Khương Thạch nào biết rằng Tiểu Thổ muội tử mà hắn có hảo cảm lại chính là Hậu Thổ Tổ Vu lừng lẫy của Vu Tộc, cảng không ngờ Hậu Thổ Tổ Vu đang trực chỉ U Minh Huyết Hải, chuẩn bị hóa thân luân hồi.
U Minh Huyết Hải, tương truyền là rốn của Bàn Cổ Đại Thần sau khi khai thiên tích địa, kiệt sức mà hóa thành một vũng máu đen khổng lồ. Vũng máu này rộng tới trăm triệu dặm, bên trong huyết lãng cuồn cuộn, cá tôm tuyệt tích, chim sâu không đến, mọi lệ khí, ô uế chi khí trong thiên địa đều hội tụ về đây. Bởi vậy, người Hồng Hoang gọi nơi này là U Minh Huyết Hải.
U Minh Huyết Hải là một trong những di sản của Bàn Cổ, cũng là nơi lệ khí oán khí của Hồng Hoang thế giới tụ tập. Hậu Thổ Tổ Vu hóa thân Lục Đạo Luân Hồi ở nơi này, có lẽ trong cõi u minh đã định sẵn thiên ý.
Nhưng U Minh Huyết Hải không phải đất vô chủ. Tuy rằng từ khi Bàn Cổ khai thiên tích địa, không sinh linh nào có thể sống sót ở U Minh Huyết Hải, nhưng trong biển máu lại thai nghén một cái cuống rốn trời sinh. Cuống rốn này được huyết hải nuôi dưỡng, lại hấp thụ vô vàn lệ khí, oán khí của Hồng Hoang, từ đó dựng dục ra một đại năng, gọi là Minh Hà Lão Tổ. Lão Tổ này miễn cưỡng cũng được coi là hậu duệ của Bàn Cổ. Năm xưa, Minh Hà Lão Tổ cũng là một trong những người được nghe giảng đạo tại Tử Tiêu Cung.
Minh Hà Lão Tổ sinh ra từ U Minh Huyết Hải, tự nhiên coi nơi này là địa bàn của mình. Thấy U Minh Huyết Hải rộng lớn mà không có chút sinh linh, lại chứng kiến Nữ Oa Nương Nương sáng tạo ra nhân tộc thành thánh, trong lòng Minh Hà Lão Tổ khẽ động, học theo Nữ Oa Nương Nương tạo ra A Tu La Nhất Tộc, cũng muốn nhờ đó thu được công đức thành thánh. Nhưng hiển nhiên, hắn đã tính toán quá nhiều. Dù sáng tạo ra một tộc thu được không ít công đức, nhưng so với thành thánh còn xa vời vợi. Minh Hà Lão Tổ chỉ có thể ngày ngày khổ tu ở U Minh Huyết Hải, ít khi lộ diện ở Hồng Hoang.
Hậu Thổ Tổ Vu xé rách hư không, tiến vào U Minh Huyết Hải. Vô vàn lệ khí, oán khí cảm nhận được người sống, lập tức ùa tới. Hậu Thổ khẽ chau mày, hiện ra Tổ Vu Chân Thân, Tổ Vu khí bao phủ toàn thân, nhanh chân hướng về nơi sâu nhất của U Minh Huyết Hải mà đi.
Hành động của Hậu Thổ tự nhiên kinh động đến Minh Hà Lão Tổ. U Minh Huyết Hải cằn cỗi vô cùng, so với Tây Phương Giáo còn kém xa, Minh Hà Lão Tổ không thể hiểu nổi Hậu Thổ Tổ Vu đến đây làm gì, bèn lờ đi, chỉ phân ra một tia nguyên thần để ý đến động tĩnh của Hậu Thổ.
Nơi sâu nhất của U Minh Huyết Hải, huyết hải sôi trào, thỉnh thoảng có huyết trụ phun lên trời cao, không gian tràn ngập máu tanh và ô uế. Đến nơi này, Hậu Thổ Tổ Vu dường như cảm nhận được điều gì, dừng bước, một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, quát lớn: "Hồng Hoang vạn kiếp sinh linh đồ thán, oán khí lệ khí tràn ngập Thiên Địa, không có nơi để đi, đó là do Thiên Đạo không trọn vẹn. Hôm nay ta, Hậu Thổ, xin thề, nguyện hóa thân luân hồi, định rõ thiện ác, thưởng phạt phân minh, siêu độ tất cả sinh linh đã chết của Hồng Hoang!"
"Ầm!"
Theo lời thề của Hậu Thổ Tổ Vu, vô tận Huyền Hoàng Công Đức Chi Khí từ trong hư không giáng xuống, bao phủ lấy toàn thân nàng.
Cùng lúc đó, toàn bộ đại năng của Hồng Hoang đều bị lời thể này của Hậu Thổ làm kinh động, đồng loạt chuyển tầm mắt về phía nơi này. Nữ Oa Nương Nương, Phục Hi đại thần trong Oa Hoàng Cung, Thông Thiên Giáo Chủ của Kim Ngao Đảo Bích Du Cung tuy cũng giật mình, nhưng dù sao trong lòng cũng đã có chuẩn bị. Chỉ là không ngờ đại năng Hóa Thân Luân Hồi mà Khương Thạch đạo hữu nhắc đến lại là Hậu Thổ Tổ Vu.
Trong U Minh Huyết Hải, Hậu Thổ Tổ Vu tạo ra động tĩnh quá lớn, Minh Hà Lão Tổ ở gần nhất tự nhiên cảm ứng được. Hắn đầu tiên là ngẩn người, sau đó kinh sợ xen lẫn tức giận, mắng: "Thật sự là khinh người quá đáng!"
U Minh Huyết Hải dù sao cũng là nhà của hắn. Ai mà không tức giận khi có kẻ lạ xông vào nhà mình, chuẩn bị cải tạo và định cư chứ?
Chỉ thấy huyết hải xung quanh Minh Hà Lão Tổ sôi trào không ngừng, Nguyên Đồ, A Tị hai thanh Sát Phạt Chi Kiếm tỏa ra sát khí, dường như chỉ cần Minh Hà Lão Tổ ra lệnh là có thể xung phong chém giết Hậu Thổ Tổ Vu. Minh Hà Lão Tổ phun ra một ngụm trọc khí, nước biển xung quanh yên tĩnh trở lại, hai thanh Sát Phạt Chi Kiếm cũng lần nữa chìm vào huyết hải. Minh Hà Lão Tổ tham lam liếc nhìn Huyền Hoàng Công Đức Chi Khí trên người Hậu Thổ Tổ Vu, nếu có được nhiều Huyền Hoàng Công Đức Chi Khí như vậy, có lẽ hắn cũng có thể tiến vào thánh cảnh.
Đáng tiếc, Huyền Hoàng Công Đức Chi Khí không thể cướp đoạt. Hành vi nghịch thiên này sẽ không có kết cục tốt đẹp. Minh Hà Lão Tổ nhắm mắt lại, chuẩn bị nhắm mắt làm ngơ, coi như có thêm hàng xóm.
Nhưng biến cố lại xảy ra, một đạo lưu quang bao phủ lấy một linh bảo, từ biển máu bay lên, kêu khẽ một tiếng vui sướng, lao thẳng về phía Hậu Thổ Tổ Vu. Lưu quang tan đi, linh bảo lộ ra, đó là một thẻ tre bằng ngọc, bên trên khắc đầy Đại Đạo Chỉ Văn, Huyền Hoàng Khí Tức phun ra tung tóe, thần diệu vô biên.
Hậu Thổ Tổ Vu vươn tay ra, thẻ tre rơi vào lòng bàn tay nàng. Trên thẻ có bốn mươi tám đạo Đại Đạo Cấm Chế, đó là Đỉnh Cấp Tiên Thiên Linh Bảo, luân hồi ngọc giản!
"Không!"
Minh Hà Lão Tổ ghen tị đến mức hai mắt đỏ ngầu, không thể nhẫn nhịn được nữa, vỗ vào Thập Nhị Phẩm Nghiệp Hỏa Hồng Liên, vác theo Nguyên Đồ, A Tị hai thanh Sát Phạt Chi Kiếm, bay về phía Hậu Thổ Tổ Vu.
Đây chính là Nhân Thư, luân hồi ngọc giản!
Nếu Minh Hà Lão Tổ biết luân hồi ngọc giản ẩn giấu trong U Minh Huyết Hải, dù phải rút khô biển máu, hắn cũng sẽ tìm ra linh bảo này!
Phải biết, trước khi Thiên Địa hình thành, trong thiên địa đã có một cây Sáng Thế Thanh Liên. Sau khi Bàn Cổ khai thiên tích địa, Sáng Thế Thanh Liên chưa kịp thành thục đã hóa thành các loại Tiên Thiên Linh Bảo xuất thế. Trong đó, ba Tiên Thiên Linh Bảo quý giá nhất chính là Thiên, Địa, Nhân tam thư: Tạo Hóa Ngọc Điệp, Đại Địa Thai Mô, luân hồi ngọc giản!
Không cần phải nói Thiên, Địa, Nhân tam thư có lợi ích gì, chỉ cần nhìn Hồng Quân Đạo Tổ có được Tạo Hóa Ngọc Điệp mới thành đạo, Trấn Nguyên Tử có được Đại Địa Thai Mô liền được xưng là Địa Tiên chi Tổ, Dữ Thế Đồng Quân, là nhân vật ngay cả thánh nhân cũng phải dùng lễ đối đãi!
Minh Hà Lão Tổ trong lòng đẫm máu và nước mắt, mắt mang theo sát ý. Hối hận lúc này đã vô dụng. Bất kể Hậu Thổ Tổ Vu là ai, bất kể nàng có hóa thân luân hồi hay không, luân hồi ngọc giản đã bay ra từ biển máu, vậy thì phải là của Minh Hà Lão Tổ hắn. Ai tới cũng vô dụng! Hôm nay, dù thế nào hắn cũng phải đoạt lấy luân hồi ngọc giản, biết đâu nó chính là cơ sở để hắn thành đạo!
"Hậu Thổ đạo hữu khoan đã, luân hồi ngọc giản là chí bảo của U Minh Huyết Hải ta, mong đạo hữu trả lại!"
Minh Hà Lão Tổ chưa đến, tiếng quát mang theo sát khí đã vang vọng từ xa, ngay sau đó, Minh Hà Lão Tổ cưỡi Thập Nhị Phẩm Nghiệp Hỏa Hồng Liên xuất hiện trước mặt Hậu Thổ Tổ Vu.
Hậu Thổ Tổ Vu nắm luân hồi ngọc giản, trong nháy mắt đã biết nó là cơ sở của Lục Đạo Luân Hồi, có nhân quả liên quan tới mình, làm sao có thể nhường ra.
Nàng chắp tay hành lễ: "Chào Minh Hà đạo hữu. Luân hồi ngọc giản tuy xuất hiện từ huyết hải, nhưng đạo hữu ở trong biển máu vô số năm cũng chưa từng thấy, hôm nay ta vừa đến nó đã nhận chủ, có thể thấy linh bảo có linh, chọn người hữu duyên. Đạo hữu vô duyên với bảo vật này, cần gì phải cưỡng cầu?"
Duyên phận cái rắm!
Minh Hà Lão Tổ tức giận mắng thầm trong lòng, mắt bùng lên sát ý, lạnh lùng nói: "Ta hỏi lại một lần nữa, luân hồi ngọc giản này, ngươi có thật sự không giao ra? !"
