Đa Bảo Như Lai khế động tâm tư, mở miệng dò hỏi: "Khương Thạch Giáo chủ, ngươi thật sự có cách cứu người lấy kinh này?”
Chẳng trách Đa Bảo Như Lai phải cẩn thận dò hỏi, nhìn thế nào Khương Thạch cũng không có lý do gì giúp Tây Phương Phật Môn của hắn. Khương Thạch không đến quấy rối đã là may mắn, Đa Bảo Như Lai còn muốn cảm tạ trời đất.
Nếu không phải chuyện này thực sự không liên quan đến Khương Thạch, Đa Bảo Như Lai thậm chí còn nghi ngờ Khương Thạch đã âm thầm hạ độc thủ, hại chết người lấy kinh này.
Nghĩ đến đây, Đa Bảo Như Lai không khỏi liếc nhìn Cụ Lưu Tôn, quyết định sau này phải đề phòng, cẩn thận với kẻ này, biết đâu hắn lại có ý đồ xấu.
Khương Thạch nghe vậy liền khinh bỉ, xem thường nói: "Đa Bảo, nếu không ngươi làm đi?"
Đa Bảo Như Lai khẽ giật khóe miệng, đành phải im lặng, lời này hắn không thể đáp.
Nhưng Đa Bảo Như Lai vẫn có chút lo lắng, trầm giọng nói: "Khương Thạch Giáo chủ, ngươi đừng đưa Nguyên Linh của người lấy kinh này vào luân hồi. Phật môn đại hưng, không thể trì hoãn."
Nếu Khương Thạch muốn trực tiếp cho người lấy kinh này luân hồi chuyển thế, Đa Bảo Như Lai tuyệt đối không cho phép.
Nếu làm lỡ Phật Pháp Đông Truyền, Tây Phương Phật Môn không thể hội tụ Hồng Hoang Số Mệnh, thì Đa Bảo Như Lai còn mong gì đại đạo?
Nếu thực sự hết cách, thì phong bế tai mắt, biến người lấy kinh này thành kẻ điếc người câm, dù sao cũng phải để hắn đi hết con đường lấy kinh!
Ngay cả Đa Bảo Như Lai cũng không nhận ra, trong mắt hắn lóe lên một tỉa ngoan độc.
Khương Thạch xắn tay áo, mặt không vui: "Đa Bảo, các ngươi dùng Khẩn Cô Nhi đối phó ai, tưởng ta không biết à? Thật muốn vả chết mấy người các ngươi! Hừ, ta lười nói, các ngươi cứu sống người lấy kinh này đi, rồi ta sẽ xử lý chuyện này."
Cứu sống người lấy kinh trước?
Đa Bảo Như Lai thở ra một hơi, sắc mặt lạnh lùng, nhìn Cụ Lưu Tôn Cổ Phật, ánh mắt rõ ràng bảo Cụ Lưu Tôn tự giải quyết.
Ngươi gây ra họa, không tự mình xử lý, lẽ nào ta phải lau đít cho ngươi?
Cụ Lưu Tôn Phật mặt trắng bệch, suýt khóc thành tiếng, khổ sở cầu xin: "Như Lai, ta thật sự không có của cải gì, có đến Đâu Suất Cung nữa, dù có làm ra ngoài, Lão Quân cũng không cho ta Cửu Chuyển Kim Đan đâu..."
Giọng điệu và thần thái ấy, đúng là dáng vẻ đáng thương không moi ra được một xu.
Cụ Lưu Tôn đường đường Đại La Kim Tiên, Tây Phương Phật Môn Quá Khứ Cổ Phật, kết quả lại thảm hại thế này, thật khiến người nghe phải rơi lệ.
Đa Bảo Như Lai thầm chửi rủa, Cụ Lưu Tôn này đúng là cái hố. Thấy hắn không moi ra được gì, Đa Bảo Như Lai trừng mắt Cụ Lưu Tôn, chỉ có thể tự mình vận phật quang, hướng về Thiên Đình mà đi.
Không thể dùng không Cửu Chuyển Kim Đan, cơ nghiệp nhà mình lại gặp họa, thôi thì đành lau đít cho Cụ Lưu Tôn!
Tâm tính thiện lương đau đớn, Đa Bảo Như Lai cảm thấy mình không thở nổi!
Đợi Đa Bảo Như Lai rời đi, Khương Thạch liếc nhìn Cụ Lưu Tôn, trầm giọng nói: "Ta đi một lát, nếu Tây Phương Phật Môn các ngươi dám có ý đồ xấu, hừ, hậu quả tự biết!"
Dứt lời, Khương Thạch cho Tôn Hầu Tử một ánh mắt trấn an, rồi thả người hướng Đông Hải mà đi.
Trong chốc lát, tại chỗ chỉ còn Tôn Hầu Tử, hai vị Phật của Tây Phương, người lấy kinh, và một con bạch mã "cộc cộc cộc".
Thiên Đình, Đâu Suất Cung.
Đa Bảo Như Lai nhìn thấy Lão Quân, khóe miệng giật giật, nhưng vẫn chắp tay trước ngực, cười nói: "Lão Quân, hôm nay ta đến đây..."
"Dừng dừng dừng!"
Thái Thượng Lão Quân mặt không vui, Tây Phương Phật Môn sao cứ như lũ vô lại, coi Đâu Suất Cung của mình là Lôi Âm Tự à, ngày nào cũng đến, còn ngày đến mấy lượt?
Lão Quân vung phất trần, thản nhiên nói: "Như Lai, bần đạo và Tây Phương Phật Môn các ngươi đã hết nhân quả, các ngươi có thể đừng quấy rầy bần đạo không?"
Thái Thượng vô vi, không dính nhân quả, Lão Quân chỉ muốn yên tĩnh tìm hiểu đại đạo, luyện chút đan dược, không muốn dây dưa với Đa Bảo Như Lai.
"Lão Quân, lần này ta đến là muốn bàn chuyện làm ăn, ta muốn đổi... năm viên Cửu Chuyển Kim Đan, ta không xin không đâu." Đa Bảo Như Lai da mặt co giật, chỉ có thể ấm ức cùng Lão Quân giao dịch.
Xin không thì vẫn sướng hơn, tiếc là lúc này Đa Bảo Như Lai không thể xin không.
Đổi?
Lão Quân nghe vậy thì sắc mặt hơi tốt hơn, nhìn Đa Bảo Như Lai như nhìn một... kẻ ngốc bỏ tiền ra.
Rồi Lão Quân gật gù, cười híp mắt nói: "Được!"
Nhưng khi Lão Quân báo giá, Đa Bảo Như Lai bật dậy, kinh ngạc nói: "Lão Quân, sao đắt thế!"
Thấy Đa Bảo Như Lai mặt đen lại, Lão Quân vẫn không hoảng hốt, nâng chén trà lên, ra vẻ tiễn khách, mua hay không thì tùy.
Cái món tiền thù lao Cửu Chuyển Kim Đan kia cho đệ tử Tiệt giáo ra trận, chẳng lẽ không để Tây Phương Phật Môn các ngươi trả tiền?
Một viên Cửu Chuyển Kim Đan bán giá gấp năm lần, có quá đáng không?
Nếu không sợ dọa Đa Bảo Như Lai chạy mất, Lão Quân đã ra giá gấp mười lần rồi, may mà còn thiện tâm nhịn xuống.
Mẹ kiếp!
Đa Bảo Như Lai trong chốc lát đã muốn cướp trắng trợn, nhưng hiện tại đang ở địa bàn của người ta, hơn nữa toàn bộ Hồng Hoang chỉ Lão Quân có bán, hoàn toàn là thị trường của người bán, biết làm sao?
Đa Bảo Như Lai lòng rỉ máu, vẫn cắn răng đổi lấy năm viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Kim Đan, rồi giận dữ rời khỏi Đâu Suất Cung, đi xuống giới.
Gần đến cửa, Thái Thượng Lão Quân tò mò hỏi: "Như Lai à, ngươi đổi nhiều Cửu Chuyển Hoàn Hồn Kim Đan như vậy để làm gì?"
Đa Bảo Như Lai khựng lại, nhưng không đáp, cũng không quay đầu lại mà hóa thành phật quang rời đi.
Đa Bảo Như Lai bỗng có linh cảm, e rằng một hai viên Cửu Chuyển Kim Đan không đủ dùng, nên dút khoát đổi nhiều để dự phòng.
Nhưng lời này không tiện nói với người ngoài.
Chỉ hy vọng mình lo xa thôi...
Đa Bảo Như Lai từ Thiên Đình trở về, không lâu sau Khương Thạch cũng từ Đông Hải trở về, ra hiệu cho Đa Bảo Như Lai động thủ.
Đa Bảo Như Lai nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Khương Thạch Giáo chủ, ngươi nói trước xem, định cứu người lấy kinh này thế nào."
Khương Thạch sờ cằm, cười nhếch mép: "Đa Bảo, việc này không khó, người lấy kinh này vì nhục thể phàm thai, nên mới bị siết chặt mà chết. Nếu để thân thể hắn đủ mạnh, Khẩn Cô Nhi chỉ có thể làm hắn đau, chứ không thể giết hắn."
Khương Thạch nghĩ rất đơn giản, chỉ cần cho Đường Tam Tạng mình đồng da sắt như Tôn Hầu Tử, thì Kim Cô Chú không thể giết người lấy kinh?
Đa Bảo Như Lai lại xoắn xuýt, nếu người lấy kinh quá mạnh, chẳng phải là trên đường đi lấy kinh càng phát huy được tác dụng, kiếm được khí vận lấy kinh?
Người lấy kinh mạnh, mình hội tụ khí vận sẽ ít đi.
Nhưng Khương Thạch nói cũng có lý, nếu không tăng cường thực lực cho người lấy kinh, Đa Bảo Như Lai sợ năm viên Cửu Chuyển Kim Đan không đủ dùng...
Cuối cùng Đa Bảo Như Lai vẫn khuất phục, cắn răng dùng Cửu Chuyển Hoàn Hồn Kim Đan, phục sinh Đường Tam. Tạng.
Thủ pháp phục sinh thuần thục đến mức khiến người ta đau lòng.
Mấy người đều nhìn kỹ Đường Tam Tạng, thấy hắn từ từ mở mắt, nhìn những người vây quanh mình, trán càng đau hơn, lờ mờ nói: "A Di Đà..."
Lại nữa!
Ba vị Giáo chủ Tây Phương Phật Môn sắp phát điên, chỉ thiếu điều đến niêm phong miệng Đường Tam Tạng.
Khương Thạch vội vung tay, đánh ngất người lấy kinh, chậm một chút nữa, Đường Tam Tạng lại chọc mình tức chết.
Đa Bảo Như Lai cũng giật mình, hận Cụ Lưu Tôn càng sâu, hắn làm cái trò gì thế này!
Thấy người lấy kinh ngất đi, Khương Thạch không để ý, liếc nhìn Tôn Hầu Tử có vẻ lo lắng, an ủi: "Yên tâm, có sư phụ ở đây."
Khương Thạch một tay nâng một viên Tiên Thiên Bàn Đào, một tay nắm một giọt máu màu vàng óng.
Giọt máu này dường như muốn biến thành một con Kim Long, giãy dụa trong tay Khương Thạch, nhưng bị Khương Thạch đập vỡ lạc ấn, chỉ còn lại tinh hoa.
Tổ Long Tình Huyết!
Khương Thạch vừa thao tác, vừa giải thích: "Đây là ta nhờ người quen trong long tộc đổi được tinh huyết, cường tráng thân thể rất hiệu quả."
Khương Thạch giấu đi sự tồn tại của Tổ Long.
Khương Thạch đồng hóa Tổ Long Tinh Huyết thành Tiên Thiên Quỳ Thủy linh khí Bàn Đào, rồi từ từ đưa về phía Đường Tam Tạng. Trong ánh kim quang, khuôn mặt tuấn tú của Đường Tam Tạng hơi lộ vẻ thống khổ, tứ chi vốn mảnh khảnh cũng trở nên tráng kiện hơn, trên người có vài đường cơ bắp.
Nhưng mọi người không ngờ, Đường Tam Tạng đã dùng ba viên Cửu Chuyển Kim Đan, dược lực vẫn còn lắng đọng trong cơ thể. Lúc này, Khương Thạch dẫn dắt, tu vi của Đường Tam Tạng tăng vọt như tên lửa.
Quan trọng hơn, Kim Thiền Tử là Thập Thế người lấy kinh của Phật môn, có công đức lớn và khí vận hộ thân, nên tu vi tăng vọt, Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Kim Tiên Hậu Kỳ!
Suýt chút nữa đột phá đến Thái Ất Kim Tiên, nhưng cuối cùng dừng lại ở Kim Tiên Hậu Kỳ.
Đa Bảo Như Lai da mặt co giật kịch liệt, trán nổi gân xanh, có thể nổi khùng bất cứ lúc nào.
Mẹ kiếp, người lấy kinh sắp vào Thái Ất Cảnh Giới, vậy Tây Thiên lấy kinh còn trải qua gian khổ gì nữa!
Yêu quái bình thường sợ rằng không phải đối thủ của Đường Tam Tạng, vậy chín chín tám mươi mốt nạn lấy đâu ra?
Chẳng lẽ Khương Thạch giúp Phật môn có ý đồ gì? Quá âm hiểm!
Khương Thạch cũng trợn mắt há mồm, không ngờ Đường Tam Tạng... không, Kim Thiền, không chỉ tu vi tăng vọt, mà cả hình thể cũng biến đổi.
Dung mạo không đổi, vẫn thanh tú, nhưng tổng thể lại phát triển theo hướng Kim Cương Barbie!
Cơ ngực kia, ở đây không ai địch nổi... Hỏng bét, mình có làm lỡ nhân duyên của đồ đệ không?
Khương Thạch khẽ giật khóe miệng, lén nhìn Tôn Hầu Tử, thì thấy con khỉ vò đầu bứt tai, nhảy nhót: "Sư phụ trước kia gầy như que củi, giờ lại vừa vặn, không tệ không tệ..."
Trí tưởng tượng của khỉ con quả nhiên khác biệt.
Trong ánh mắt im lặng của mọi người, một Đường Tam Tạng Đại Uy Thiên Long nóng hổi ra lò!
Khương Thạch nuốt nước bọt, nhìn người lấy kinh có phong cách khác lạ, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Kiếp nạn trên đường Tây Du, có lẽ sẽ thú vị hơn rồi.
