Không nói đến Tu Di Sơn Lôi Âm Tự, Đa Bảo Như Lai suy nghĩ một chút, Lưu Sa Hà có Ô Vân Tiên trấn giữ, chắc sẽ không xây ra biến cố gì. Chỉ cần Kim Thiền Tử thu Quyển Liêm làm đồ đệ là được, dù có chút biến số cũng không quan trọng.
Mà Cụ Lưu Tôn đang chuẩn bị vu oan hãm hại Ngũ Trang Quan và cây Nhân Sâm, việc này xem ra quan trọng hơn. Đa Bảo Như Lai nghĩ rồi biến mất, chặn đường từ Thiên Đình về Vạn Thọ Sơn.
Đa Bảo Như Lai ngầm chào hỏi Hạo Thiên Ngọc Đế, nhờ Hạo Thiên Ngọc Đế cố gắng trì hoãn Trấn Nguyên Tử Đại Tiên, kéo dài thời gian giảng đạo.
Dù sao cũng không phải chuyện lớn, trước đây Giảng Đạo Đại Hội bị rối loạn vì vụ bê bối ở Thiên Đình, Trấn Nguyên Tử Đại Tiên vẫn tiếp tục giảng đạo ở Thiên Đình, trong thời gian ngắn chưa có ý định xuống trần.
Nhỡ Trấn Nguyên Tử Đại Tiên đột ngột trở về, Đa Bảo Như Lai cũng phải lấy lý do luận đạo để giữ chân, kéo dài thời gian.
Cuộc tranh giành số mệnh ở Tây Ngưu Hạ Châu nằm ở lần hành động này.
Lại nói đoàn người lấy kinh qua Hoàng Phong Lĩnh, tiếp tục đi về phía tây. Đường đi không có gì rắc rối, trái lại có thể thưởng ngoạn cảnh đẹp ven đường.
Hôm đó, Đường Tam Tạng chợt nghe thấy tiếng nước chảy róc rách không ngớt, bèn cười nói: "Ngộ Không, Bát Giới, chắc phía trước có sông lớn."
Đường Tam Tạng đi tiếp, vừa qua đỉnh một ngọn núi, quả nhiên, đường đi phía trước bị một dòng sông lớn chắn ngang, trắng xóa một màu, không nhìn thấy bờ bên kia.
Đường Tam Tạng dừng ngựa ngắm nhìn dòng sông lớn, rộng bao la, dài vô tận, sóng lớn cuồn cuộn, còn dữ dội hơn biển cả.
Điều kỳ lạ là dòng sông này không gió mà vẫn dậy sóng, những con sóng cao đến mấy chục trượng, vô cùng hiểm trở.
Nơi hiểm yếu thế này, sức người khó mà vượt qua!
Đường Tam Tạng kinh ngạc thốt lên: "Đây là đâu, sao hung hiểm vậy?"
Tôn Hầu Tử nheo mắt nhìn, cười nói: "Sư phụ, đây là Giới Hà, ranh giới giữa Nam Chiêm Bộ Châu và Tây Ngưu Hạ Châu, nên có chút thần dị. Qua sông này là đến Tây Phương Thế Giới."
Đường Tam Tạng gật đầu, ba người một ngựa đi tiếp đến bờ sông lớn, thấy một tấm bia đá, trên đó có ba chữ lớn "Lưu Sa Hà", bên dưới có dòng chú thích nhỏ: "Tám trăm dặm Lưu Sa giới, ba ngàn thước Nhược Thủy sâu. Lông ngỗng chẳng nổi, lau sậy chìm ngay."
Hóa ra đây là Lưu Sa Hà!
Đường Tam Tạng hơi ngạc nhiên, Linh Cát Bồ Tát từng nói, 800 dặm Lưu Sa Hà, ắt độ người hữu duyên, hẳn là ứng vào đây, nhưng nhìn khắp nơi mênh mông, chẳng thấy người hữu duyên đâu cả.
"Khẩu khí thật lớn, năm xưa ta ở Thiên Hà, thống lĩnh mười vạn thủy quân, cũng không huênh hoang như vậy. Một dòng sông phàm trần mà dám khoe khoang?"
Trư Bát Giới cười hề hề, định dùng bừa cào đập nát tấm bia đá, nhưng Đường Tam Tạng ngăn lại: "Bát Giới, tấm bia này để nhắc nhở người qua đường, sao ngươi lại phá nó?"
Tôn Hầu Tử nhếch mép cười: "Ngươi chỉ giỏi mạnh miệng, sao không nghĩ cách tìm thuyền đưa sư phụ qua sông?"
Trư Bát Giới hừ một tiếng, nhìn quanh, nhưng ngượng ngùng nhận ra cả dòng sông không có mảnh gỗ nào, huống chỉ là thuyền bè, bèn nhún vai nói: "Ở Giới Hà này làm gì có thuyền, hay là chúng ta cùng nhau cưỡi mây đạp gió bay qua cho xong."
Tôn Hầu Tử định gật đầu, nhưng Đường Tam Tạng lắc đầu từ chối: "Không được, sư phụ đã nói phải chân đạp đất đi Tây Thiên thỉnh kinh. Nếu sông này bay qua được, thì sau này gặp núi cũng bay qua được sao? Như vậy chẳng phải bay thẳng đến Lôi Âm Tự là xong? Hà tất phải Tây Hành thỉnh kinh."
Tôn Hầu Tử và Trư Bát Giới nghe vậy, dù có chút cạn lời, nhưng lý lẽ ấy cũng đúng. Sư phụ không muốn, thì đành nghĩ cách khác thôi.
Tôn Hầu Tử đảo mắt, nghĩ ra kế khích tướng, cười nói: "Có người luôn khoe mình là Thiên Bồng Nguyên Soái, mà đến một bờ sông phàm cũng không làm gì được, ha ha, oai phong Thiên Bồng Nguyên Soái của ngươi ta thấy cả rồi."
Trư Bát Giới nghe vậy liền "Phì" một tiếng, tức giận mắng: "Ngươi cái thằng Bật Mã Ôn..."
Nhưng chưa dứt lời, Lưu Sa Hà bỗng nổi sóng như núi, một con Hà Yêu tóc đỏ xõa xượi, dữ tợn lướt sóng, đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân yêu khí tanh tưởi khủng bố, quát: "Thiên Bồng Nguyên Soái? Chết đi cho ta!"
Hà Yêu vác một cây bảo trượng, trên cổ đeo chín cái đầu lâu âm u, điên cuồng lao vào Trư Bát Giới.
Trư Bát Giới thấy tình hình không ổn, không kịp đấu khẩu với Tôn Hầu Tử, vác bừa cào nghênh chiến, vẻ mặt kinh ngạc: "Ngươi là ai?"
Hà Yêu này cũng có cảnh giới Thái Ất, mình không quen hắn, nhưng hắn lại như kẻ thù sinh tử, mình kết oán với hắn từ bao giờ?
Hà Yêu vừa đánh vừa quát: "Chính là cái tên yêu quái đâm thọc nhà ngươi, Quyển Liêm ta mới ra nông nỗi này, giết!"
Trư Bát Giới há hốc mồm, Hà Yêu xấu xí trước mặt lại là Quyển Liêm Đại Tướng năm xưa?
Chẳng lẽ thời gian là dao giết heo, mới bao nhiêu năm mà thay đổi quá lớn vậy?
Thấy Trư Bát Giới sơ hở, Hà Yêu không tấn công nữa, mà vờ đánh rồi chộp lấy Đường Tam Tạng, cười gằn: "Hôm nay tha cho ngươi một mạng heo, để lão gia ta ăn no đã rồi giao đấu với ngươi sau. Thật là tạo hóa, hôm nay lại gặp được một tên da mỏng thịt dày như thế!"
"Ầm!"
Tôn Hầu Tử canh giữ bên cạnh Đường Tam Tạng vung Kim Cô Bổng, một gậy đánh Hà Yêu trở lại, nhếch mép cười: "Yêu quái kia, ta đây làm chủ, đem con heo này cho ngươi, muốn chém giết hay lột da, tùy ngươi."
Quyển Liêm rung bảo trượng trong tay, sắc mặt kinh hãi, chỉ chú ý đến Thiên Bồng, mà không nhận ra kẻ nhỏ bé bên cạnh cũng ngoan độc, định mắng vài tiếng, nhưng Quyển Liêm chợt biến sắc, ngạc nhiên hỏi: "Ngươi là... Tề Thiên Đại Thánh?"
Ồ, không ngờ lại gặp người biết hàng!
Tôn Hầu Tử phấn chấn tinh thần, nóng người, hứng thú dạt dào: "Chính là Tôn gia gia ngươi, không ngờ ngươi lại biết hàng, hơn hẳn con heo kia nhiều. Nói đi, ngươi từ đâu tới?"
Yêu quái trầm ngâm một lát, cuối cùng thở dài, thu bảo trượng, giơ tay hành lễ: "Vị này là người Đông Thổ Đại Đường đến thỉnh kinh?"
Đường Tam Tạng khẽ nhíu mày, nghĩ rồi đáp: "Đúng vậy, bần tăng Đường Tam Tạng, từ Đông Thổ Đại Đường đến, đi Tây Thiên thỉnh kinh."
Quyển Liêm Đại Tướng làm việc ở Thiên Đình, lại là tùy tùng bên cạnh Hạo Thiên Ngọc Đế, tất nhiên nhận ra Tề Thiên Đại Thánh năm xưa đại náo thiên cung, lúc này vừa động thủ đã biết người lấy kinh đến, nhớ lại việc Cụ Lưu Tôn Cổ Phật dặn dò.
Hà Yêu bái phục quỳ xuống trước Đường Tam Tạng: "Chào sư phụ, ta vốn là Quyển Liêm Đại Tướng ở Thiên Đình, vì có kẻ tiểu nhân gièm pha, nên bị Vương Mẫu trừng phạt, giáng xuống trần gian, sa chân ở Lưu Sa Hà này. Sau được Quá Khứ Cổ Phật của Phật môn độ hóa, đồng ý bảo vệ sư phụ đi Tây Thiên thỉnh kinh!"
Trư Bát Giới thu Cửu Xỉ Đinh Ba, đi tới, da mặt co giật: "Ngươi tự tay đánh vỡ Lưu Ly Trản, liên quan gì đến ta!"
Quyển Liêm hừ lạnh, miệng rộng như chậu máu phun ra mùi tanh tưởi, quát: "Chính là cái tên lắm mồm nhà ngươi hại ta! Ta đã thụ giới luật của Phật môn, hiện tại gọi là Sa Ngộ Tịnh."
Đường Tam Tạng không lộ vẻ hỉ nộ, trầm giọng hỏi: "Hôm trước Bồ Tát từng nói, 800 dặm Lưu Sa Hà, ắt độ người hữu duyên, là nói ngươi sao?"
Sa Ngộ Tịnh nhếch mép cười: "Sư phụ, người hữu duyên là ngươi và ta, ngươi độ ta khỏi khổ hải, ta độ ngươi qua Lưu Sa Hà này, rõ ràng hai ta có duyên sư đổ.”
Tôn Hầu Tử và Trư Bát Giới cũng hơi yên tâm, xem ra là chuyện tốt?
Đường Tam Tạng không bỏ qua, hỏi tiếp: "Vậy ta hỏi ngươi, những thứ ngươi đeo dưới cổ là gì?"
Sa Ngộ Tịnh vuốt chín cái khô lâu, cười nói: "Sư phụ, đây là hài cốt của chín đời thân xác trước của người, chỉ có ở Lưu Sa Hà này mới không chìm xuống, lần này qua sông chính là nhờ chúng. Lão Sa ăn thịt người chín đời, cũng coi như làm đồ đệ của người, xin người tha thứ."
Đường Tam Tạng im lặng một lúc lâu, thở ra một hơi trọc khí, nhỏ giọng nói: "Dù sao cũng là thân xác thối tha, thôi thôi, ngươi đứng lên đi."
"Tốt sư phụ, ta sẽ làm thuyền, chở người qua sông." Thấy Đường Tam Tạng chấp nhận mình, Sa Ngộ Tịnh vội vã chạy đi Tây Thiên cầu Chánh Quả, đi hai bước đến bên Lưu Sa Hà, lấy chín cái đầu lâu từ đưới cổ ra, ném xuống.
Ba người lấy kinh hơi ngạc nhiên, Lưu Sa Hà trắng xóa một màu, không có gì cả, làm sao làm thuyền?
Cảnh tượng tiếp theo khiến cả ba khó tin vào mắt mình!
Dựa vào chín cái đầu lâu làm trụ cột, vô số xương trắng, dưới pháp lực của Sa Ngộ Tịnh, chậm rãi từ đáy Lưu Sa Hà trồi lên, tụ lại, dần thành hình một chiếc thuyền khổng lồ bằng xương trắng!
Nhìn thoáng qua, số lượng xương trắng phải đến gần vạn người!
Đường Tam Tạng đứng phắt dậy, không dám tin hỏi: "Lễ nào ở Lưu Sa Hà chết đuối nhiều người đi đường đến vậy? Chẳng có thần phật nào quản cái nơi ác địa này sao?"
"Sư phụ, lên thuyền đi." Sa Hòa Thượng không để ý lắm, mái tóc tím trông đặc biệt tà ác, thấy Đường Tam Tạng chưa nhúc nhích, tưởng là sợ, cười giải thích: "Lưu Sa Hà này hoặc là bay qua, hoặc là chỉ có thể dùng vật liệu trong sông để làm thuyền, chỉ là chút xương trắng, sư phụ đừng sợ. Lão Sa ở Lưu Sa Hà này hơn trăm năm, nuốt không đến một vạn cũng có tám ngàn người đi đường, phàm nhân như cỏ rác, giết mãi không hết, tính là gì?"
Sa Ngộ Tịnh bước lên thuyền, nhưng thấy mấy người phía sau không hề nhúc nhích, bèn quay lại hỏi: "Sư phụ, sao vậy, các người không đi Tây Hành thỉnh kinh sao?"
Nhưng Sa Ngộ Tịnh chợt nhận ra, không khí lúc này có vẻ không đúng, người lấy kinh kia trong mắt bỗng bốc lên lửa giận, dù vừa nãy mình nói đã ăn thịt chín đời thân xác của ông ta, cũng không thấy ông ta lộ vẻ gì.
Sa Ngộ Tịnh khẽ nhíu mày, hỏi với giọng khó hiểu: "Sư phụ, người đây là..."
"Câm miệng, nghiệt súc!" Đường Tam Tạng nắm chặt Cửu Hoàn Tích Trượng trong tay, răng rắc vang lên, trong giọng nói hiếm thấy mang theo sát khí: "Bần tăng không có loại đồ đệ như ngươi!"
