Logo
Chương 53: Nắm linh bảo làm dây nịt

Triệu Công Minh có chút khó tin, bởi vì hắn không thể tin được một tu sĩ nhân tộc chỉ có cảnh giới Kim Tiên.

"Ngươi lợi hại như vậy, thần cơ diệu toán, sao mới là Kim Tiên trung kỳ? Giỏi giang như thế lẽ ra đã tu thành Đại La Kim Tiên, thậm chí Thánh Nhân mới phải." Đây là suy nghĩ của Triệu Công Minh.

Nhưng Thông Thiên Giáo Chủ lại tin, bởi vì đến giờ, những gì Khương Thạch nói đều ứng nghiệm, không thể không tin.

Thông Thiên Giáo Chủ nhìn Triệu Công Minh, trong lòng có chút lo lắng. Thu nhận đồ đệ càng nhiều, tự nhiên sẽ có sự phân biệt đối xử, thân sơ khác biệt, ngay cả Thánh Nhân cũng không ngoại lệ.

Triệu Công Minh tuy không phải đại đệ tử, cũng không phải người có tu vi cao nhất, nhưng Thông Thiên Giáo Chủ khá yêu thích hắn, nếu không đã không ban cho Định Hải Thần Châu, một kiện đỉnh cấp Tiên Thiên Linh Bảo. Hơn nữa, nếu có chuyện ngoài ý muốn còn đích thân ra tay giúp đỡ, đâu phải Thánh Nhân rảnh rỗi đâu.

Trong mắt Thông Thiên Giáo Chủ, Triệu Công Minh trọng nghĩa khí, hào hiệp, không câu nệ lễ pháp, rất giống phong độ của mình khi còn trẻ, tự nhiên sẽ được ưu ái hơn.

Thông Thiên Giáo Chủ chắp tay thi lễ, trầm giọng nói: "Khương Thạch đạo hữu, không biết sư đệ ta có phương pháp nào tránh tai ương không?"

Khương Thạch xua tay cười: "Thanh Liên tiền bối không cần quá bận tâm, việc này còn xa, biết đâu lại có biến cố. Nhưng Nhiên Đăng đạo nhân nhất định cần đủ 24 viên Định Hải Thần Châu mới có thể thành đạo, còn Triệu Công Minh đạo hữu nên tìm một linh bảo bảo vệ thần hồn, như vậy mới không lo."

Khương Thạch cũng không nhớ rõ ràng, chỉ mang máng nhớ Triệu Công Minh bị người ta chú sát mà chết, nên việc bảo vệ thần hồn là vô cùng cần thiết.

Triệu Công Minh không để bụng, nhưng Thông Thiên Giáo Chủ ghi nhớ trong lòng. Chỉ là linh bảo bảo vệ thần hồn không nhiều, đều là những hộ thân chí bảo, gần như Đông Hoàng Chung vậy, nhất thời không có cách nào, chỉ có thể từ từ tính sau.

Nghĩ đến đây, Thông Thiên Giáo Chủ hoàn hồn, cười với Khương Thạch: "Đa tạ Khương Thạch đạo hữu chỉ điểm, nếu không sư đệ ta ngơ ngác, có lẽ thật sự bị Nhiên Đăng kia mưu hại.".

Triệu Công Minh bị nói là ngơ ngác, nhưng chỉ có thể giận mà không dám nói gì, ai bảo người bình luận là lão sư Thông Thiên Giáo Chủ của mình? Không trêu vào được.

Nói xong, Thông Thiên Giáo Chủ lật tay, một sợi dây thừng vàng chói lọi xuất hiện, những đường vân đại đạo hiện lên liên tục, nhìn thôi đã biết không phải vật phàm. Đứng bên cạnh, Triệu Công Minh nước miếng sắp chảy ra, vừa ước ao, vừa không dám nói gì.

"Khương Thạch đạo hữu, đây là linh bảo ta được ban cho, ta dùng không có tác dụng gì, hôm nay tặng cho ngươi, xem như tạ lễ vì đã giúp sư đệ ta tìm lại Định Hải Thần Châu." Thông Thiên Giáo Chủ không đợi Khương Thạch từ chối, trực tiếp đưa linh bảo vào tay hắn: "Bảo vật này tên Phược Long Tác, Khương Thạch đạo hữu đừng chê."

Khương Thạch mơ màng nhận lấy linh bảo, định khách sáo vài câu, chợt phát hiện trên Phược Long Tác có tám đạo Tiên Thiên Cấm Chế, hóa ra cũng là một Tiên Thiên Linh Bảo!

Lời khách sáo nhất thời không nói ra được, Khương Thạch ngoài miệng vẫn nói, hai tay lại siết chặt Phược Long Tác, chỉ sợ Thanh Liên tiền bối hối hận. Thấy không thể luyện hóa ngay được, Khương Thạch dứt khoát dùng Phược Long Tác làm dây lưng thắt vào quần, có bản lĩnh thì tới cởi quần ta ra!

"Phụt!"

Khuê Ngưu suýt chút nữa bật cười, dùng Tiên Thiên Linh Bảo làm dây nịt, đúng là chỉ có Khương Thạch nghĩ ra, tiểu tử loài người này đúng là một nhân tài.

Thông Thiên Giáo Chủ cũng giật giật khóe mắt, tuy Phược Long Tác chỉ là một kiện Tiên Thiên Linh Bảo hạng ba, nhưng dù sao cũng là Tiên Thiên Linh Bảo! Ngươi lại dùng nó làm dây nịt, thật sự ổn không?!

Thông Thiên Giáo Chủ thật sự sợ mình không nhịn được đòi lại Phược Long Tác, tránh cho nó bị chà đạp, thật mất mặt!

Nghĩ đến đây, Thông Thiên Giáo Chủ dứt khoát cáo từ Khương Thạch: "Khương Thạch đạo hữu, ta đưa sư đệ về Kim Giao Đảo trước, lần sau có dịp chúng ta lại say sưa."”

Nói xong, Thông Thiên Giáo Chủ sải bước lên Khuê Ngưu, nhẹ nhàng vỗ, kéo Triệu Công Minh biến mất ở chân trời, chỉ để lại Khương Thạch cảm thán chắp tay hành lễ.

"Phúc lợi của Tiệt Giáo tốt thật, Thanh Liên tiền bối cũng thật hào phóng, một Tiên Thiên Linh Bảo nói tặng là tặng, ghê thật."

Khương Thạch vừa vuốt ve Phược Long Tác vừa quyết định phải bám chặt lấy đùi Thanh Liên tiền bối.

Ở một bên, Thông Thiên Giáo Chủ nằm nghiêng trên lưng Khuê Ngưu suy nghĩ, phía sau Triệu Công Minh ấm ức nói: "Lão sư, Phược Long Tác con thèm thuồng đã lâu mà ngài không cho, sao hôm nay lại dễ dàng tặng cho người ngoài?"

Bé tủi thân nhưng bé không nói.

Vốn hắn không nói gì thì thôi, vừa mở miệng Thông Thiên Giáo Chủ liền hoàn hồn, vỗ một cái vào đầu hắn, mắng: "Người ngoài nào? Lời Khương Thạch đạo hữu nói có thể cứu mạng con đấy, một cái Tiên Thiên Linh Bảo hạng ba con cũng tiếc à? Sau này gặp Khương Thạch đạo hữu phải khách khí, giữ lễ hậu bối!"

Triệu Công Minh há miệng, không dám đáp lời. Bắt một Kim Tiên nhỏ bé giữ lễ hậu bối, hắn không kéo được mặt. Hiện giờ Triệu Công Minh là Thái Ất Huyền Tiên hậu kỳ, có lẽ ngày nào đó sẽ bước vào Đại La.

Thông Thiên Giáo Chủ vuốt râu, nghiêm túc nói: "Những gì Khương Thạch đạo hữu nói với con, không được phép con nói ra, nhưng phải ghi nhớ trong lòng. Nhiên Đăng kia con cũng phải để ý, đừng để người ta ám hại. Nghe rõ chưa?"

Hiện tại Huyền Môn vẫn là người một nhà, nhưng có những việc không thể nói ra, lại không thể không đề phòng.

Triệu Công Minh có chút không tình nguyện giơ tay hành lễ: "Tuân lệnh lão sư."

Thấy vẻ mặt của Triệu Công Minh, Thông Thiên Giáo Chủ thở dài, bất đắc dĩ nói: "Biết ngay là con không phục, thôi được, từ hôm nay trở đi, con không đạt tới Đại La thì không được rời Kim Giao Đảo, nhỡ chết ở đâu đó ngoài kia thì cứu cũng không kịp."

"Đừng mà lão sư!"

Trong tiếng kêu rên của Triệu Công Minh, Khuê Ngưu và Hắc Hổ không dừng bước, trở về địa phận Kim Giao Đảo.

Ở một bên, Khương Thạch đắc ý chạy dọc theo Thông Thiên hà, tự nhiên không biết vì mình mà Triệu Công Minh bị Thông Thiên Giáo Chủ giam lại. Hơn nữa, giờ còn cách Phong Thần Chi Kiếp bao xa cũng không biết nữa, chỉ có thể nói Triệu Công Minh số khổ.

Lúc này, Khương Thạch đã có hai Tiên Thiên Linh Bảo, Phược Long Tác và Tiên Thiên Phúc Thủy Hồ Lô, thêm Huyền Hoàng Trảm Linh Kiếm có uy lực tương đương, Khương Thạch đã bước chân vào giới nhà giàu của Hồng Hoang, bước đi cũng có thể hơi khoa trương một chút.

Phải biết rằng ngay cả Nhiên Đăng đạo nhân, Đại La Kim Tiên, toàn thân cũng chỉ có hai Tiên Thiên Linh Bảo, một trong số đó là Càn Khôn Xích còn là do Nguyên Thủy Thiên Tôn thấy hắn quá thảm nên ban cho.

Thực ra cũng do Nhiên Đăng đạo nhân ở Xiển Giáo có địa vị lúng túng, tuy là phó giáo chủ, nhưng dù sao cũng không phải dòng chính của Nguyên Thủy Thiên Tôn, số Tiên Thiên Linh Bảo còn không bằng cả Thập Nhị Kim Tiên đời thứ hai của Xiển Giáo. Sau này hắn phản Xiển Giáo, theo Tây Phương Giáo, có lẽ cũng có chút nhân quả trong đó.

Cho nên nói nhân quả, số mệnh, vẫn là rất khó nói.