Logo
Chương 453: Thạch Hầu cầu đạo, Khương Thạch đòn bí mật!

Tây Ngưu Hạ Châu, Tu Di Sơn, Lôi Âm Tự.

Đa Bảo Như Lai phun ra một ngụm trọc khí, vẻ mặt không vui không buồn, khó ai đoán được nội tâm, nhưng động tác khẽ lướt ngón tay lại vô tình tiết lộ tâm tình khá thoải mái của hắn.

Linh Thai Phương Thốn Sơn, Tà Nguyệt Tam Tinh Động, Bồ Đề Lão Tổ cũng mỉm cười, thở dài: "Đồ nhi của ta rốt cục sắp xuất thế, diệu thay, đợi Tây Phương Phật Môn hưng thịnh, bần đạo cũng có thể cầu đại đạo."

Tâm viên xuất thế, Như Lai hay Bồ Đề Lão Tổ, mỗi người đều có tính toán riêng, chuẩn bị sẵn sàng mưu đồ lợi ích trong Tây Du đại nghiệp.

Nhưng kế hoạch tưởng chừng chu toàn của hai người lại không thể che giấu được trước con mắt của gã "hack" Khương Thạch. Đấu Chiến Thắng Phật tiếng tăm lừng lẫy của Phật môn sau này, lúc này chỉ là một con linh hầu có chút thần dị mà thôi.

Đông Thắng Thần Châu, Hoa Quả Sơn.

Khương Thạch ẩn mình trong hư không, hờ hững nhìn Thạch Hầu xuất thế, trong lòng cũng có mấy phần cảm thán, như xem phim vậy, rõ ràng đến thế.

Nhưng Khương Thạch không vội hiện thân. Thứ nhất, Mỹ Hầu Vương tích súc phật quang, Khương Thạch không muốn Tây Phương Phật Giáo lợi dụng chuyện này làm ô danh Tiệt Giáo, như thể Tiệt Giáo không tuân thủ quy tắc. Thứ hai, lúc này Mỹ Hầu Vương còn dã tính chưa thuần, chưa trải qua gian nan cầu đạo, làm sao hiểu được đại đạo hiếm có?

Thứ gì dễ dàng có được, e rằng con khỉ này không những không cảm kích, mà còn trở mặt.

Mỹ Hầu Vương trong Tây Du chân thực, thời kỳ đầu là một con khỉ mang nặng chủ nghĩa cá nhân tinh xảo.

Khương Thạch chờ thời cơ, một cơ hội kết nhân quả, để Tây Phương Phật Giáo không thể phản bác, gieo vào lòng Thạch Hầu nhân quả khó phai, khiến nó hướng về Huyền Môn.

Vậy là, Khương Thạch như người ngoài cuộc, yên lặng nhìn Thạch Hầu xuất thế, tìm được Thủy Liêm Động, thành Mỹ Hầu Vương, rồi cảm thán sinh lão bệnh tử, trong tiếng tiễn đưa của đàn khỉ, rời Hoa Quả Sơn, lên đường cầu đạo.

Trạm đầu tiên của Mỹ Hầu Vương là Đông Thắng Thần Châu, gần Hoa Quả Sơn, tiến vào khu vực Đại Tần Đế Quốc.

Nhưng Nhân tộc lúc này không còn là đám phàm nhân vô tri yếu đuối trong Tây Du Thế Giới. Tinh binh thiết kỵ Đại Tần tuy không thể tranh phong với Kim Tiên Đại Năng, nhưng lũ tiểu yêu dám gây sự ở quốc giới Nhân tộc, xui xẻo thì bị chém giết thành tro tàn.

Mỹ Hầu Vương vừa cướp được chút thức ăn, y phục ở một thôn trang, đã bị Tần Binh nghe tin bao vây.

Viên tiểu tướng Huyền Giáp dẫn đầu, tu vi võ đạo đạt đến đỉnh cao nhân gian, chỉ chờ cơ hội bước vào tiên đồ, Hắn đỡ chiến đao, lạnh giọng quát: "Yêu hầu phương nào, dám càn quấy nhiễu dân ở Đại Tần cảnh nội!"

Đội Tần Binh kết thành quân trận, luồng huyết sát chi khí ép về phía Mỹ Hầu Vương, khiến con khỉ giật mình, vội hô: "Ta chỉ tìm chút thức ăn, chút đồ che thân, có gì sai! Các ngươi là ai, dám quản chuyện của ta, Mỹ Hầu Vương?"

Tiểu tướng Huyền Giáp cười lạnh, nhưng lạ thay không lập tức ra tay, thấy yêu hầu khí tức thanh chính, không giống ác loại, như tiểu yêu mới xuống núi, hắn nhẫn nại giải thích: "Yêu Hầu kia, quen thói lỗ mãng ở sơn lâm, không biết Đại Tần ta có trật tự Nhân Tộc. Ngươi hoặc mau chóng rời khỏi Đại Tần, hoặc học 'Luật pháp' Đại Tần, đăng ký khảo hạch, mới được sinh sống ở Đại Tần."

Vương thất Đại Tần có quan hệ thâm hậu với Tứ Hải Long Tộc, trong cuộc chiến khai quốc cũng có nhiều dị loại dị nhân giúp đỡ. Với yêu loại bình thường, chỉ cần tuân thủ luật pháp Đại Tần, vẫn có thể sống giữa núi rừng.

Thủy Hoàng Đế Tỗ Long chính, coi trọng 'Luật pháp', lấy luật pháp trị quốc, đó là căn bản của Đại Tần.

Mỹ Hầu Vương nhếch miệng cười: "Ta không hiểu luật pháp gì hết, ta chỉ biết đói thì ăn, khát thì uống, lạnh thì mặc. Huống hồ ta còn phải đi tìm trường sinh, đâu có thời gian mà lằng nhằng với các ngươi, tránh ra, đùng cản đường ta!"

"Ngu xuẩn, muốn chết!" Thấy Mỹ Hầu Vương không biết điều, tiểu tướng lười nói thêm, rút chiến đao, chém về phía Mỹ Hầu Vương, khiến Khương Thạch trong hư không giật mình.

Khương Thạch không ngờ đế quốc Nhân tộc mình tạo ra lại "hổ báo" đến vậy, lẽ nào Tây Du chưa bắt đầu, nhân vật chính đã bị "xử"?

Mỹ Hầu Vương lúc này, dù có chút thần dị, cũng chỉ hơn phàm thai một chút, đâu thấy qua trận chiến này. Sơ sẩy một cái, cánh tay đã bị chém một đường, máu tươi lẫn lông tuôn ra.

Khương Thạch giật khóe miệng, định ra tay cứu giúp, đột nhiên phật quang ẩn hiện trên người Mỹ Hầu Vương, tựa như tiếng kim thạch, né được chiến đao, không ngoảnh đầu chạy trối chết, vừa chạy vừa mắng: "Cái thứ luật pháp nhát chết gì, chỉ biết bắt nạt ta, chờ đấy!"

Tiểu tướng Huyền Giáp biến sắc, vung tay quát: "Bắn cung!"

Thấy cảnh này, Mỹ Hầu Vương sợ đến dùng cả tay chân, chạy càng nhanh, đâm đầu xuống biển, mất dạng, mới thoát được một kiếp.

Khương Thạch tặc lưỡi, bảo ngươi không hiểu lễ nghĩa, đụng phải xương cứng rồi đấy.

Như vậy cũng tốt, ít nhất khiến Mỹ Hầu Vương kính nể hơn.

Là nhân vật chính do Phật môn định sẵn trong Tây Du, Tôn Hầu Tử cũng coi như khí vận hưng thịnh. Một con tiểu yêu như nó, mười mấy năm đi khắp hai đại châu, vượt qua hai vùng biển lớn, vẫn sống tốt, tuy có phật quang bảo vệ, nhưng Khương Thạch cũng coi như ra chút sức.

Tôn Hầu Tử du lịch khắp nơi, dần học được lễ nghỉ, hiểu được trật tự thế gian không chỉ đơn giản là mạnh được yếu thua như trong núi rừng.

Hôm đó, Tôn Hầu Tử rời Nam Chiêm Bộ Châu. Đại Châu này tuy sinh linh cường thịnh, nhưng không có người tu đạo, không thể cầu trường sinh.

Tôn Hầu Tử đâu biết, với thân thể ẩn giấu phật quang, Huyền Môn tu sĩ nào sẽ gặp hắn? Huyền Môn tu sĩ nào sẽ thu hắn? Dù có tu sĩ mang ý đồ xấu, cũng bị Khương Thạch tiện tay đuổi đi.

Khương Thạch nhìn Mỹ Hầu Vương đan bè, hướng Tây Ngưu Hạ Châu mà đi, lòng nở nụ cười. Chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể gặp lại cố nhân!

Tôn Hầu Tử vừa đặt chân lên Tây Ngưu Hạ Châu, đã lọt vào mắt Tây Phương Phật Giáo, được an bài rõ ràng. Hôm đó, hắn đến Linh Thai Phương Thốn Sơn, tìm được Tà Nguyệt Tam Tinh Động, nhất thời sốt ruột gãi đầu, không dám lỗ mãng, chỉ dập đầu: "Cầu kiến thần tiên, cầu kiến thần tiên!"

Trong Tam Tình Động, Bồ Đề Lão Tổ cười ha hả, cơ duyên đến rồi, định gọi đồng tử bên cạnh, gọi tâm viên vào, thu làm đồ đệ. Bỗng trong hư không truyền ra tiếng trầm:

"Bồ Đề, cố nhân tới thăm, năm xưa tam chiêu, còn một chiêu chưa triển khai, ngươi còn nhớ chứ!"

Âm thanh cuồn cuộn, như lôi đình, chấn động Linh Thai Phương Thốn Sơn rung chuyển, đến cả Mỹ Hầu Vương ngoài động cũng trợn mắt há mồm.

Bồ Đề Lão Tổ nghe vậy, đầu tiên sững sờ, như chưa kịp phản ứng, rồi biến sắc. Nhưng đã muộn, một bàn chân khổng lồ đã mạnh mẽ đạp về phía Tam Tinh Động của hắn!