Logo
Chương 426: Chạy tán loạn! Hồng Hoang chi biến!

"Bàn Cổ, dù ngươi có mạnh hơn nữa, cũng chỉ là cổ vật đã phai mờ trong dòng sông Thời Gian. Giờ ngươi nhảy ra, còn có ích gì!"

Hồng Quân Đạo Tổ vốn là người tự cao tự đại. Lần trước thảm bại dưới tay Bàn Cổ Đại Thần, ông ta vẫn canh cánh trong lòng. Hiện tại, dường như đã đến lúc hả giận.

"Lão phu phải biến tất cả sinh linh có liên hệ với Bàn Cổ thành khôi lỗi, nô dịch vạn vạn năm!"

Dương Mi Đại Tiên cũng không chịu kém cạnh. Trước Hắc Sơn Ma Liễu, một không gian thông đạo ẩn hiện, chắn ngang giữa Bàn Cổ Hư Ảnh và bọn họ. Ma ảnh vô biên dường như tồn tại giữa hư và thực, không cùng không gian với mọi người.

Hồng Quân Đạo Tổ không tin, Dương Mi Đại Tiên cũng không tin hai người lại không thể đánh bại một hư ảnh của kẻ đã ngã xuống!

Nhưng đối mặt với hai kẻ hung hăng tiến tới, Bàn Cổ Hư Ảnh vẫn bình ĩnh như nước, thần sắc không hề thay đổi, chỉ có đôi mắt dường như vĩnh hằng, không chút lay chuyển.

Chính sự hờ hững này lại lần nữa khơi dậy lửa giận trong lòng Hồng Quân Đạo Tổ và Dương Mi Đại Tiên.

Năm xưa, Bàn Cổ Đại Thần khai thiên lập địa, đối mặt với ba ngàn Hỗn Độn Thần Ma tấn công, cũng mang thái độ xem thường như nhìn kiến cỏ, rồi chém giết bọn chúng.

Thật không thể tha thứ!

Nhưng ngay lúc này, một đạo pháp ngôn đơn giản, dường như quyết định cục diện, định đoạt sinh tử của hai người, vang lên trên chiến trường:

"Lực Chỉ Đại Đạo, hiện!"

Trong ánh mắt kinh hoàng của Hồng Quân Đạo Tổ và Dương Mi Đại Tiên, Bàn Cổ Hư Ảnh kia, rõ ràng không phải vật thật, nhưng Khai Thiên Thần Phủ trong tay hắn, ngay khoảnh khắc đó, dường như một nhịp tim vang lên, Hóa Hư Vi Thực!

Chết tiệt!

Dù cách xa vô vàn năm tháng, hơi thở tử vong quen thuộc lại một lần nữa bao trùm lên tâm thần Hồng Quân Đạo Tổ và Dương Mi Đại Tiên, giống hệt như năm xưa.

"Không! Bần đạo là 'Vạn pháp chi tổ, vạn đạo chi ngọn nguồn'! Tạo Hóa Ngọc Điệp, giết!"

Sắc mặt Hồng Quân Đạo Tổ vô cùng khó coi, dù dữ tợn đến đâu cũng không che giấu được nỗi hoảng sợ trong mắt.

Dương Mi Đại Tiên càng thêm kinh hãi, vừa gào thét "Tử vong như phong, thường bạn ngô thân", vừa điên cuồng thúc đẩy Không Gian Đại Đạo, muốn trốn vào hư không, tránh khỏi mũi nhọn, chờ thời cơ phản công.

Cả hai đều nhận ra, Bàn Cổ Hư Ảnh này chỉ có sức mạnh của một kích. Chỉ cần vượt qua được đòn này, họ có thể hoàn toàn lật ngược tình thế. Đến lúc đó, toàn bộ Hồng Hoang sẽ nằm trong tay họ.

Chỉ là, họ không biết rằng, Lực đạo đã hiện, vô đạo có thể tồn!

Ầm ầm ầm!

Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Toàn bộ Hỗn Độn hư không dường như ngưng đọng.

Khi Bàn Cổ Hư Ảnh vung phủ xuống, dù là Hồng Quân Đạo Tổ, hay Dương Mi Đại Tiên trốn vào hư không, đều trực tiếp bị đóng băng, như thể bị chụp lại trong một bức ảnh tĩnh, không thể cử động.

Một giây sau, bản thể chân thân của Hồng Quân Đạo Tổ ầm ầm nổ tung, liên đới cả chí bảo Tạo Hóa Ngọc Điệp, hoàn toàn biến mất trong hỗn độn!

"Tạo hóa lâm thân... Nghịch chuyển..."

Một tiếng gầm nhẹ thống khổ vang lên, một vùng hư không nhỏ bé, thời không dường như đảo ngược trong khoảnh khắc. Hồng Quân Đạo Tổ sắc mặt tái nhợt đột ngột rơi xuống Hỗn Độn hư không, khí tức suy yếu ngàn vạn lần, Tạo Hóa Ngọc Điệp trong tay vỡ tan tành, mảnh vỡ mang theo khí tức hủy diệt vô cùng, chỉ còn lại một nửa trên tay ông ta.

Hắc Sơn Ma Liễu Dương Mi Đại Tiên bên cạnh cũng không tránh khỏi tai ương. Dù đã trốn vào không gian, toàn bộ không gian thông đạo đều bị đánh nát như mặt nước, xé tan thân hình hắn thành ức vạn mảnh, kèm theo tiếng rít gào kinh khủng và thống khổ. Tất cả cành dương liễu quanh thân Dương Mĩ Đại Tiên đều gãy lìa, phun ra dịch thể ô uế.

Trốn! Trốn! Trốn!

Trong lòng Dương Mi Đại Tiên không còn suy nghĩ gì khác, trực tiếp bỏ chạy khỏi chiến trường, vận dụng Không Tâm Dương Liễu bản thể, dùng không gian chi lực cuối cùng, xuyên không gian bỏ chạy về Hỗn Độn Thâm Xử!

"Dương Mi, mang ta theo, bằng không cùng chết!"

Hồng Quân Đạo Tổ không chút do dự, sắc mặt kinh hoàng đưa tay chộp lấy Dương Mi Đại Tiên, có lẽ là để đi nhờ xe, cũng có lẽ là để kéo Dương Mi Đại Tiên từ trong không gian xuống.

Dương Mi Đại Tiên không kịp nghĩ nhiều, trên đường chạy trốn, chỉ có thể vươn ra một cành liễu non mềm, kéo Hồng Quân Đạo Tổ lên xe.

Trong mắt Hồng Quân Đạo Tổ lộ ra vẻ hoảng sợ và ác độc, cố dán mắt vào thế giới Hồng Hoang đang sụp đổ và hủy diệt, trong lòng vô cùng tiếc nuối.

Chỉ thiếu chút nữa thôi, một chút nữa thôi là mình có thể cướp đoạt toàn bộ gốc gác của thế giới Hồng Hoang rồi!

Nhưng Hồng Quân Đạo Tổ không dám đánh cược. Dù ông ta có năm phần chắc chắn Bàn Cổ Hư Ảnh đã hết đà, không thể tung ra chiêu thứ hai, nhưng ông ta không dám mạo hiểm. Thua cuộc là chết!

Ánh mắt Hồng Quân Đạo Tổ liếc qua Chuẩn Đề Đạo Nhân sắc mặt phức tạp, vung tay áo lên, cuốn cả hắn vào con đường chạy trốn của Dương Mi Đại Tiên.

Lạ kỳ là Chuẩn Đề Đạo Nhân không hề chống cự, chỉ sắc mặt phức tạp bỏ lại một đoàn Thất Bảo huyền quang, rồi đi theo Hồng Quân Đạo Tổ trốn vào hư không, thoát khỏi Hồng Hoang.

"Sư đệ..."

Tiếp Dẫn đạo nhân mấp máy môi, sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng cuối cùng không nói gì, chắp tay trước ngực, chỉ thở dài một hơi.

Lúc này, Diệt Thế chi Kiếp của Hồng Hoang, đại địch bên ngoài đã xem như vượt qua, nhưng vẫn chưa kết thúc. Thế giới Hồng Hoang sụp đổ và hủy diệt vẫn đang tiếp diễn!

Nhưng ai còn quan tâm đến chuyện đó?

Hãy nhìn xem người trước mắt là ai.

"Bàn Cổ Phụ Thần!"

Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên ba người kích động cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào, nhưng trong lòng tràn ngập hy vọng.

Ngay cả Nữ Oa Nương Nương và Tiếp Dẫn đạo nhân cũng cung kính cúi đầu, thái độ không thể chê vào đâu được.

Nhưng ngoài dự đoán của năm vị Thiên Đạo Thánh Nhân còn sót lại, Bàn Cổ Hư Ảnh không nhìn về phía họ, mà liếc nhìn thế giới Hồng Hoang, trong mắt mang theo một tia tiếc hận, rồi lập tức biến mất trong hư không như bọt biển.

"Ta là nhật nguyệt tỉnh thần, ta là sơn xuyên thảo mộc, ta là Chúng Sinh Vạn Linh. Ta đã qua đời, Hồng Hoang... Hãy dựa vào chính các ngươi...”

Không có trách cứ, cũng không có tiếc nuối, chỉ có một tia cổ vũ, như một làn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua tâm linh năm vị Thiên Đạo Thánh Nhân, rồi hoàn toàn biến mất trong Hỗn Độn Hồng Hoang.

Bàn Cổ Đại Thần, từ lâu đã hoàn toàn chết đi, hóa thân vào Hồng Hoang.

"Phụ Thần!"

Dù là Bàn Cổ Tam Thanh, hay Nữ Oa, Tiếp Dẫn, ai có thể ngờ được tình huống này? Vốn tưởng có chỗ dựa vững chắc, ai ngờ lại rời đi như vậy.

Nhưng lúc này thế giới Hồng Hoang vẫn còn một đống hỗn loạn chờ thu dọn. Nếu không thể ngăn chặn thế giới Hồng. Hoang tiếp tục sụp đổ và hủy diệt, không chỉ năm vị Thánh Nhân phải chết, toàn bộ sinh linh Hồng Hoang cũng phải chết!

"Khụ khụ... Xảy ra chuyện gì vậy? Thông Thiên Đạo Hữu, các ngươi giết chết lão tiểu tử kia chưa?"

Trong hư không, Khương Thạch ôm đầu, dường như say rượu, giãy giụa đứng lên, lúc này mới kịp hỏi tình hình trận chiến.

Trong đầu hắn, ký ức cuối cùng là việc bị Hồng Quân đánh cho sống dở chết dở, rồi rơi vào vật gì đó, hoàn toàn mất ý thức.

Nhưng xem tình hình trước mắt, dường như mình đã sống sót?

"Khương Thạch đạo hữu, ngươi làm sao vậy!"

Thông Thiên Giáo Chủ vội vàng đỡ lấy Khương Thạch.

Bàn Cổ Hư Ảnh xuất hiện cùng với Khương Thạch, mấy vị thánh nhân không phải kẻ ngốc, chắc chắn có liên quan.

Ít nhất, Khương Thạch cũng được Bàn Cổ Đại Thần tán thành.

"Thái... Thái Thượng Thánh Nhân? Nguyên Thủy Thiên Tôn? Nữ Oa Nương Nương, các ngươi gạt ta thật khổ a... Vị này chính là..."

Khương Thạch cười khổ một tiếng, lúc này không biết nên nói gì.

Các ngươi một đám thánh nhân không lo làm chính sự sao? Còn chơi cải trang vi hành? Thú vị lắm sao?

"Bần đạo Tiếp Dẫn, gặp qua Khương Thạch đạo hữu."

Tiếp Dẫn đạo nhân chắp tay trước ngực, khách khí thi lễ.

Khương Thạch không biết nên biểu lộ cảm xúc gì cho phù hợp với hoàn cảnh hiện tại, đặc biệt là khi nhìn thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn, không khỏi nhớ đến hình ảnh khỏa thân chói mắt kia, không tài nào xua đi được.

Nguyên Thủy Thiên Tôn vừa nhìn thấy biểu tình cổ quái của Khương Thạch, liền biết hắn đang nghĩ đến chuyện không hay, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái xanh thấp giọng mắng: "Thằng nhóc!".

Thái Thượng Thánh Nhân khóe miệng giật giật, nhất thời cảm thấy tê cả da đầu. Các đại ca, đừng nghịch nữa, đã đến lúc Hồng Hoang sinh tử tồn vong rồi!

"Các vị đạo hữu, hiện tại không phải lúc ôn chuyện. Nếu không nghĩ cách, chúng ta sẽ phải trơ mắt nhìn thế giới Hồng Hoang hủy diệt."

Ngoài ý muốn, người lên tiếng trước nhất lại là Tây Phương Giáo Tiếp Dẫn đạo nhân.

Không chỉ Tam Thanh và Nữ Oa, ngay cả Khương Thạch cũng biến sắc, quay đầu nhìn về phía thế giới Hồng Hoang, sắc mặt tái xanh.

Hồng Hoang Đại Địa bao la bát ngát lúc trước, giờ đã tan hoang không thể tả, chỉ còn lại bốn khối lục địa lớn hơn, vẫn đang tiếp tục hủy diệt và sụp đổ.

Những nơi khác, hoặc là hoàn toàn tan biến trong hỗn độn, hoặc là hóa thành vô số mảnh vỡ, bay tán loạn trong Hư Không hỗn độn.

Hồng Hoang triệt để hủy diệt, chỉ còn là vấn đề thời gian!

Thái Thượng Thánh Nhân sắc mặt khó coi nói: "Không chỉ thế giới Hồng Hoang, Hồng Hoang Thiên Đạo hiện nay cũng đã gần như hoàn toàn chết đi. Bần đạo hầu như không cảm nhận được Thiên Đạo chi lực. Phần lớn lực lượng của Hồng Hoang Thiên Đạo đã bị Hồng Quân mang đi!"

Hồng Hoang lúc này, dù có dựa vào đại pháp lực của mấy vị Thánh Nhân duy trì, cũng không phải là kế lâu dài.

Thông Thiên Giáo Chủ nhìn mọi người, trầm giọng nói: "Chư vị có ý kiến gì, cứ nói ra, bây giờ là lúc cần sự đồng lòng."

Khương Thạch sắc mặt cũng có chút trầm xuống. Coi như đến cuối cùng, thế giới Hồng Hoang cũng chỉ tan vỡ thành Tứ Đại Bộ Châu.

Nghĩ đến đây, Khương Thạch mở miệng nói: "Mấy vị Thánh Nhân, hiện tại muốn chữa trị hoàn toàn thế giới Hồng Hoang về trạng thái ban đầu là không thể. Có phương pháp nào để củng cố những mảnh vỡ Hồng Hoang thành hình dạng hiện tại, thành Thiên Địa Nhân Tam Giới không?"

Thông Thiên Giáo Chủ vuốt râu dài, thở dài. Nói thì dễ, làm mới khó.

Không ngờ Tây Phương Giáo Tiếp Dẫn đạo nhân đột nhiên mở miệng, thấp giọng nói: "Bần đạo có phương pháp, nhưng cần mấy vị đạo hữu dốc lòng hợp lực mới có thể hoàn thành. Hơn nữa bần đạo còn có mấy yêu cầu."

Nguyên Thủy Thiên Tôn không nhịn được cười nhạo: "Tiếp Dẫn, đến lúc này rồi mà ngươi còn ra điều kiện? Ngươi rốt cuộc nghĩ gì vậy?"

Tiếp Dẫn đạo nhân nghe vậy, không hề tức giận, chỉ nhàn nhạt đáp: "Bần đạo chuẩn bị thân thể trấn Hồng Hoang, đưa ra hai yêu cầu, có quá đáng không, Nguyên Thủy đạo hữu?"