Logo
Chương 433: Ân Thương vong, Tây Kỳ hưng ?

Ân Thương, bên ngoài thành Triều Ca.

Đại quân Tây Kỳ đã tiến sát đến kinh đô của Nhân Tộc. Hàng chục vạn quân sĩ bao vây thành Triều Ca trùng trùng điệp điệp, nước chảy không lọt.

Thành Triều Ca lúc này, Vương cung Ân Thương đã vắng tanh không một bóng người. Thị vệ, cung nữ kẻ trốn người chạy. Trung thần của Đại Thương hoặc tử trận, hoặc bị Yêu Hồ Đắc Kỷ cấu kết với Thương Vương Đế Tân sát hại.

Tây Bá Hầu Cơ Xương đã qua đời, người kế vị là nhị tử, Tây Bá Hầu Cơ Phát, sau này trở thành Chu Thiên Tử, hiệu Vũ Vương.

Cơ Phát thở ra một hơi trọc khí, khó giấu nổi sự kích động trong lòng. Mười mấy năm chinh chiến, cuối cùng cũng đến ngày hái quả!

Cơ Phát cười nói với Khương Tử Nha bên cạnh: "Thùa tướng, Đế Tân bạo ngược vô đạo, nay đã là chim trong lồng, thật đáng thương hại. Chúng ta hãy vào thành kết thúc triều đại hung bạo này thôi!"

"Tuân lệnh!"

Khương Tử Nha lúc này đã già yếu, nhưng dù sao cũng là người tu đạo, so với phàm nhân vẫn còn mạnh hơn nhiều. Lập tức, các trọng thần của Tây Kỳ dẫn theo vạn tinh binh tiến vào thành Triều Ca, quân còn lại đóng giữ bên ngoài thành, chờ tin thắng trận.

Vương cung Ân Thương, trên Trích Tinh Lâu, tòa kiến trúc cao nhất của Ân Thương, vốn tráng lệ nay chẳng còn ai, chỉ có Thương Vương Đế Tân và Yêu Hồ Đắc Kỷ ở lại.

Đế Tân thất thần, hoảng sợ, không ngừng lẩm bẩm: "Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy? Đại Thương của ta, sao lại có kết cục này! Các trung thần của Đại Thương đâu cả rồi?"

Tự nhiên là bị người giết sạch rồi, ta tạ đại vương!

Yêu Hồ Đắc Kỷ trong mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối và giải thoát. Bao năm mưu đồ sắp thành công, ả cũng sắp được về Oa Hoàng Cung, không cần phí thời gian ở nhân gian nữa.

Bất quá, sự phú quý ở nhân gian này, thật khiến người ta lưu luyến…

"Đại vương, quân phản loạn sắp vào thành rồi, chúng ta đầu hàng đi." Yêu Hồ Đắc Kỷ giả vờ thở dài, nhẹ giọng khuyên nhủ.

Đế Tân bừng tỉnh, đầu hàng? Không, không thể nào, làm Thương Vương sao có thể đầu hàng!

Ngay sau đó, Đế Tân cố giữ chút khí độ cuối cùng của một Thương Vương, thấp giọng quát: "Ái phi, bản vương tuyệt không đầu hàng, rơi vào tay Tây Kỳ thì còn gì là tốt...."

Yêu Hồ Đắc Kỷ chỉ còn cách nép vào lòng Đế Tân, nhẹ giọng nói: "Đại vương, thiếp thân vẫn luôn ở bên cạnh ngài."

Hôm đó, Tây Kỳ đánh vào thành Triều Ca, Thương Vương Đế Tân tự thiêu trên Trích Tinh Lâu, sau khi chết được thụy hiệu là Thương Trụ Vương.

Tây Bá Hầu Cơ Phát và Khương Tử Nha đương nhiên hài lòng với kết quả này. Vừa không mang tiếng giết vua, vừa có thể tiếp quản thành Triều Ca nguyên vẹn, quả là đáng mừng.

Chỉ là, lúc này Khương Tử Nha bỗng nhiên hét lớn về một góc khuất: "Yêu nghiệt phương nào!"

Từ góc tối vốn không có gì, một bóng người hiện ra, là một mỹ nhân diễm lệ trong trang phục cung đình.

Yêu Hồ Đắc Kỷ!

Thấy mình bị gọi ra, Yêu Hồ Đắc Kỷ không hề sợ hãi, đứng dậy thi lễ, yểu điệu nói: "Thiếp thân bái kiến Tây Bá Hầu, bái kiến Khương Thừa Tướng."

Tây Bá Hầu Cơ Phát mặt mày cau có, nghiến răng nghiến lợi mắng: "Yêu hậu!"

Khương Tử Nha cũng cười lạnh liên tục, quát: "Người đâu, bắt lấy yêu phụ này, đưa ra trước quân trảm thủ, tế cờ, an ủi vong linh tướng sĩ!"

"Khoan đã, khoan đã!" Thấy tình hình không ổn, Yêu Hồ Đắc Kỷ hoảng hốt, vội xua tay: "Hầu gia, hiểu lầm rồi, thiếp thân là do Nữ Oa Thánh Nhân phái đến gây rối loạn quốc vận Ân Thương, người một nhà, người một nhà!”

Trong nháy mắt, không khí trở nên lạnh lẽo. Khương Tử Nha tỏ vẻ cân nhắc, ngược lại Yêu Hồ Đắc Kỷ cảm thấy mình đã khai thân phận, chắc sẽ không gặp nguy hiểm gì, kiều mị nở nụ cười: "Khương Thừa Tướng, vậy thiếp thân xin phép cáo lui trước? Hẹn ngày tái ngộ."

"Hừ, yêu phụ, còn dám ăn nói xằng bậy, lừa gạt chúng ta!" Khương Tử Nha sao có thể để yêu phụ này rời đi, lạnh giọng quát: "Ngươi yêu nghiệt này, còn dám bôi nhọ thanh danh của Nữ Oa Thánh Nhân! Ngươi kêu gào đi, xem nương nương có cứu ngươi không? Các tướng sĩ, giết!"

"Khoan đã, nương nương, Nữ Oa nương nương, thiếp thân làm theo lời người dặn dò mà!" Yêu Hồ Đắc Kỷ kêu gào liên tục, nhưng không hề có chút phản ứng nào, cho dù là Nữ Oa Thánh Nhân ở Triều Ca cũng không hề có chút thần quang đáp lại.

"Chết rồi, Nữ Oa nương nương không lẽ muốn qua cầu rút ván sao?!" Cửu Vĩ Yêu Hồ không khỏi nghĩ vậy. Với thân phận Thánh Nhân chí tôn của Nữ Oa nương nương, không thể không nghe thấy tiếng kêu cứu của mình, lẽ ra phải đến độ hóa mình về Oa Hoàng Cung mới phải. Hiện tại lại làm ngơ, là tình huống gì?

Khương Tử Nha đứng một bên, vuốt chòm râu bạc, cười lạnh liên tục. Là người phát ngôn do Xiển Giáo nâng đỡ, Khương Tử Nha đã nhận được truyền âm của Quảng Thành Tử, hiện nay Thánh Nhân sẽ không hiện thế, đợi Đại Chu thành lập, phải lập Xiển Giáo làm quốc giáo, cùng chia sẻ 800 năm khí vận của Đại Chu.

Yêu Hồ này, nếu Nữ Oa nương nương không đến cứu, đương nhiên phải chém đầu, để Tây Bá Hầu Cơ Phát hả giận, đại ca của hắn đã chết thảm ở Triều Ca này.

Nữ Oa nương nương đang trấn áp Hồng Hoang, tự nhiên không nhớ đến còn có một con tiểu yêu cáo muốn mình đến độ hóa. Coi như nhớ ra, dựa vào những việc Yêu Hồ Đắc Kỷ đã làm trong bao năm qua, Nữ Oa nương nương phỏng chừng cũng chỉ mở một mắt, nhắm một mắt cho qua.

Cứ như vậy, dưới khí huyết sát phạt của bách chiến tinh binh Tây Kỳ, Yêu Hồ Đắc Kỷ không thể phản kháng, kêu lớn vài tiếng danh hiệu Nữ Oa nương nương rồi bị loạn đao chém thành thịt nát, một tia hương hồn tan biến.

Một hồi náo kịch kết thúc, Khương Tử Nha vuốt chòm râu bạc cười nói: "Hầu gia, hãy vào vương cung đăng cơ, chiếu cáo thiên hạ, tuyên bố Đại Chu thành lập thôi."

Tây Bá Hầu Cơ Phát mang nụ cười chiến thắng, giơ tay thi lễ, thành khẩn nói: "Bản hầu có thể thành tựu đại nghiệp, đều nhờ có Thừa tướng hết lòng giúp đố!"

Khương Tử Nha lộ vẻ đắc ý, cười một tiếng, đang định đỡ Cơ Phát dậy, quân chủ khách khí với mình, thần tử như mình không thể xem là chuyện đương nhiên.

Nhưng đột nhiên, bên ngoài thành Triều Ca vang lên những tiếng gào thét trên chiến trường, phảng phất như có đại quân đang giao chiến!

Vẻ mặt thản nhiên của Khương Tử Nha biến sắc, vội gọi người bên cạnh hỏi: "Chuyện gì xảy ra!"

Không lâu sau, có truyền lệnh binh báo lại, bên ngoài thành Triều Ca có đại quân đánh tới, chỉ vài vạn người, nhưng lại giết quân Tây Kỳ người ngã ngựa đổ, như vào chỗ không người.

Khương Tử Nha không để ý đến vẻ mặt khó coi của Cơ Phát, túm lấy truyền lệnh binh, nước bọt văng lên mặt hắn, thấp giọng quát mắng: "Bên ngoài thành còn mấy trăm ngàn tỉnh binh, lại không đánh lại vài vạn địch nhân? Địch đến từ đâu, đánh chiêu bài gì?"

Truyền lệnh binh sắc mặt tái nhợt, cố gắng trả lời: "Bẩm Thừa tướng, địch đánh chiêu bài "Dương" và "Đặng", nhưng cụ thể từ đâu đến thì không biết, chỉ thấy tướng lĩnh dẫn đầu mặc giáp vàng, cưỡi dị thú đen trắng, trán có mắt thần, không ai địch nổi."

Khương Tử Nha ném truyền lệnh binh, mỉm cười với Tây Bá Hầu Cơ Phát: "Hầu gia, chỉ là bọn chuột nhắt, thần đi một lát sẽ trở lại, tiêu diệt chúng, trở lại xem Hầu gia đăng cơ."

Khương Tử Nha không thể ngờ rằng, chuyến đi này của hắn, sẽ không trở về nữa. 800 năm khí vận của Đại Chu, cũng vì vậy mà kết thúc, không còn tồn tại!