánh nhân khác, cùng đối kháng Hồng Quân Đạo Tổ?”
Thông Thiên Giáo Chủ ngẫm nghĩ rồi do dự nói: "Có thể thì có thể, nhưng bần đạo cho rằng lúc này không nên trực tiếp liên hệ với họ. Chỉ cần Hồng Quân Đạo Tổ ra tay, các Thiên Đạo Thánh Nhân khác chắc chắn sẽ đứng về phía chúng ta. Trước khi chưa nắm chắc, tốt nhất chỉ nên để Tam Thanh chúng ta biết, nếu không có thể bị Đạo Tổ nhìn ra sơ hở."
"Đúng vậy, bần đạo cũng nghĩ vậy." Nguyên Thủy Thiên Tôn hiếm khi tán thành Thông Thiên Giáo Chủ: "Hơn nữa, bần đạo cũng cho rằng Phong Thần Lượng Kiếp không thể dừng lại, một khi quá rõ ràng, có thể khiến Hồng Quân Đạo Tổ phát giác ra điều gì. Bần đạo kiến nghị, cứ để môn hạ đệ tử nghênh chiến trước, chúng ta Thánh Nhân quan sát tình hình rồi tính, thế nào?"
Thông Thiên Giáo Chủ lộ vẻ không vui, định mở miệng thì bị Nguyên Thủy Thiên Tôn ngăn lại: "Thông Thiên, tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu! Ngươi lớn ngần này rồi, lẽ này còn không hiểu sao! Chỉ cần chúng ta cuối cùng có thể phá cục, Phong Thần Lượng Kiếp này coi như xong."
Sắc mặt Thông Thiên Giáo Chủ biến đổi, nhưng rồi cũng đồng ý.
Huống hồ, trong mắt Thông Thiên Giáo Chủ, Phong Thần Lượng Kiếp tiếp tục, không chùng đệ tử của ai sẽ bị thiệt thòi.
Thấy Tam Thanh có vẻ im lặng, không còn gì để nói, Thông Thiên Giáo Chủ bỗng như nhớ ra điều gì, mắt sáng lên, lớn tiếng nói: "Thái Thượng sư huynh, Nguyên Thủy, bần đạo lại biết một tiết điểm quan trọng, có lẽ chính là chìa khóa nghịch chuyển cục diện!"
Ồ?
Mắt Thái Thượng Thánh Nhân và Nguyên Thủy Thiên Tôn sáng lên, vội hỏi: "Thông Thiên sư đệ, là tiết điểm quan trọng nào, ngươi mau nói!"
