Cả Bộ Châu sinh linh, cũng đem hiến tế cho U Minh Huyết Hải!
Đa Bảo Như Lai thật sự dám nói ra những lời này!
E rằng ngay cả Minh Hà Lão Tổ cũng không dám buông lời hung ác, làm ra chuyện tàn nhẫn đến vậy.
Dù cho Hồng Hoang Thiên Đạo hiện đang suy thoái, ngươi tàn sát sinh linh Hồng Hoang như thế, Thiên Đạo cũng có thể tru diệt ngươi, ngươi chỉ là Đại La, chứ không phải Thánh Nhân.
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Minh Hà Lão Tổ, Đa Bảo Như Lai thầm cười khẩy. Chỉ là sinh linh một châu mà thôi, Minh Hà đã do dự, nếu hắn biết mục tiêu cuối cùng của mình là hiến tế toàn bộ sinh linh Hồng Hoang, chẳng phải sẽ khiếp sợ đến chết?
Thảo nào bao nhiêu năm tháng, từ buổi đầu khai thiên đến giờ, Minh Hà không hề tiến bộ, hóa ra khí độ bố cục quá nhỏ.
"Đúng vậy, Minh Hà đạo hữu." Đa Bảo Như Lai mỉm cười, mở lời: "Tây Phương Phật Môn ta muốn truyền đạo Hồng Hoang, Khương Thạch chính là trở ngại lớn nhất, đối với đạo hữu cũng vậy. Chỉ cần trừ khử Khương Thạch, đợi phật pháp Tây Phương Phật Môn truyền khắp Tứ Đại Bộ Châu, toàn bộ tín đồ Nam Chiêm Bộ Châu hiến tế cho đạo hữu thì sao? Mọi nhân quả nghiệp lực ta gánh hết, không liên quan đến đạo hữu."
"Đương nhiên, tiền đề là Khương Thạch phải chết! Bằng không mọi thứ chỉ là ảo ảnh, không có cơ hội ra tay."
Thấy Minh Hà Lão Tổ có vẻ động tâm, Đa Bảo Như Lai thản nhiên nói thêm một câu, đưa ra mục đích của mình.
Minh Hà Lão Tổ nghiến răng, vẻ mặt xoắn xuýt, hồi lâu sau mới lạnh giọng quát: "Tiểu bối, bản Lão Tổ vẫn câu nói đó, thực lực ngươi không đủ, làm sao thành sự? Đừng trộm gà không được, còn mất cả mạng."
"Mười vị Đại La Kim Tiên, đủ sức vây giết Khương Thạch kia chứ?"
Lời nói kinh thiên động địa thốt ra, khiến Minh Hà Lão Tổ giật mình, kinh hãi hỏi: "Đa Bảo, lời này của ngươi là thật?"
Gần như một nửa Đại La Kim Tiên của Hồng Hoang, dù Khương Thạch làm bằng sắt cũng bị đánh nát!
Thời đại Thánh Nhân không xuất hiện, đây là chiến lực mạnh nhất của Hồng Hoang.
"Đã có bảy, tám người xác định tham gia, hai, ba vị còn lại đều do dự như đạo hữu, khiến ta khó xử."
Đa Bảo Như Lai thầm thở dài, giọng điệu mang theo chút giễu cợt: "Nếu đạo hữu không dám ra tay, vậy coi nhưta chưa từng đến."
Toàn bộ Hồng Hoang, Đại La Kim Tiên dám đối nghịch với Khương Thạch chỉ có mười người, không ai dám đơn độc động thủ, nhưng Đa Bảo Như Lai chỉ cần khéo léo điều chỉnh lời nói, có thể mê hoặc tất cả cùng ra tay.
"Khoan đã!" Ánh mắt Minh Hà Lão Tổ lộ ra sát cơ, chậm rãi nói: "Đa Bảo, ngươi dám lập huyết thệ, thành sự, thật sự hiến tế toàn bộ sinh linh Nam Chiêm Bộ Châu cho U Minh Huyết Hải của ta?"
"Có thể!"
Đa Bảo Như Lai lập tức lập huyết thệ, nhưng trong lòng cười lạnh liên tục, chờ "Độ Nhân Kinh" truyền khắp Hồng Hoang, các ngươi chỉ có thể ăn tro tàn của ta, Đa Bảo Như Lai, có gì phải sợ?
Chờ Minh Hà Lão Tổ trở về U Minh Huyết Hải, Đa Bảo Như Lai lập tức đến Bắc Câu Lô Châu, chỉ cần thuyết phục Yêu Tộc Đại La, Bắc Câu Lô Châu chính là nơi chôn thây Khương Thạch!
Bắc Câu Lô Châu, Yêu Tộc Yêu Quốc, Yêu Đế Ngũ Thải Khổng Tước Khổng Tuyên, Yêu Hoàng Kim Sí Đại Bằng Ma Vân, đang ngồi ngay ngắn trong Yêu Điện, đôi mắt thú tràn đầy tham lam và tàn nhẫn.
"Đại ca, ta đói quá, ta muốn ăn thịt người!"
Ma Vân chà xát khóe miệng, thấp giọng rít gào, đôi mắt thú ánh lục quang, lộ rõ vẻ thú tính.
Khổng Tuyên khá hơn một chút, Ngũ Thải Thần Quang che chắn kín mít, nhưng ánh mắt băng lãnh không giấu được.
Nghe có vẻ khó tin, hai vị Yêu Hoàng hiển hách của Hồng Hoang thậm chí còn không đủ ăn!
Đặc biệt là Ma Vân, bản thể là Kim Sí Đại Bằng, vốn dĩ coi Long Tộc là thức ăn, khẩu vị rất lớn, nhưng Hồng Hoang hiện tại đâu cho phép hắn tùy ý săn mồi?
Tuy có thể dùng Yêu Tộc làm thức ăn, nhưng thân là Yêu Hoàng cũng phải giữ chút thể diện, không thể nuốt hết con dân Yêu Quốc.
Với tu vi của bọn họ, đói không chết, nhưng không được ăn no đủ khiến yêu phát điên, tâm lý ngứa ngáy như mèo cào.
Thực ra họ còn một lựa chọn khác, đó là dùng Nhân Tộc lấp đầy bụng, nhưng hai vị Yêu Hoàng không dám, thảm trạng suýt chết dưới tay Khương Thạch năm xưa, họ vẫn còn nhớ rõ, không dám làm càn.
"Ngươi đi bắt vài người, lén lút nuôi dưỡng, tìm chỗ khuất mà ăn, đùng làm ồn ào."
Khổng Tuyên thản nhiên nói, không hề nhúc nhích.
"Đại ca, ngày này đến bao giờ mới chấm dứt! Yêu Tộc ta ăn người, còn phải lén lút, đạo lý gì vậy? Ta không phục!"
Ma Vân nghiến chặt nắm đấm, thấp giọng rít gào: "Ta muốn ăn mười vạn, không, một triệu người! Mỗi trăm năm ăn một triệu người, chúng ta sẽ sống sung sướng, Nhân Tộc như cỏ rác, giết không xuể, đáng ghét!"
Khổng Tuyên liếc nhìn huynh đệ mình, lạnh giọng quát: "Câm miệng, khi nào ngươi vô địch Hồng Hoang, có thể đánh bại tên kia, thì tùy ý làm bậy. Bằng không thì nhịn cho ta, ta không muốn đi nhặt xác cho ngươi."
Ma Vân khựng lại, trong mắt lộ ra một ta hoảng sợ, cảm thấy phía dưới đau nhói.
Năm đó hắn mất không ít "linh kiện" mới giữ được mạng chim.
Tên kia như một ngọn núi lớn, đè nặng lên đầu mỗi Yêu Tộc, Đại Yêu nào tùy ý tàn sát đều không được chết già.
Ma Vân há miệng rồi lại ngậm lại, bỏ ý định ăn no nê, chuẩn bị lén lút "đánh nha tế".
Lúc này, bên ngoài Yêu Điện vang lên một tiếng phật hiệu trầm ổn: "A Di Đà Phật!"
Phật môn?
Khổng Tuyên và Ma Vân bật dậy, những năm gần đây, Yêu Quốc của họ và Đại Thừa Phật Giáo giao chiến liên miên, không có gì tốt để nói. Nếu không có Kim Ô Yêu Đình lập trường không rõ, hai bên đã đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán.
Giờ lại có người Phật môn dám đến Yêu Quốc? Muốn chết sao!
Khổng Tuyên và Ma Vân cười gằn, bay lên không trung, nhưng sắc mặt lập tức trở nên kỳ lạ, không biết người này đến Bắc Câu Lô Châu làm gì.
Tây Phương Phật Môn và Đại Thừa Phật Giáo tuy không đội trời chung, nhưng không đến nỗi đến gây sự với mình.
Người kia cười híp mắt nói: "Hai vị thí chủ, có bằng lòng cùng ta xây dựng một Hồng Hoang bình đẳng, Nhân Tộc tùy ý ăn Yêu Tộc, Yêu Tộc cũng tùy ý ăn thịt Nhân Tộc, chúng sinh bình đẳng, không phân cao thấp, thế nào?”
Lời nói dần biến mất, không biết hai bên bàn bạc những gì, hồi lâu sau, một đạo phật quang từ Bắc Câu Lô Châu bốc lên, lần nữa đến Thiên Đình.
Lần này, Đa Bảo Như Lai đến Đâu Suất Cung, cười híp mắt hành lễ: "Lão Quân, ta muốn mượn Kim Cương Trác dùng một lát, hàng phục một đám Đại Yêu, mong Lão Quân từ bi, đừng từ chối."
Thái Thượng Lão Quân im lặng nhìn Đa Bảo Như Lai, Tây Du của Tây Phương Phật Môn đã xong, còn muốn đến phiền phức mình, không biết xấu hổ sao?
Nhưng thấy Đa Bảo Như Lai quyết không bỏ qua, Lão Quân giật giật khóe môi, vẫn lấy Nhân Giáo Chí Bảo từ tay áo, không nói gì đưa cho, đồng thời dặn dò: "Lần này thôi, không có lần sau."
"Thiện!"
Đa Bảo Như Lai cười ha ha, nhận Kim Cương Trác, xoay người rời khỏi Đâu Suất Cung, nhưng ra khỏi cửa, nụ cười liền tắt ngấm. Có Nhân Giáo Chí Bảo trong tay, hắn có thể thao túng nhiều việc ở Thiên Đình.
Đa Bảo Như Lai không xuống giới, mà đến thẳng Lăng Tiêu Bảo Điện, gặp Hạo Thiên Ngọc Đế.
"Ta muốn mượn Tiểu Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận dùng một lát, mong Ngọc Đế tạo điều kiện."
Đa Bảo Như Lai hơi thi lễ, cười híp mắt nói với Hạo Thiên Ngọc Đế.
Tiểu Chu Thiên Tỉnh Đấu Đại Trận là Thiên Đình dựa vào ánh sáng tỉnh tú, từ di sản Yêu Đình diễn hóa ra, có thể trấn áp sinh linh hạ giới, tăng cường pháp lực quân đội, uy lực không cần bàn cãi, là át chủ bài của Thiên Đình.
Nhưng vật này đâu thể nói mượn là mượn?
Đặc biệt là Tây Phương Phật Môn thất bại trong Tây Du, đầu tư ban đầu của Hạo Thiên Ngọc Đế đổ xuống sông xuống biển, ngày càng không ưa Tây Phương Phật Môn, quan hệ cũng trở nên lạnh nhạt.
Đa Bảo Như Lai đến Thiên Đình toàn gây phiền phức, không mang đến chuyện tốt, Hạo Thiên Ngọc Đế không nhịn được.
Hạo Thiên Ngọc Đế ngoài cười nhưng trong không cười từ chối: "Như Lai à, hạ giới thái bình, không có yêu ma quấy phá, đâu cần trận pháp lớn như vậy. Binh đao là điềm xấu, không thể tùy tiện động."
Đa Bảo Như Lai lắc đầu, cười nói: "Ngọc Đế, hạ giới sắp loạn rồi, không tin ngài nhìn Bắc Câu Lô Châu.".
Hả?
Hạo Thiên Ngọc Đế chưa hiểu, đang định nhìn lại, Đa Bảo Như Lai giơ tay, một đạo bạch quang trói chặt ông ta, Dao Trì Vương Mẫu và Phong Thần Bảng, Đả Thần Tiên bên cạnh, khiến họ không thể nhúc nhích.
"Như Lai, ngươi muốn làm gì!"
Hạo Thiên Ngọc Đế bị sỉ nhục, tức giận đến run người, phát hiện pháp bảo trói mình là Kim Cương Trác của Nhân Giáo, sắc mặt càng khó coi, nghiến răng trừng mắt Đa Bảo Như Lai.
"Làm gì? Bình định, chấn chỉnh Hồng Hoang. Nhiên Đăng đạo hữu, ngươi nắm Phong Thần Bảng, thao túng đại trận, nhắm vào Bắc Câu Lô Châu, tùy cơ hành động.”
Đa Bảo Như Lai vung tay, toàn bộ Lăng Tiêu Bảo Điện bị phật quang bao phủ, các thần tiên đang làm nhiệm vụ đều bị áp chế, không ai biết chuyện gì xảy ra.
Đa Bảo Như Lai chậm rãi thở ra một hơi trọc khí, vạn sự đã chuẩn bị, chỉ chờ Khương Thạch mắc câu.
Thiên la địa võng này, Khương Thạch dựa vào gì mà sống sót? Hắn còn giấu quân cờ bí mật ở Tây Ngưu Hạ Châu, nhất định phải khiến Trấn Nguyên Tử không thể giúp Khương Thạch!
Khi Đa Bảo Như Lai bắt đầu hành động, hai đại sự xảy ra ở Bắc Câu Lô Châu, lan đến tai Khương Thạch với tốc độ chóng mặt.
Ngũ Thải Khổng Tước Khổng Tuyên, với sự giúp đỡ của một kẻ vô danh, đạp nát Linh Sơn Đại Lôi Âm Tự, Đại Thừa Phật Giáo tan tác, Giáo chủ Từ Hàng trọng thương bỏ chạy, đệ tử thương vong vô số.
Kim Sí Đại Bằng Ma Vân nuốt chửng một quốc gia, một triệu người bị giết hại!
"Tại sao, tại sao các ngươi không muốn sống yên ổn, nhất định phải chết!"
Khuôn mặt Khương Thạch dữ tợn, sải bước, hướng về Bắc Câu Lô Châu.
Có những kẻ, đáng chết!
