Lúc này, tại Lôi Âm Tự, Ô Vân Tiên thấy Đa Bảo Như Lai thực sự nổi sát ý, vội vàng lao tới ngăn cản, liên tục khuyên nhủ: "Như Lai, không thể được!"
Nếu Đa Bảo Như Lai thật sự giết chết Cụ Lưu Tôn Cổ Phật ngay tại Lôi Âm Tự, tin tức "Giáo chủ Tây Phương Phật Môn tự giết lẫn nhau" truyền ra, Tây Phương Phật Môn còn mặt mũi nào ở Hồng Hoang, phật pháp còn truyền bá về phương Đông được sao, Phật môn còn hưng thịnh thế nào!
Thấy Đa Bảo Như Lai dùng phật pháp vô thượng đè nén lửa giận, dần tỉnh táo lại, Ô Vân Tiên mới nhỏ giọng hỏi: "Như Lai, lẽ nào Khẩn Cô Nhi kia có vấn đề?"
Đa Bảo Như Lai nghiến răng nghiến lợi, nhưng không biết phải mở miệng thế nào, một chút tâm tư nhỏ nhặt trước đây giờ lại hại chết chính mình.
Cái Khẩn Cô Nhi này, vốn là Tiên Thiên Linh Bảo, bị hắn luyện hóa, đội lên đầu liền bám chặt vào da thịt, không cách nào gỡ xuống.
Chỉ khi nào người đội chứng được Phật quả, mới có thể dùng phật pháp luyện hóa hoàn toàn linh bảo này, bằng không chỉ có thể dùng sức mạnh cưỡng ép gỡ bỏ.
Nhưng vấn đề là, Tiên Thiên Linh Bảo kiên cố biết bao, huống chi nó còn đội trên đầu, dùng sức mạnh gỡ bỏ, cái đầu này còn giữ được không?
Đa Bảo Như Lai thấy tâm viên của mình bị Khương Thạch lừa gạt đến Tiệt Giáo, bèn nảy ra một kế, muốn dùng Khẩn Cô Nhi, mạnh mẽ độ hóa Tôn Hầu Tử vào Tây Phương Phật Môn, trở thành tay chân của Phật môn.
Nhưng hiện tại, lại tự mình hại chết người lấy kinh, trừ phi Kim Thiền Tử chuyển thế lần nữa, bằng không trước khi thành tựu Chánh Quả, không thể lấy được Khẩn Cô Nhi.
Đến cả bốn chữ "A Di Đà Phật" cũng không muốn nghe, còn có thể là đệ tử Tây Phương Phật Môn sao?
Cụ Lưu Tôn miệng phun máu tươi, vô cùng hoảng sợ. Đều là Giáo chủ Tây Phương Phật Môn, Đại La Kim Tiên quả vị, nhưng chênh lệch giữa mình và Đa Bảo Như Lai lại lớn đến vậy!
Sau đó, Cụ Lưu Tôn cố nén thương thế, vẫn kinh hoàng giải thích: "Như Lai, ta chỉ muốn để Bát Hầu kia được phật pháp Phật môn hun đúc, không hề có tâm tư nào khác!"
"Đủ rồi!" Đa Bảo Như Lai biết ván đã đóng thuyền, dù giết Cụ Lưu Tôn cũng vô ích, bèn thấp giọng quát: "Ngươi đến Đâu Suất Cung, cầu Lão Quân Cửu Chuyển Kim Đan, trước cứu sống người lấy kinh, chuyện sau đó ta sẽ xử lý. Nếu không làm được, hừ!"
Đa Bảo Như Lai đau đầu vô cùng, con đường đi về phương Tây này, người lấy kinh phải đi thế nào đây...
Đông Hải, Kim Ngao Đảo, Bích Du Cung.
Khương Thạch thấy Tôn Hầu Tử đến lần nữa, rốt cục nhớ ra chuyện mình đã quên, cười híp mắt nói: "Ngộ Không, bãn tọa quên nói với ngươi, Phật môn có thể muốn cho ngươi mang Khẩn Cô Nhỉ, ngươi phải cẩn thận một chút, bây giờ xem ra, vẫn còn kịp..."
Tôn Hầu Tử nhíu mặt khỉ, khổ sở thở dài: "Lão sư, lời này của ngươi nói muộn rồi, Khẩn Cô Nhi kia đã đến, nhưng lại không rơi xuống đầu ta..."
Sau đó, Tôn Hầu Tử kể lại đầu đuôi chuyện Đường Tam Tạng bị Khẩn Cô Nhi nguyền rủa đến chết.
"Đậu phộng... Con đường Tây Phương Phật Môn này hoang dã vậy sao!" Khương Thạch ngơ ngác: "Người lấy kinh lại chết!"
Tôn Hầu Tử cười khổ một tiếng, nhỏ giọng cầu xin: "Vậy... Lão sư, con muốn nhờ thầy... cứu Đường Tam Tạng, không biết được không?"
Tôn Hầu Tử cũng biết sư phụ mình và Tây Phương Phật Môn có chút không hợp nhau, mình mở miệng nhờ vả, thật có chút ăn cây táo rào cây sung, không biết sư phụ có tức giận, thậm chí trừng phạt mình không.
Nhưng ngoài dự kiến của Tôn Hầu Tử, khóe miệng Khương Thạch giật giật, ngược lại không nói gì, xoa đầu khỉ của hắn, nói: "Đi thôi, bản tọa cùng ngươi đi cứu Đường Tam Tạng."
Có Thạch Hầu, có Thạch Hầu, tình nguyện chọn Kim Thiền không buông tay... Khụ khụ, thôi, biết đâu Kim Thiền Tử sau này đổi họ Tôn, Khương Thạch cũng thấy Tôn Hầu Tử tỉnh tỉnh mê mê, nào biết gì hơn, cứ như tiểu nam sinh vậy, mình làm lão sư, cũng không dạy hắn quá nhiều, chút yêu cầu nhỏ này vẫn có thể thực hiện.
Khương Thạch liền dẫn Tôn Hầu Tử, đến nơi Đường Tam Tạng mất.
Thiên Đình, Lăng Tiêu Bảo Điện.
Hạo Thiên Ngọc Đế phun cả ngụm mỹ tửu trong miệng ra, vẻ mặt đặc sắc vô cùng, đến cả mặt mũi Thiên Đế cũng. không đoái hoài.
Dao Trì Vương Mẫu kinh ngạc nhìn Hạo Thiên Ngọc Đế, hiếu kỳ hỏi: "Sư huynh, huynh làm sao vậy?"
"Không có gì không có gì, trẫm bị sặc thôi, khụ khụ." Hạo Thiên Ngọc Đế đặt chén rượu xuống, vẻ mặt xoắn xuýt, một lúc sau mới thấp giọng nói: "Sư muội à, Tây Phương Phật Môn kia thật là ngoan nhân, sau này vẫn nên ít dây vào thì hơn."
Dao Trì Vương Mẫu không hiểu: "Sư huynh, lời này nghĩa là sao?"
Hạo Thiên Ngọc Đế sắc mặt quái lạ, nhỏ giọng nói: "Phật Môn kia thật độc ác, lại giết cả người đi Tây Hành thỉnh kinh. Chậc chậc, trẫm nghi bọn họ muốn dùng người lấy kinh tế trời, để chứng tỏ lòng thành với Thiên Đạo."
Hơi dùng lại, Hạo Thiên Ngọc Đế sờ cằm, không chắc chắn nói: "Vậy Đa Bảo Như Lai nói người Tây Hành thỉnh kinh phải trải qua chín chín tám mươi mốt nạn, mới có thể đạt được chân kinh, lẽ nào người lấy kinh phải chết đủ chín chín tám mươi mốt lần? Ngoan nhân, Tây Phương Phật Môn thật sự toàn là ngoan nhân, không dây vào nổi."
Hạo Thiên Ngọc Đế suy nghĩ một lát, rồi không nghĩ nhiều nữa, Phật môn càng tàn nhẫn, sau này càng giúp mình triệt để nắm giữ Thiên Đình, quá tốt.
Đâu Suất Cung, Thái Thượng Lão Quân nhìn Cụ Lưu Tôn Cổ Phật trước mặt, vung phất trần, hờ hững nói: "Cụ Lưu Tôn, về đi. Bần đạo và Tây Phương Phật Môn của ngươi đã hết nhân quả, sẽ không ra tay giúp các ngươi."
Lại còn giết cả người lấy kinh? Tây Phương Phật Môn các ngươi xấu lắm, muốn không mà đòi Cửu Chuyển Kim Đan của bần đạo à? Ha ha.
Lần này đến khiến Cụ Lưu Tôn rối bời, không có Cửu Chuyển Kim Đan, biết ăn nói thế nào đây, lập tức khóc cha gọi mẹ, đến cả toàn bộ gia sản cũng móc ra, mới đổi được một viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Kim Đan dưới ánh mắt bắt nạt của Lão Quân.
Cụ Lưu Tôn nghèo xơ xác, tuy là Giáo chủ Tây Phương Phật Môn, từng là Thập Nhị Kim Tiên Xiển Giáo, nhưng của cải thật mỏng, viên Cửu Chuyển Kim Đan này, gần như đổi nửa cái mạng của hắn rồi, thiếu máu trầm trọng.
Cứ vậy, Cụ Lưu Tôn càng hận Tôn Ngộ Không, cũng bởi vì Bát Hầu này, mình vừa mang tiếng oan lại chịu thiệt!
Đường Tam Tạng kia cũng đầu heo, lẽ ra Khẩn Cô Nhi là cho Bát Hầu kia, còn muốn mình đội lên đầu, tê cả da đầu, tự đùa chết mình, cay!
Nắm Cửu Chuyển Kim Đan, Cụ Lưu Tôn phong trần mệt mỏi chạy đi cứu Đường Tam Tạng, nhưng vừa vặn đụng mặt Khương Thạch và Tôn Hầu Tử, nhưng không xảy ra xung đột gì.
Hai bên đều là cứu người, Cụ Lưu Tôn có Cửu Chuyển Hoàn Hồn Kim Đan, Khương Thạch lại có quyền hành Địa Phủ, Đường Tam Tạng tự nhiên rất nhanh phục sinh, mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Khương Thạch cũng xoa đầu khỉ, cười nói: "Ngộ Không, sư phụ của ngươi coi như sống lại rồi." Trong giọng nói còn mang theo chút trêu ghẹo.
Tôn Hầu Tử gãi đầu, cười hắc hắc, nhìn Đường Tam Tạng chầm chậm mở mắt, quan tâm hỏi: "Sư phụ, người cảm thấy thế nào?"
Cụ Lưu Tôn cũng lau mồ hôi trán, A Di Đà Phật, mình cuối cùng cũng coi như qua kiếp này... khoan đã, có gì đó sai sai?
Đường Tam Tạng mở mắt, có chút mơ màng, còn chưa rõ chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy đồ đệ mình, Quá Khứ Cổ Phật Tây Phương Phật Môn, còn có một đại soái ca chưa từng thấy, không khỏi xoa cái trán đau nhức, không hiểu hỏi: "A Di Đà Phật, bần tăng đây là..."
Ầm!
Người lấy kinh vừa sống lại, lại... đi Tây Thiên!
Khương Thạch trợn mắt há mồm, Cụ Lưu Tôn sắc mặt tái nhợt, Tôn Hầu Tử muốn rách cả mí mắt.
Tu Di Sơn, Lôi Âm Tự.
Đa Bảo Như Lai ngực khó chịu, nhìn trời phun ra một ngụm kim huyết, gào thét: "Cụ Lưu Tôn, hôm nay ta phải giết ngươi! Phật Tổ cũng không giữ được ngươi, ta nói!"
Vừa dứt lời, Đa Bảo Như Lai điều khiển phật quang, lao về phía Đường Tam Tạng, Ô Vân Tiên thấy không ổn, vội vàng đuổi theo, chỉ sợ Đa Bảo Như Lai thật sự đánh chết Cụ Lưu Tôn.
Thật là nghiệp chướng a!
