Với tu vi của Khương Thạch, hắn tự nhiên không biết Hậu Thổ Tổ Vu đã Hóa Thân Luân Hồi. Hôm ấy, hắn đang ở trong động phủ mài giữa Kim Tiên pháp lực. Bên cạnh, linh căn Xích Tiêu Hỏa Tảo cũng rung động theo nhịp hô hấp của hắn, tựa hồ cùng nhau tu luyện.
Đột nhiên, một mảnh vỡ pháp tắc, không màng thời không, núi đá vách tường, hộ thể pháp lực của Khương Thạch, trực tiếp từ đỉnh đầu hắn tiến vào, hòa nhập vào thần hồn.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên trong thần hồn Khương Thạch, một luồng khí tức cổ xưa, tang thương tuôn ra từ thân thể hắn. Nếu có Thánh Nhân ở đây, liền nhận ra ngay đây là lực lượng pháp tắc, lực lượng của đại đạo.
Xích Tiêu Hỏa Tảo vừa mừng rỡ, vừa e ngại trước luồng khí tức này. Nó vừa muốn thân cận Khương Thạch, lại sợ hãi bản thân sẽ bị luồng khí tức này làm phai mờ ý thức.
Lúc này, Khương Thạch nào hay biết những điều đó. Đạo tâm của hắn đã ở vào trạng thái Không Minh. Tĩnh tọa bất động, hắn dường như hòa vào Thiên Đạo. Mỗi một nhịp hô hấp đều phẳng phất chìm trong huyền diệu.
Mảnh vỡ Lực Lượng pháp tắc hoàn mỹ dung hợp vào thần hồn Khương Thạch. Từng đạo thần quang bắn ra từ đó, sức mạnh vô tận dường như muốn xé nát thần hồn hắn. May mắn có Huyền Hoàng Công Đức Chi Khí bảo vệ, thần hồn Khương Thạch trải qua rèn luyện của pháp tắc chi lực, càng trở nên cứng cỏi, cường đại!
Lực Lượng pháp tắc! Hay đúng hơn, là hạt giống Lực Lượng pháp tắc!
Khương Thạch được Lực Lượng pháp tắc và Huyền Hoàng Công Đức Chi Khí bao phủ, trang nghiêm, nguy nga, vô cùng thần bí. Cảnh giới pháp lực của hắn cũng nhanh chóng tăng lên trong trạng thái ngộ đạo huyền diệu.
Kim Tiên trung kỳ, Kim Tiên hậu kỳ, Thái Ất sơ kỳ!
Vô vần thiên địa linh khí tràn vào toàn thân Khương Thạch dưới sự gia trì của đại đạo chỉ lực, tựa như có ai thúc đẩy tu vi của hắn. Cửa ải mà người thường khó lòng đột phá, lúc này lại dễ dàng vượt qua.
Không biết qua bao lâu, cơ thể Khương Thạch truyền đến từng trận nổ vang, phảng phất đại đạo chi thanh, lại giống như cửu thiên lôi đình. Đến khi thần hồn hắn hoàn toàn ổn định, một đạo thần quang từ mắt bắn ra, phá vỡ hư không, thẳng vào hỗn độn!
Khương Thạch mở mắt, phun ra một ngụm trọc khí, đứng dậy, cảm nhận sức mạnh sôi trào mãnh liệt trong cơ thể. Lúc này, hắn cảm thấy chỉ cần một quyền tung ra, cả tòa Xích Hà Sơn sẽ hóa thành tro bụi!
Khi thần quang quanh thân biến mất, Khương Thạch dần khống chế lại toàn thân lực lượng, sắc mặt kỳ lạ kiểm tra tình hình cơ thể.
Mình đang đả tọa, làm sao lại đột phá đến Thái Ất Kim Tiên sơ kỳ?!
Trời ạ, chẳng lẽ mình đang nằm mơ? Hay mình là Thiên Đạo Chỉ Tử, được Thiên Đạo cha yêu thương ban thưởng?
Mặc kệ Khương Thạch vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, Tam Thập Tam Thiên Ngoại, Tử Tiêu Cung, Hồng Quân Đạo Tổ mở bừng mắt. Ánh mắt vạn cổ bất biến, hỗn độn chi khí âm dương lưu chuyển, cuối cùng dừng lại ở một vùng núi, hiện ra thân ảnh Khương Thạch!
Một lát sau, Hồng Quân Đạo Tổ mới nhắm mắt lại, giọng điệu không vui không buồn: "Lại có một sinh linh nắm giữ một tia Lực Lượng pháp tắc. A, ngươi đã vẫn lạc, hóa thân vạn thiên, cần gì phải nghĩ đến chuyện trở về? Một Kim Tiên nhỏ bé, dù nắm giữ một tia Lực Lượng pháp tắc thì có thể làm gì? Không liên quan đến đại cục."
Nói rồi, Hồng Quân Đạo Tổ lại ngao du trong đại đạo vô tận, không còn quan tâm con kiến hôi nắm giữ một tia Lực Lượng pháp tắc kia.
Khương Thạch tự nhiên không biết mình vừa được Đạo Tổ Hồng Quân chú ý, càng không biết vì nắm giữ một tia Lực Lượng pháp tắc mà mình đã được Đạo Tổ "đánh dấu".
Sau khi Khương Thạch dần dò xét tu vi, phát hiện toàn thân không có bất kỳ tai họa ngầm nào, cuối cùng xác định mình đã thật sự đạt đến cảnh giới Thái Ất Kim Tiên sơ kỳ.
Mà Thái Ất Kim Tiên, có thể xem là một phương cao thủ trong thế giới Hồng Hoang. Khi Thánh Nhân không ra tay, Đại La Kim Tiên là đỉnh phong chiến lực. Vô số sinh linh và thế lực trong Hồng Hoang giới đều như vậy, người bình thường cả đời có khi còn không thấy được một ai. Thái Ất Kim Tiên đã là chiến lực chủ chốt trong các thế lực.
Phải biết, Tứ Hải Long Tộc, thế lực mạnh nhất trên bề mặt hiện nay, cũng chỉ có Thái Ất Kim Tiên mà thôi.
Nói cách khác, sau khi Khương Thạch bước vào cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, Nhân tộc đã xem như bước vào tầng lớp trung lưu trong các chủng tộc Hồng Hoang. Chỉ cần thực lực tổng thể của Nhân tộc tăng thêm một chút, có thêm nhiều cao thủ Kim Tiên Cảnh, vậy là có thể chính thức đặt chân vào thế giới Hồng Hoang!
Tu vi càng ngày càng cao, Khương Thạch càng muốn đi ra ngoài.
Có câu nói, "Nghèo thì lo thân, giàu thì lo thiên hạ”. Khi Khương Thạch chưa đủ năng lực, hắn chỉ có thể cố gắng bảo vệ bộ lạc Nhân tộc ở Liên Sơn sơn mạch. Nhưng giờ tu vi đã tiến nhanh, tự nhiên có thể phân ra lực lượng chăm sóc cho những người ngoài núi.
Chỉ cần không trêu chọc những kẻ có đại năng chống lưng, những cao thủ còn lại, mình đánh không lại thì còn có thể chạy chứ.
Nghĩ đến đây, Khương Thạch không do dự nữa, thu thập một chút đồ đạc, thông báo với mọi người trong tộc, rồi bay về phía bên ngoài Liên Sơn sơn mạch. Đến thế giới Hồng Hoang lâu như vậy, Khương Thạch ngoài lần đi theo Thông Thiên đến Đông Hải, dường như chưa được ngắm cảnh Hồng Hoang một cách tử tế.
Ra khỏi Liên Sơn sơn mạch, Khương Thạch cưỡi mây bay, vừa đi vừa thưởng thức Hồng Hoang. Nhưng thế giới Hồng Hoang thật sự quá lớn, hết dãy núi này đến dãy núi khác, ngoài thảo nguyên lại là thảo nguyên. Không biết qua bao lâu, Khương Thạch đi ngang qua một thung lũng, bỗng ngửi thấy một luồng huyết tinh chi khí, trong mơ hồ còn có tiếng gào khóc của Nhân tộc.
"Không hay rồi!"
Khương Thạch căng thẳng trong lòng, biết rõ nơi này có thể có Nhân Tộc gặp nạn, vội vàng hạ đám mây, chạy về phía sơn cốc.
Đến gần sơn cốc, Khương Thạch nhìn kỹ một lát, nhất thời muốn rách cả mí mắt.
Chỉ thấy một đạo nhân tướng mạo kỳ lạ, đang ở trong bộ lạc Nhân tộc, chọn người mà ăn!
Đạo nhân này hai mắt đỏ ngầu, một cái miệng rộng chia làm ba mảnh, hai chiếc răng cửa dài mang theo hàn quang, một đôi tai hướng lên trời đặc biệt dễ thấy.
Lúc này, trên đỉnh đầu đạo nhân này có một viên Bảo Châu tản ra tam sắc thần quang. Thần Châu này di chuyển theo người, tỏa ra tam sắc thần quang tựa hồ có thể trấn áp sinh linh. Dưới ánh sáng này, toàn bộ Nhân tộc trong sơn cốc đều không thể động đậy, chỉ có thể tức giận mắng chửi, mặc cho yêu đạo tàn sát.
Bộ lạc Nhân tộc này cũng có hơn ngàn người, nhưng tu sĩ Địa Tiên Cảnh chỉ có hai người, làm sao ngăn cản được loại yêu đạo này. Khương Thạch trơ mắt nhìn yêu đạo bắt lấy một vị Địa Tiên Nhân tộc, nhét vào miệng, máu thịt tung tóe, không kịp ngăn cản.
Ăn xong tu sĩ Nhân tộc, yêu đạo chép miệng, thản nhiên nói: "Vẫn là thịt tu sĩ Nhân tộc ngon nhất, Yêu Tộc Vu Tộc thịt thô ráp, không được không được."
Nói xong, yêu đạo đang chuẩn bị bắt một người khác, thì nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng hét lớn: "Yêu đạo, chết đi!"
Yêu đạo quay đầu lại, chỉ thấy một tu sĩ Nhân tộc Thái Ất Cảnh, tay cầm bảo kiếm, xông tới, không khỏi giật mình: Nhân tộc từ lúc nào lại có đại năng tu vi như vậy!
