Logo
Chương 538: Cục thế đại biến, Tổ Long quy hàng!

Giữa trận, không ai ngờ tới Khương Thạch vốn đang ở thế yếu, lại chớp lấy thời cơ, hạ gục một Yêu Vương tiếng tăm lừng lẫy ngay tại chỗ!

Cứ như giết gà, chẳng khác gì mấy.

Khổng Tuyên, Ngũ Thải Khổng Tước kia, chỉ kịp dùng bản mệnh thần thông tự cứu khi cảm nhận được sát cơ. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, Khương Thạch đã nắm lấy sơ hở, thậm chí còn ném cả đệ đệ của hắn vào chỗ chết.

"Ma Vân!"

Khổng Tuyên như muốn rách cả mắt, khóe mắt rớm máu, đến cả Ngũ Sắc Thần Quang cũng nhuốm màu hồng.

Kim Sí Đại Bằng Vương, huynh đệ ruột thịt của hắn, người thân duy nhất từ khi mẫu thân Nguyên Phượng vẫn lạc, cùng nhau vượt qua vô số Lượng Kiếp, còn muốn cùng nhau vượt qua vô số Lượng Kiếp, huynh đệ Ma Vân vậy mà lại thảm tử ngay trước mắt, còn bị người ta xé đầu, đến cái xác toàn thây cũng không còn!

Vây giết Khương Thạch, thương vong là khó tránh khỏi, nhưng Khổng Tuyên không thể ngờ rằng người chết lại là huynh đệ mình! Rõ ràng trên sân còn bao nhiêu kẻ khác cơ mà!

"Khương Thạch, bản vương nhất định phải băm ngươi thành trăm mảnh, đồ diệt toàn bộ tộc loại ngươi trên thiên hạ, để Ma Vân chôn cùng!"

Khổng Tuyên gào thét, hiện nguyên hình Khổng Tước, Ngũ Sắc Thần Quang ngưng tụ trên yêu thân, vạn pháp bất xâm, định liều sống chết với Khương Thạch.

"Khổng Tuyên, đừng nóng vội, bản tọa lát nữa sẽ tiễn ngươi xuống đoàn tụ với đệ đệ ngươi, ha ha ha!"

Thấy Khổng Tuyên xông tới, Khương Thạch vừa cười lớn, vừa vung đầu lâu Ma Vân trong tay như ám khí, mang theo uy năng vô biên nện về phía Khổng Tuyên. Đồng thời, hắn nhấc xác Ma Vân to lớn như ngọn núi, hung hãng đập vào đám yêu quái đang bị tỉnh thần chỉ lực bao phủ.

"Không!"

Thấy đầu Ma Vân bay về phía mình, Khổng Tuyên nghiến răng, không thể nhẫn tâm hủy diệt thi thể đệ đệ, chỉ có thể vung tầng tầng Ngũ Thải Thần Quang để cản lại.

Khổng Tuyên bảo vệ đầu Ma Vân, thế công tự nhiên bị chậm lại. Còn đám yêu quái thấy xác Ma Vân Yêu Hoàng nện xuống, tâm thần lập tức rối loạn. Kẻ muốn né tránh, kẻ muốn phản kích, khiến trận pháp vốn chặt chẽ xuất hiện một tia đình trệ.

Trận pháp nào cũng cần sự đồng lòng từ trên xuống dưới mới phát huy được uy lực. Nhân tâm ly tán, uy lực giảm mạnh, không có ngoại lệ.

Khương Thạch nhờ xác Ma Vân, chớp mắt hóa giải cục diện bất lợi. Nhưng nếu không nắm bắt thời cơ này, đợi chúng phục hồi tinh thần, e rằng hắn lại bị sa lầy.

Khương Thạch hét lớn một tiếng, chỉ tay, hai mươi tư viên Định Hải Thần Châu bay ra, ổn định Vô Biên Huyết Hải của Minh Hà Lão Tổ phía dưới. Những huyết thủ điên cuồng kéo tới cũng chậm lại, không thể cản trở tốc độ của Khương Thạch.

"Định Hải Thần Châu, Định Hải Thần Châu của ta!"

Nhiên Đăng đạo nhân thấy Khương Thạch ném Tiên Thiên Linh Bảo, suýt chút nữa đỏ cả mắt. Rõ ràng Định Hải Thần Châu là Thành Đạo Chí Bảo của hắn mà! Đáng ghét, đáng ghét!

Khương Thạch lạnh lùng liếc Nhiên Đăng đạo nhân, vung quyền, xông về đám Thái Ất Đại Yêu đang tán loạn. Đa Bảo Như Lai thấy Khương Thạch hành động vội quát: "Ngăn hắn lại, giết! Chưởng thượng phật quốc!"

Mọi người biết không thể để Khương Thạch đánh tan từng người, đồng loạt ra tay. Nhưng Khương Thạch vừa chạm vào liền lùi, lại là giả vờ tấn công, cười nham hiểm hướng về phía Nhiên Đăng đạo nhân có cảm giác tồn tại thấp nhất: "Nhiên Đăng, gặp ngươi một lần giết ngươi một lần, trên Phong Thần Bảng còn chưa yên tĩnh, chết đi!”

Nhiên Đăng đạo nhân không ngờ mục tiêu của Khương Thạch lại là mình!

Dù sao thì đám Yêu Tộc tạo thành trận pháp kia còn gây uy hiếp lớn hơn hắn nhiều!

Nhiên Đăng đạo nhân cũng đánh cược, cả người pháp lực bạo phát dữ dội, dĩ nhiên là chiêu ngọc đá cùng vỡ, không hề giữ lại. Hắn quát: "Khương Thạch, bần đạo đã lên bảng, còn gì phải sợ, hôm nay nhất định phải giết ngươi!"

Ầm!

Nhiên Đăng đạo nhân tuy là Đại La Chi Thân Nguyên Linh lên bảng, nhưng cảnh giới pháp lực thuộc loại lót đáy Đại La, một kích liều mạng thì có uy lực gì?

Khương Thạch không để ý, một quyền đánh chết Nhiên Đăng đạo nhân, nhưng bị dư uy tự bạo chấn động đến mức cứng đờ người, không thể lập tức tiếp tục mở rộng chiến quả.

Nhưng trên sân, số Đại La đối địch chỉ còn lại sáu người.

"Khương Thạch giáo chủ, chết đi!"

Thấy Khương Thạch liều lĩnh đánh giết Nhiên Đăng đạo nhân, Quảng Thành Tử lóe lên vẻ tàn khốc trong mắt, chớp lấy thời cơ, ném Phiên Thiên Ấn trong tay lên trời. Ấn đón gió lớn lên, chớp mắt biến thành ngọn núi khổng lồ, hung hăng nện xuống đầu Khương Thạch.

Mọi người ở đây đều là kẻ từng trải trăm trận, làm sao không biết phối hợp? Thấy Quảng Thành Tử tung sát chiêu, lập tức đồng loạt tấn công Khương Thạch, tạo cơ hội cho Phiên Thiên Ấn.

Khương Thạch vừa bộc phát, liên sát hai vị Đại La, cũng cần thời gian hồi sức. Lần này, hắn lại bị kiềm chân, đối mặt Phiên Thiên Ấn từ trên trời giáng xuống, không thể tránh né, chỉ có thể dựa vào Hà Đồ Lạc Thư vừa hồi phục để chống đỡ.

Nhưng dù là Hà Đồ Lạc Thư, đối mặt Phiên Thiên Ấn, một loại chí bảo công phạt, cũng tỏ ra yếu thế. Huyền Hoàng Chi Khí buông xuống ầm ầm vỡ tan. Khương Thạch nghiêng người, dùng lưng chống đỡ chiêu này, loạng choạng, phun ra một ngụm máu tươi.

"Các vị đạo hữu, cùng nhau cố thêm chút sức, tiễn Khương Thạch giáo chủ lên đường!"

Đa Bảo Như Lai ha ha cười lớn. Khương Thạch dù mình đồng da sắt, chỉ cần chưa thành Thánh Nhân, cũng phải chết!

Quảng Thành Tử nheo mắt. Phiên Thiên Ấn dưới sự điều khiển của tâm thần hắn, lại lần nữa bay lên. Khí thế nguy nga càng thêm ngưng trọng, hư ảnh không trọn vẹn dưới sự thúc đẩy của pháp lực, gần như muốn biến thành thực chất.

"Trở lại!"

Khương Thạch nuốt máu tươi vào miệng, hàn quang trong mắt bùng lên, không thể sử dụng hết sức mạnh thật sự quá khó chịu.

Lực Chi Đại Đạo tuy cường hãn, nhưng chưa tới cực hạn, nên dễ bị người ta lợi dụng. Khương Thạch còn chưa đạt tới mức Dĩ Lực Phá Vạn Pháp, nhất thời có chút bó tay bó chân, sức lực chưa dùng đúng chỗ.

Nếu không một chiêu "Khai Thiên" sẽ băm chết tất cả, đỡ phiền phức. Ai ngờ đối diện không chịu đứng im phối hợp Khương Thạch chứ, thật đáng ghét.

Mắt thấy Phiên Thiên Ấn lại lần nữa hạ xuống, Khương Thạch dồn sức ở eo, định tiên hạ thủ vi cường giải quyết pháp bảo này, bỗng nhiên hư không rung lên. Nhân Tộc Chí Bảo Không Động Ấn lâu ngày không gặp nhãy ra, hung hãn đánh về phía Phiên Thiên Ấn!

Hồng Hoang Thiên Đạo đại biến, Hỏa Vân Động cũng bị Thiên Đạo di dời. Tuy vẫn còn ở Hồng Hoang, nhưng khó có thể tìm thấy. Nhân tộc Tam Thánh Hoàng dù sao cũng chỉ là người làm công cho Thiên Đạo, ai mà không biết tình huống này. Họ chỉ có thể làm vật cát tường trấn áp Nhân tộc số mệnh, không thể can thiệp vào Hồng Hoang.

Nhưng Không Động Ấn không nằm dưới sự quản hạt của Thiên Đạo. Tuy nắm giữ một phần quyền hành của Thiên Đạo, nhưng dù sao cũng là Nhân Tộc Chí Bảo. Sau Phong Thần, Nhân Tộc ở Hồng Hoang có thể coi là đang thịnh, bình thường không cần dùng đến. Nhưng hôm nay Khương Thạch gặp nạn, sao có thể không đến?

Lão Tổ Tông Nhân Tộc, tự nhiên phải dùng đến Nhân Tộc Chí Bảo!

"Bảo bối tốt, bảo bối tốt, cho ta đánh hắn! Ha ha, Quảng Thành Tử, đâu phải chỉ có Xiển Giáo các ngươi mới biết đánh người!"

Khương Thạch thấy Không Động Ấn thì mừng rỡ. Hai viên bảo ấn cùng xuất từ Bất Chu Sơn, hôm nay lại muốn phân cao thấp, xem ai mới là người thừa kế chính thức của Bất Chu Sơn!

Khương Thạch tạm thời loại bỏ Phiên Thiên Ấn, mối uy hiếp lớn nhất, có thể triển khai thủ đoạn khác.

Khương Thạch cười lạnh liên tục, lật tay, một tấm trận đồ ẩn chứa sát cơ vô hạn xuất hiện trong lòng bàn tay. Thần quang và sát cơ trên đó biến động liên tục, huyền ảo phi thường.

"Tru! Tiên! Trận! Đồ! Thông Thiên Lão Sư lại đem loại chí bảo này truyền cho ngươi! Ta không phục a!"

Khương Thạch còn chưa kịp lên tiếng, Đa Bảo Như Lai đã nghiến răng nghiến lợi quát mắng.

Là Đại Đệ Tử Tiệt Giáo thuở trước, Đa Bảo làm sao không nhận ra Trấn Giáo Chi Bảo của Tiệt Giáo!

Lời vừa nói ra, cuộc đại chiến bỗng dưng đình trệ. Tru Tiên Kiếm Trận, phàm là người tu hành, ai mà chưa từng nghe tới?

Bắc Câu Lô Châu, trong biển sâu, một đôi mắt to màu vàng óng mãnh liệt ngưng lại, quát bên cạnh: "Theo kế hoạch 2 mà làm! Nhanh đi nhanh đi!"

Đồng thời, chủ nhân đôi mắt vàng kim khổng lồ vọt lên khỏi mặt biển, hướng về chiến trường lao tới, đồng thời quát to: "Khương Thạch giáo chủ, quả nhân đến giúp ngươi một tay!"