"Hô!"
Theo một tiếng rít dài của hơi nước, một pháo đài khổng lồ, tựa như một tiểu Động Thiên, từ trong hư không ầm ầm rơi xuống giữa hỗn độn, lơ lửng bất động.
Trong pháo đài, Khương Thạch khẽ nhíu mày, có chút bất đắc dĩ hỏi: "Thất Hoàn đạo hữu, chúng ta vẫn chưa đến khu vực liên minh sao?"
"Nhanh thôi, sắp đến rồi. Đoạn đường còn lại không thể dùng Không Gian Trận Pháp để di chuyển, chỉ có thể chậm rãi bay qua. Bởi vì Nghị Trưởng đại nhân quá mức cường đại, vùng Hỗn Độn hư không quanh ngài không thể chịu nổi sức mạnh của ngài, không gian pháp tắc quá hỗn loạn."
Thất Hoàn Chúa Tể bất đắc dĩ giải thích. Vị Khương Thạch đạo hữu này cái gì cũng tốt, chỉ là hơi nóng vội. Đối với những tồn tại như bọn họ, dòng sông thời gian đã không thể gột rửa bất cứ điều gì, mấy trăm năm nghiên cứu Vu Thuật, tu hành thần thông chẳng phải chỉ như chớp mắt sao?
Khương Thạch khóe miệng giật giật, không biết nên phản bác thế nào.
Thất Hoàn Chúa Tể là một kẻ cuồng nghiên cứu, có thể vùi mình trong phòng thí nghiệm mấy trăm năm không ra. Cổ Long chúa tể vốn là trường sinh bất tử, chớp mắt một cái, trăm năm thoáng qua.
Nhưng Khương Thạch thì khác, hắn chỉ muốn duỗi tay duỗi chân một chút thôi cũng sợ làm nứt cái pháo đài không gian này. Ngay cả một người cùng đẳng cấp để trò chuyện cũng không có.
Khái niệm thời gian, dù ở cùng một cảnh giới, giữa các chủng tộc, văn minh khác nhau cũng có sự khác biệt rõ rệt.
"Thất Hoàn đạo hữu, dù sao cũng rảnh rỗi, hay là ngươi kể cho ta nghe một chút về những điều cần chú ý khi gia nhập liên minh và gặp Nghị Trưởng đi."
Thấy Khương Thạch nài nỉ, Thất Hoàn Chúa Tể đở khóc dở cười, đành gác lại việc nghiên cứu Vu Thuật, bất đắc dĩ nói: "Nghị Trưởng đại nhân không cùng đẳng cấp với chúng ta, không có gì cần phải chú ý cả. Trong liên minh chỉ cần không gây xung đột là được, đơn giản vậy thôi. À, đúng rồi, Nghị Trưởng đại nhân không thích khái niệm 'Tử vong."
Dừng một lát, có vẻ như thấy Khương Thạch liếc xéo, Thất Hoàn Chúa Tể cười khổ: "Khương Thạch đạo hữu, sự tồn tại của Nghị Trưởng đại nhân đã siêu thoát khỏi tầng thứ của chúng ta. Nếu không phải có người được ngài đặc biệt coi trọng gia nhập, hoặc có đại sự xảy ra, ngài cũng không giao tiếp trực tiếp với chúng ta. Ngài nói một câu thôi cũng tốn rất nhiều sức lực, để phòng ngừa gây tổn thương cho chúng ta, vì vậy cơ bản không có quy tắc gì cả, đến lúc đó tự khắc sẽ biết."
Khương Thạch nghe vậy im lặng, trong lòng không khỏi cảm khái. Những tồn tại như Bàn Cổ Đại Thần và Thế Giới Thụ Nghị Trưởng rốt cuộc cao đến mức nào, 'Đạo' của họ rốt cuộc xa đến đâu?
Khương Thạch lập tức hỏi: "Nếu Nghị Trưởng đại nhân không quản chuyện, vậy ai là người làm chủ liên minh, là Hằng Vũ Đạo Tổ sao?"
"Ờ... Khương Thạch đạo hữu, nói thế nào nhỉ, nếu ý thức của Nghị Trưởng đại nhân hoàn toàn thức tỉnh, mọi việc đều do Nghị Trưởng quyết định."
"Nếu Nghị Trưởng đại nhân không lên tiếng, công việc trong liên mnh sẽ do tứ phương Đại Thế Giới cùng nhau quyết định.”
Nói đến đây, Thất Hoàn Chúa Tể mỉm cười, giả vờ khiêm tốn nói: "Không giấu gì đạo hữu, Vu Sư Đại Thế Giới của ta là một trong tứ phương chủ sự Đại Thế Giới."
"Thất Hoàn đạo hữu, kể nghe một chút xem?"
Khương Thạch xoa cằm, có chút hứng thú, hỏi.
Thất Hoàn Chúa Tể ngồi thẳng dậy, giải thích đơn giản: "Hằng Vũ Đạo Tổ của Tiên Vực Đại Thế Giới, Tử Vong Chúa Tể của U Ám Đại Thế Giới, Vu Sư Đại Thế Giới của chúng ta, và Lượng Tử Đại Thế Giới. Về cơ bản, mọi việc trong liên minh đều do tứ phương Đại Thế Giới này cùng nhau quyết định.
Các chúa tể của thế giới khác có quyền kiến nghị và phản đối, nhưng không có quyền quyết định phương hướng chính của liên minh. Cấu trúc cơ bản của liên mình là như vậy.
Thấy Khương Thạch tò mò như trẻ con, Thất Hoàn Chúa Tể vuốt chòm râu bạc trắng, cười nói: "Khương Thạch đạo hữu, đợi ngươi đến liên minh, gặp Nghị Trưởng, in dấu thế giới của ngươi lên Chương Chân Lý, ngươi sẽ biết hết thôi, không cần ta tốn lời ở đây. Khoảng mười năm nữa thôi, đạo hữu ráng đợi chút."
Vừa dứt lời, Thất Hoàn Chúa Tể lặng lẽ đứng dậy rời đi, để Khương Thạch lại một mình, còn mình thì tiếp tục nghiên cứu dang dở.
Khương Thạch cũng không giữ lại, nếu đến liên minh sẽ biết hết, thì không cần làm phiền người khác. Nhưng trong câu chuyện vừa rồi, Thất Hoàn Chúa Tể vô tình nói ra, Khương Thạch lại để ý.
Bất kỳ tổ chức, thế lực nào, quyền lực luôn nằm trong tay kẻ mạnh nhất, hoặc người có vị thế cao nhất trong một lĩnh vực nào đó.
Hằng Vũ Đạo Tổ, là người vượt trên Thánh Nhân Cảnh Giới, là người mạnh thứ hai trong liên minh, sau lưng còn có Tiên Vực Đại Thế Giới thâm sâu khó lường làm hậu thuẫn, nhưng vẫn có ba Đại Thế Giới khác có thể đối đầu, chia sẻ quyền lực.
Chưa kể đến Thế Giới Thụ Nghị Trưởng, vị chí cường giả kia, nước trong liên minh này sâu thật...
Và ba Đại Thế Giới có thể chống lại Hằng Vũ Đạo Tổ, chắc chắn phải có át chủ bài của riêng mình.
Điều quan trọng hơn là, hắn và U Ám Đại Thế Giới có chút bất hòa. Hắn đã bắt một chúa tể của đối phương, đến di hài cũng không lấy lại được, bị Hồng Hoang thế giới hấp thụ làm bản nguyên.
Còn Vu Sư Đại Thế Giới, đừng thấy Thất Hoàn Chúa Tể hiện tại có vẻ quan hệ tốt với mình, cười nói vui vẻ, nhưng vẫn còn Hắc Vu Vương nhìn chằm chằm Hồng Hoang, đầy ác ý. Hai người này xuất thân từ cùng một Thế Giới Bản Nguyên, rốt cuộc là ngoài mặt đối đầu, hay là ngấm ngầm cấu kết, người ngoài sao biết được? Không thể không phòng.
Cuối cùng là Lượng Tử Đại Thế Giới, cái tên này khiến Khương Thạch có một cảm giác... lạc lõng thời không. Đột nhiên nghe thấy một danh hiệu mang phong cách rõ rệt như vậy, Khương Thạch hy vọng chỉ là do mình suy nghĩ nhiều.
Còn chưa hoàn toàn gia nhập liên minh đã đắc tội nửa Đạo Chủ, quả nhiên nơi nào có người, nơi đó có giang hồ, dù siêu phàm thoát tục, chứng đạo thành thánh, cũng không ngoại lệ.
Khương Thạch chậm rãi nhắm mắt, khóe miệng mỉm cười. Như vậy chẳng phải càng thú vị sao?
Giống như Hắc Vu Vương kia, chỉ cần hắn dám ra tay, Khương Thạch dám chặt đứt tay chó của hắn. Còn sinh tử của Vu Sư Đại Thế Giới, liên quan gì đến hắn chứ, đúng không?
Mười năm thoáng qua, một cuộc hành trình dài đến đâu cũng sẽ có điểm dừng.
Thất Hoàn Chúa Tể từ xa bước đến, xoay người cười với Khương Thạch: "Khương Thạch đạo hữu, hoan nghênh đến với Liên minh Chân lý Vận mệnh, hoan nghênh đến với Trung Tâm Hỗn Độn, cội nguồn của sinh mệnh, chiêm ngưỡng kỳ tích của tạo hóa, ánh sáng đầu tiên siêu thoát khỏi hỗn độn, Thế Giới Chỉ Thụ đứng trên thế giới, Nghị Trưởng đại nhân!"
Theo Cổ Long chúa tể bước ra khỏi pháo đài, Khương Thạch không kìm được khẽ nín thở, nhìn thấy từ xa bên ngoài hỗn độn, thế giới khổng lồ kia, gốc Thế Giới Thụ chí cường.
Dù đã được Thất Hoàn Chúa Tể miêu tả, có khái niệm về sự tồn tại thậm chí còn siêu việt Hồng Hoang thế giới, nhưng lúc này nội tâm Khương Thạch vẫn rung động, thậm chí muốn gào thét để ổn định tâm thần: Thế giới này, hỗn độn này, làm sao có thể sinh ra sinh linh cường đại đến vậy!
