Logo
Chương 492: Người lấy kinh suốt đêm vé đứng đi!

Thấy vẻ mặt Kim Trì trưởng lão, Đường Tam Tạng biết lão ta chẳng có ý gì quá đáng, chỉ đơn thuần muốn giở trò chạm nọc, lừa lấy chiếc Cẩm Lan Cà Sa. Ông đỡ trán, im lặng gật đầu: "Được thôi, Kim Trì đại sư cứ nói.”

"Sư phụ!"

Tôn Hầu Tử chưa kịp đồng ý đã phản đối. Từ khi xuất thế đến nay, dù là trên đường cầu đạo, hắn toàn cướp đồ của người khác, chứ chưa ai cướp được của hắn bao giờ!

Đồ của Đường Tam Tạng, trong mắt Tôn Hầu Tử, chẳng khác nào của hắn.

Thấy Tôn Hầu Tử sắp nổi khùng, Đường Tam Tạng cũng đau đầu, đành phải khuyên: "Ngộ Không, không sao, Cẩm Lan Cà Sa chỉ là vật ngoài thân thôi mà."

Rồi Đường Tam Tạng quay sang Kim Trì trưởng lão: "Đại sư đừng sợ, đồ đệ ta chỉ dữ tướng, chứ không làm việc xấu.”

Kim Trì trưởng lão ngượng ngùng cười, yêu quái đức hạnh thế nào, lão rành quá rồi.

Ngay cả Hắc Hùng Tinh ở Hắc Phong Sơn còn biết học chữ, ngồi xuống luận đạo với lão được, nhưng khi nổi nóng thì cũng hung dữ lắm thay.

Cũng may có Đường trưởng lão ở đây...

Kim Trì trưởng lão định mở miệng, bèn nói trước với Đường Tam Tạng: "Đường trưởng lão, hơi ngại chút, lão hủ tuổi cao sức yếu, không chịu được. Hay là ngươi cứ đưa áo cà sa cho lão hủ tạm bảo quản, lão hủ lên trên sẽ nói tỉ mỉ sau?"

Đậu phộng, ta xem ngươi có coi Đại Uy Thiên Long Đường Tam Tạng này ra gì không!

Đại Uy Thiên Long, Đại La pháp trượng, Bàn Nhược ba ma không!

Đường Tam Tạng lẩm bẩm Phật pháp, nhịn xuống ý định tặng cho Kim Trì trưởng lão một thiền trượng, bất đắc dĩ lấy Cẩm Lan Cà Sa ra.

"Khà khà!" Kim Trì trưởng lão bật dậy như cá chép lật mình, nào có dáng vẻ cụ già hơn hai trăm tuổi. Lão vuốt ve áo cà sa, mặt mày đắm đuối.

"Khụ khụ, trưởng lão?"

Đường Tam Tạng sắc mặt khó coi nhắc nhở. Kim Trì trưởng lão mới dời mắt khỏi áo cà sa, trong đôi mắt đục ngầu thoáng lóe lên một tia trí tuệ, mở miệng hỏi: "Đường trưởng lão, xin hỏi ở Đông Thổ Đại Đường, trong chùa miếu, Phật Tổ có được tạc tượng kim thân không?”

Đường Tam Tạng hơi khó hiểu, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Đương nhiên rồi."

Kim Trì trưởng lão mỉm cười, hỏi tiếp: "Nếu người xuất gia lục căn thanh tịnh, vậy Phật Tổ vì sao phải tạc tượng kim thân? Tượng đất, tượng gỗ chẳng lẽ không phải là Phật sao?"

"Chuyện này..." Sắc mặt Đường Tam Tạng hơi biến. Dù Kim Trì trưởng lão chỉ hỏi, nhưng có ý khinh nhờn Phật Tổ. Trầm tư một lát, ông mới đáp: "Phật Tổ kim thân không phải để cho đệ tử Phật môn chiêm ngưỡng, mà là để cho chúng sinh thế gian nhìn thấy. Chúng sinh chưa thấu Phật pháp, khó hiểu Phật pháp vô biên, nên cần tạc tượng kim thân, tuyên dương uy nghiêm của Phật."

"Đại thiện!" Kim Trì trưởng lão chắp tay trước ngực, lạ kỳ có phong thái của một cao tăng: "Phật cần kim thân để tuyên dương Phật pháp, bần tăng cũng cần bảo vật áo cà sa để tuyên dương Phật pháp. Như Đường trưởng lão nói, người đời chúng sinh đều ngu muội, ít thấy Phật pháp. Nếu bần tăng mặc rách rưới, làm sao để người đời biết được Phật pháp vô biên? Quan Tự Tại Thiền Viện này được hưởng hương hỏa bốn phương, thậm chí còn bảo vệ được bình an một vùng, cũng có liên quan đến thân hình này của bần tăng. Bần tăng sở cầu không phải bảo vật, mà chính là Phật pháp vậy."

Đường Tam Tạng nghe vậy, khẽ nhíu mày, sắc mặt hơi không vui, nhỏ giọng quát: "Ngụy biện! Kim Trì trưởng lão đang thỏa mãn tham dục của bản thân, sao lại là Phật pháp!"

"Haha, vì sao tham dục không thể là Phật pháp?" Kim Trì trưởng lão vuốt ve Cẩm Lan Cà Sa, vừa cười vừa nói: "Bần tăng kính Phật, cũng yêu Phật bảo. Bần tăng tu Phật pháp, cũng yêu Phật bảo. Bần tăng đơn thuần yêu Phật bảo thôi, sao lại là tham dục? Đường trưởng lão, ngươi xem đi."

"Hoang đường, hoang đường! Nếu ngươi thủ đoạn quang minh chính đại, có gì là không được! Nhưng ngươi vì bảo vật mà không từ thủ đoạn, sao lại không phải là tham dục? Sao có thể là Phật pháp?"

Đường Tam Tạng không nhịn được mắng Kim Trì trưởng lão. Thấy lão ta chẳng hề xấu hổ, ông nói: "Đường trưởng lão nói gì cũng đúng. Áo cà sa này là của lão hủ, dù ngươi mắng thêm mấy câu thì sao? Có áo cà sa này, bần tăng nhất định có thể tuyên dương Phật pháp Phật môn lên một tầm cao mới. Quan Tự Tại Thiền Viện này cũng có thể khiến Phật pháp Phật môn thêm hưng thịnh. Lão hủ không ngại."

"Ngươi!" Đường Tam Tạng á khẩu không trả lời được. Đánh không được, mắng không xong, đây chính là Phật pháp của Kim Trì trưởng lão sao?

Chắc chắn là sai, nhưng Kim Trì trưởng lão dù có dựa vào tham dục của bản thân, thì cũng đang tuyên dương Phật pháp Phật môn. Lẽ nào tuyên dương Phật pháp lại là sai?

Nếu Khương Thạch ở đây, chắc chắn sẽ cười nhạo hai tiếng. Nói đạo lý với Phật môn, chẳng khác nào tự tìm bực vào thân.

Ngươi giảng đạo lý, hắn nói Phật pháp nhân quả. Ngươi nói Phật pháp nhân quả, hắn lại kể cho ngươi đạo lý.

Ăn nói vụng về, thì nắm đấm là đạo lý lớn nhất!

Đường Tam Tạng thở ra một hơi trọc khí, vẻ mặt khôi phục hờ hững, chắp tay trước ngực: "Đa tạ trưởng lão giải thích nghi hoặc. Dù bần tăng vẫn cho rằng trưởng lão đã ngộ nhập kỳ đồ, nhưng chuyến đi Tây Thiên lấy kinh của bần tăng là để tìm chân kinh, ngộ Phật pháp. Chờ bần tăng có được chân kinh trở về, sẽ độ trưởng lão."

"Đại thiện, lão hủ chờ ngày đó." Kim Trì trưởng lão có được bảo bối áo cà sa, tất nhiên Đường Tam Tạng nói gì cũng được.

Lão sống hai trăm bảy mươi năm, chẳng còn để ý đến chân kinh Phật pháp. Giờ lão chỉ có hai việc, một là sống càng lâu, hai là tìm được Phật bảo.

"Ngộ Không, chúng ta đi!"

Đường Tam Tạng không để ý đến chiếc Phật bảo Cẩm Lan Cà Sa, nói với Tôn Hầu Tử rồi đứng dậy rời khỏi Quan Tự Tại Thiền Viện.

"Sư phụ, người không nghỉ đêm sao?"

Tôn Hầu Tử há miệng, trừng mắt nhìn Kim Trì trưởng lão, lại thấy lão ta chẳng hề liếc nhìn mình, đôi mắt đục ngầu chỉ dán chặt vào bảo bối áo cà sa, chẳng còn gì khác.

Đường Tam Tạng hờ hững nói: "Không, cứ cuốc bộ suốt đêm đi. Trong Quan Tự Tại Thiền Viện này, mùi xú uế quá nhiều, sao mà dễ chịu được? Chi bằng rời đi!"

"Đi thong thả không tiễn, ha ha."

Kim Trì trưởng lão cười ha ha đáp một câu. Hôm nay lão quá may mắn, chỉ tốn hai chén nước trà, thêm chút diễn xuất vô nghĩa, mà có được một kiện bảo bối thế này, lời chán chê!

Không nói đến Kim Trì trưởng lão được Cẩm Lan Cà Sa. Đường Tam Tạng và Tôn Hầu Tử rời đi, trong hư không, Phật môn Già Lam và Kim Cương lại không bình tĩnh.

Người lấy kinh cứ vậy mà đi?

Lại còn đi trong đêm tối?

Ngươi ở lại đi, dù Kim Trì lão già kia không phóng hỏa, chúng ta cũng có thể ra tay giúp ngươi một tay, cho ngươi phóng vài mồi lửa!

Giờ thì hay rồi, không chỉ bảo bối Cẩm Lan Cà Sa đại diện cho Phật Môn Số Mệnh cứ vậy mà bị Đường Tam Tạng dâng đi, mà kiếp nạn đã an bài xong cũng bị người lấy kinh bỏ qua.

Vậy, có tính là đã trải qua một kiếp nạn không? Người lấy kinh hoàn toàn không theo kịch bản, chúng ta những Già Lam, Kim Cương này cũng rất bất đắc dĩ...

Ngay sau đó, vị Già Lam dẫn đầu trừng mắt nhìn Kim Trì trưởng lão bên dưới, trong mắt lóe lên sát cơ, hung tợn nói: "Ta đi bẩm báo Như Lai, các ngươi mấy người theo người lấy kinh, mấy người canh chừng lão già này! Dám phỉ báng Phật, Kim Trì này muốn chết rồi!"

Dứt lời, vị Già Lam này liền hướng về Tu Di Sơn Lôi Âm Tự mà đi, xem Như Lai dặn dò thế nào, xử lý ra sao với việc người lấy kinh nhảy qua kiếp nạn này.

Tây Du đại nghiệp, thật quá khó khăn!