Tạo Hóa Ngọc Điệp!
Bảo vật này, không phải ai trong Hồng Hoang cũng biết, nhưng đệ tử thân truyền của Thánh Nhân, những người dưới trướng Huyền Môn Tam Thanh, hẳn là đã từng nghe qua.
Ít nhất, vài vị Xiển Giáo đệ tử lộ rõ vẻ kinh hãi.
Đa Bảo Đạo Nhân lại có Tạo Hóa Ngọc Điệp trong tay!
Dù chỉ là mảnh vỡ, thì đó vẫn là chí bảo bậc nhất Hồng Hoang!
Vì sao Tây Phương Giáo lại có vận khí hưng thịnh đến vậy? Lẽ nào trong lượng kiếp này, Tây Phương Giáo còn hưng thịnh hơn nữa?
Đa Bảo Đạo Nhân giơ mảnh vỡ Tạo Hóa Ngọc Điệp lên trước mặt mọi người, rồi lập tức thu lại.
Tuy chỉ thoáng qua, nhưng khí tức Đại Đạo thần bí khó lường kia không thể nào giả được.
"Chư vị Xiển Giáo đạo hữu, có ai nguyện ý cùng bần đạo tìm kiếm đại đạo chăng?" Đa Bảo Đạo Nhân ôn tồn khuyên nhủ, rồi lập tức nói thêm với Khương Thạch: "Hồng Hoang hiện giờ rất yếu ớt, không chịu nổi những cuộc giao tranh."
Rõ ràng là hắn lo Khương Thạch sẽ ra tay cướp đoạt.
Khương Thạch xoa cằm, cười khẩy, nhưng không hề có ý định cướp đoạt Tạo Hóa Ngọc Điệp, trái lại nhàn nhạt nói với đám đệ tử Tiệt Giáo: "Các ngươi thấy đó, Đa Bảo có trong tay Hồng Hoang Đại Đạo Chí Bảo, cơ hội ngàn năm có một đấy.
Ta vẫn giữ nguyên lời nói, ai muốn rời khỏi Tiệt Giáo, đi theo Đa Bảo, ta tuyệt không truy cứu. Nhưng nếu ngày sau còn ở Tiệt Giáo mà dám lén lút cấu kết với Đa Bảo, quyến rũ đệ tử Tiệt Giáo, đừng trách ta không nể tình."
Lời Khương Thạch mang theo sát khí, không hề có ý đùa cợt, tựa hồ kẻ nào dám manh nha ý định phản bội sẽ bị hắn lột da tróc thịt.
Từ trước đến nay chỉ có chuyện đệ tử nhập môn, chứ ai lại đẩy đệ tử ra ngoài như thế?
Một vài đệ tử Tiệt Giáo có chút hoang mang, nhưng vài người trong số đó lại lộ ra ánh mắt khác lạ, rõ ràng là đã nảy sinh ý định khác.
Giống như Trường Nhĩ Định Quang Tiên, kẻ đã sống sót trong Vạn Tiên Trận.
Đời này, vì Khương Thạch đã sớm cảnh báo, Thông Thiên Giáo Chủ vẫn luôn đề phòng Trường Nhĩ Định Quang Tiên, tuy không chèn ép nhưng cũng không giao trọng trách.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên dĩ nhiên không có cơ hội mang theo sáu hồn phách trốn sang Tây Phương Giáo, nhưng vì vậy mà càng thêm oán hận Tiệt Giáo, nội bộ càng thêm lục đục.
Hôm nay, thấy Khương Thạch đột nhiên xuất hiện, còn trở thành Giáo Chủ Tiệt Giáo, Trường Nhĩ Định Quang Tiên suýt chút nữa đã tè ra quần vì sợ hãi. Nếu việc này thành sự thật, hắn còn đường sống nào ở Tiệt Giáo? Chẳng sớm thì muộn cũng bị Khương Thạch giết chết!
Nghe vậy, Trường Nhĩ Định Quang Tiên rốt cục không nhịn được, nhảy ra bày tỏ trung tâm với Đa Bảo Đạo Nhân: "Đại sư huynh, bần đạo đi theo ngươi! Tiệt Giáo sao có thể để một người ngoài làm Giáo chủ, huynh mới là đại sư huynh của chúng ta!"
"Đại thiện!" Đa Bảo Đạo Nhân khẽ gật đầu, ra hiệu Trường Nhĩ Định Quang Tiên đúng sau lưng mình, rõ rằng là muốn phân chia ranh giới với Tiệt Giáo.
"Định Quang Tiên, ngươi có ý gì!" Vô Đương Thánh Mẫu tức giận nghiến răng, rồi quát Khương Thạch: "Khương Thạch đạo hữu, vì sao người lại nói lời xằng bậy như vậy?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên đứng sau lưng Đa Bảo Đạo Nhân, nhắm mắt nói: "Vô Đương sư tỷ, tiểu đệ chỉ cảm thấy đi theo đại sư huynh sẽ có tiền đồ hơn, việc đột nhiên có một người ngoài chấp chưởng Tiệt Giáo khiến tiểu đệ lo lắng không yên. Dù sao đi theo đại sư huynh, cũng coi như giữ lại cơ sở cho Tiệt Giáo."
Khương Thạch khoát tay, ngăn lời Vô Đương Thánh Mẫu, hờ hững nói: "Ta đã nói không truy cứu, sẽ không truy cứu. Còn ai muốn đi theo Đa Bảo, đừng bỏ lỡ cơ hội này."
Với Khương Thạch, đệ tử dĩ nhiên quan trọng, nhưng đệ tử đồng tâm hiệp lực mới quan trọng hơn. Kẻ địch không đáng sợ, kẻ địch trà trộn trong đội ngũ mới đáng sợ.
Nhỡ ngày sau đám đệ tử Tiệt Giáo còn lưu luyến tình cũ, cấu kết với tên khốn Đa Bảo Đạo Nhân, Khương Thạch làm sao còn làm Giáo chủ được nữa? Đối mặt một đám cản trở, giết một hai kẻ không có tác dụng gì, nhưng chẳng lẽ lại giết hết cả lũ? Đến lúc đó dù những đệ tử thật lòng với Tiệt Giáo cũng phải sinh lòng phản trắc.
Chi bằng đá hết đám đệ tử hai lòng kia cho Đa Bảo Đạo Nhân, một khi đã không còn là đệ tử Tiệt Giáo, ngày sau có chọc giận Khương Thạch, hắn giết sạch cũng chẳng ai dám chỉ trích.
Còn lại đệ tử Tiệt Giáo, cứ từ từ bồi dưỡng, rồi sẽ lớn mạnh thôi.
Cái gọi là "không phá thì không xây được", phá rồi lại lập.
Đệ tử Tiệt Giáo vốn đã vàng thau lẫn lộn, nay còn có kẻ hướng về Đa Bảo Đạo Nhân phản giáo, Khương Thạch diệt trừ hết mầm họa, chỉ giữ lại một Tiệt Giáo trong sạch.
Nghe Khương Thạch nói vậy, lại thêm Trường Nhĩ Định Quang Tiên dẫn đầu, hai phần ba số đệ tử Tiệt Giáo còn lại cũng đi theo Đa Bảo rời khỏi Tiệt Giáo.
Với Khương Thạch, đám đệ tử này chỉ biết Đa Bảo, không biết Tiệt Giáo, giữ lại cũng vô dụng.
Đặc biệt là Ô Vân Tiên, một trong những đại năng hiện có của Tiệt Giáo, cuối cùng cũng đi theo Đa Bảo Đạo Nhân, gia nhập Tây Phương Giáo.
Khổ nhất là Vô Đương Thánh Mẫu, tức giận đến mắt tối sầm lại, khóc không ra nước mắt. Phen thao tác này của Khương Thạch suýt chút nữa đã giải tán Tiệt Giáo!
"Thiện thay! Tiểu Thừa Phật Giáo của ta nên có Quá Khứ, Hiện Tại, Tương Lai ba vị Giáo chủ chí cao, các vị Xiển Giáo đạo hữu, thời cơ không thể bỏ lỡ, một đi không trở lại!" Thấy nhiều đệ tử Tiệt Giáo đi theo mình như vậy, Đa Bảo Đạo Nhân vô cùng vui sướng. Thêm Từ Hàng mấy người nữa, Tây Phương Giáo hiện tại đã vươn lên thành đại giáo số một Hồng Hoang, khí vận tụ tập cũng không phải là con số nhỏ!
Sắc mặt Quảng Thành Tử có chút khó coi, nhưng vẫn không nhịn được quát mắng: "Đa Bảo, đệ tử Xiển Giáo ta sao có thể..."
Lời còn chưa dứt, Quảng Thành Tử không ngờ bên cạnh mình có một bóng người lướt qua, hướng về Đa Bảo Đạo Nhân mà đi.
Cụ Lưu Tôn!
Trước mắt Quảng Thành Tử tối sầm lại, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi, quát mắng: "Cụ Lưu Tôn, ngươi có ý gì!"
Cụ Lưu Tôn khẽ hành lễ với Đa Bảo Đạo Nhân, cười khổ nói: "Quảng Thành Tử sư huynh, hình dạng Hoàng Long sư huynh chết thảm bần đạo vẫn còn thấy rõ, Xiển Giáo Hoàng Long sư đệ vừa chết, bần đạo đã thấy đồng bệnh tương liên, đợi ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì. Người có chí riêng, sư huynh không cần nói nữa."
"Ha ha, Cụ Lưu Tôn sư đệ, ngươi lựa chọn đúng lắm. Từ hôm nay trở đi, ngươi là phó giáo chủ Tiểu Thừa Phật Giáo của ta."
Đa Bảo Đạo Nhân cười ha ha, cảm thấy đại đạo đã thành, nhìn quanh một lượt, giơ tay thi lễ rồi nói: "Bần đạo sẽ sớm thành lập Phật Giáo tại Tu Di Sơn ở Tây Phương Thế Giới, đến lúc đó mong các vị đạo hữu đến xem lễ, cáo từ."
Lời vừa dứt, Đa Bảo Đạo Nhân dẫn theo đông đảo đệ tử, hướng về Tây Phương Thế Giới mà đi, trong nhất thời có mấy phần khí thế Vạn Tiên Lai Triều năm xưa của Tiệt Giáo.
"Chúng ta đi!"
Quảng Thành Tử suýt chút nữa cắn nát răng, trừng mắt nhìn về phía Đa Bảo Đạo Nhân rời đi, mang theo đám đệ tử còn lại hướng về Côn Lôn Sơn mà đi.
Lúc xuống núi Thập Nhị Kim Tiên đều có mặt, hiện nay chỉ còn năm người trở về, thật đáng thương.
Trong cảnh tượng hỗn loạn, Khương Thạch chỉ liếc Từ Hàng Chân Nhân một cái, hàm ý "ngươi hiểu", rồi không quan tâm nữa.
Từ Hàng Chân Nhân cuối cùng sẽ lựa chọn thế nào là việc của hắn, chỉ là đường đi sai lệch, không nhất định có thể quay đầu lại được nữa.
Đến đây, Phong Thần Đại Chiến xem như đã hạ màn kết thúc, Khương Thạch thở ra một hơi, thấy đám đệ tử Xiển Giáo, Tây Phương Giáo rời đi, rốt cục có thời gian xử lý việc của mình.
Tiểu Thổ đạo hữu... Có phải là người mình nghĩ đến không?
