Bị ba con chim yêu Kim Tiên Cảnh Giới nhìn bằng ánh mắt băng lãnh, Viên Phá Sơn ngoài mặt tỏ vẻ không quan tâm, nhưng trong lòng thầm kêu khổ.
Ba con chim yêu này, con nào con nấy pháp lực tu vi đều không dưới Viên Phá Sơn. Nếu thật sự động thủ, đám yêu tộc không cùng loài này chắc chắn sẽ không nương tay, huống chi hắn chỉ là một con yêu quái hoang dại không có bối cảnh. Bảo Viên Phá Sơn cứ thế ảo não rút lui, hắn lại không cam tâm.
Chưa kể đến ân tình Khương Thạch luyện chế binh khí cho hắn, ngày thường giao du, Viên Phá Sơn thấy ở chung với Nhân tộc Khương Thạch khá tốt, ít nhất so với lũ yêu tộc uống máu ăn lông kia tốt hơn nhiều. Gạt bỏ thân phận yêu tộc, Viên Phá Sơn càng mong muốn được ở chung với Khương Thạch. Nay Khương Thạch đạo hữu rời khỏi Liên Sơn sơn mạch, nếu để tộc khác tàn sát Nhân tộc ngay trước mặt mình, Viên Phá Sơn không làm được chuyện đó.
Nghĩ đến đây, Viên Phá Sơn bình tĩnh lại, vung phá núi côn trong tay, hét lớn: "Ta đã nói, đám người này là thân thuộc của ta, các ngươi còn không lui, muốn chết hả!"
"Tận lực mà thôi," Viên Phá Sơn thở dài trong lòng, "Đến lúc không thể, mình trốn tiếp vậy, cũng không uổng công quen biết Khương Thạch đạo hữu một hồi."
Ba con chim yêu Kim Tiên Cảnh Giới nghe vậy không hề do dự, cười nhãn nhở, vung binh khí từ ba hướng xông thẳng tới Viên Phá Sơn, chuẩn bị giết chết con yêu hầu không biết tự lượng sức mình này, sau đó lại được hưởng một bữa no nê.
Trong yêu tộc, tàn sát lẫn nhau là chuyện thường. Chỉ là từ khi Yêu Tộc Thiên Đình thống trị Hồng Hoang, bề ngoài nội bộ yêu tộc mới ôn hòa hơn chút ít.
"Cút ngay!"
Viên Phá Sơn quát lớn, vung phá núi côn quét ngang, đẩy lùi ba con chim yêu, kéo giãn khoảng cách. Nhưng ba con chim yêu này thường xuyên giao chiến với Vu tộc, không chỉ tấn công có bài bản mà còn hiểu rõ về những tu sĩ như Viên Phá Sơn, dựa vào nhục thể mà sống. Mấy con chim yêu kẻ tới người đi, chỉ mấy hiệp đã gây ra mấy vết thương trên người Viên Phá Sơn, nhuộm đỏ mảng lớn bộ lông trắng của hắn.
Nhưng Viên Phá Sơn có thể tự tu luyện đến Kim Tiên Cảnh Giới, tự nhiên không phải hạng xoàng. Vết thương trên người trái lại kích thích huyết tính chém giết nơi hoang dã của một yêu tộc trong hắn!
Viên Phá Sơn vẩy vết máu trên người, nhe răng nhếch miệng, đôi mắt đồng linh lộ ra hung quang, bắp thịt toàn thân đường như phình to, Hai tay hắn nắm chặt phá núi côn, hàn mang lóe lên trên thân côn ô kim, hai đầu kim cô cũng bốc lên thần quang.
"Chết!"
Viên Phá Sơn dường như dùng hết sức lực toàn thân, vung phá núi côn tạo thành một vòng cung.
Trong mắt con chim yêu Kim Tiên Cảnh Giới đối diện lộ ra vẻ khinh thường. Chiêu thức uy lực lớn đến đâu, đánh không tới người thì có ích gì? Với tốc độ này, nó dễ dàng tránh được. Đợi con yêu hầu này hết lực, không còn sức chống cự, chính là lúc nó chết!
Chưa kịp né tránh, đầu chim yêu đột nhiên cảm thấy thân mình nặng trĩu, một luồng hấp lực cực mạnh kéo nó từ trên mây xuống, khiến thân hình khựng lại. Cũng may nó có tu vi Kim Tiên, nếu không có lẽ đã bị kéo xuống.
Chính cái khựng lại đó khiến chim yêu không thể tránh được đòn tấn công của Viên Phá Sơn. Vẻ khinh thường trong mắt lập tức biến thành hoảng sợ. Hai con chim yêu còn lại thấy tình hình không ổn, đồng thời xông tới. Viên Phá Sơn không tránh không né, mang vẻ mặt dữ tợn, cố gắng ăn hai đòn tấn công, phun ra một ngụm máu lớn, dựa vào thân thể cường tráng để chống đỡ.
Con chim yêu trước mặt hắn không được may mắn như vậy. Nó vội vàng dùng binh khí chống đỡ, lập tức gân cốt toàn thân đứt gãy, phun ra huyết vụ đầy trời, rơi xuống khỏi đám mây, tắt thở.
Ánh mắt Viên Phá Sơn lộ vẻ tiếc nuối, không thể một côn đập nát con chim yêu này. Giờ hắn cũng bị thương nặng, không còn sức tái chiến, chỉ có thể rút lui, coi như không phụ ân huệ luyện khí của Khương Thạch đạo hữu.
Chỉ tiếc cho những tộc nhân của Khương Thạch đạo hữu này.
Viên Phá Sơn thở dài, thừa dịp thế vung côn, chuẩn bị rời khỏi Liên Sơn sơn mạch. Nhưng đột nhiên, một viên lưu tinh lửa từ chân trời lao xuống, đánh thẳng vào chiến trường, mang theo yêu khí ngút trời.
"Gay go!"
Viên Phá Sơn thầm kêu không ổn, định bỏ chạy. Ngọn lửa đáp xuống đỉnh Liên Sơn sơn mạch, hiện ra hình hài một con yêu chim cao trượng, trên mình mang ngọn lửa màu xanh đỏ, mọc mặt người, hai cánh một chân. Chỉ một tiếng gầm đã khóa chặt Viên Phá Sơn, khiến hắn không dám nhúc nhích.
Đây là một Yêu Tướng cảnh giới Thái Ất Kim Tiên!
Viên Phá Sơn thấy đắng miệng, hôm nay có lẽ phải cùng đám Nhân tộc khắp núi này chết ở đây.
Con chim yêu mới đến cười quái dị, kiêu ngạo nói: "Ta là Tất Phương đại tướng quân dưới trướng Yêu Đế. Ngươi, một con yêu quái khoác lông mang tóc, dám trái lệnh Yêu Đế, bao che Nhân tộc, không muốn sống nữa sao?"
Vốn việc thu thập huyết nhục thần hồn của Nhân tộc không cần đến Đại Yêu Thái Ất Cảnh Giới ra tay. Nhưng ai ngờ đám yêu binh điều động quy mô lớn trong Hồng Hoang giới đã xây ra không ít xung đột với Vu tộc. Ngày quyết chiến chưa đến, các đại năng Đại La Kim Tiên cảnh giới của hai tộc không thể ra tay, Đại Vu, Đại Yêu Thái Ất Kim Tiên cảnh giới của vu, yêu hai tộc tự nhiên sẽ hành động, chém giết không ngừng.
Tất Phương Yêu Tướng thấy đám yêu binh đánh mãi không xong, còn tưởng gặp phải bộ lạc Vu tộc mạnh mẽ, mới bay đến trợ giúp. Ai ngờ đây lại là một bộ lạc Nhân tộc quy mô khá lớn, kẻ địch cầm đầu lại là một con yêu hầu.
Viên Phá Sơn chậm rãi lùi lại, bị Thái Ất Đại Yêu khóa chặt nên không dám quay đầu bỏ chạy.
Yêu chim Tất Phương liếc nhìn đám tu sĩ nhân tộc vẫn còn chống cự, mắt đầy khinh miệt, quát mắng giận dữ: "Bắt huyết nhục của các ngươi luyện chế Đồ Vu Kiếm là còn coi trọng các ngươi. Các ngươi lại dám phản kháng, thật là thập ác bất xá, không biết điều!"
Dứt lời, Tất Phương Đại Yêu hơi ngửa đầu, một viên hỏa cầu xanh lam pha lẫn đỏ thẫm thành hình trong miệng hắn, mang theo khí tức hủy diệt, phun về phía lãnh địa Nhân tộc dưới chân núi.
"Âm!"
Một tiếng nổ kinh thiên, Liên Sơn sơn mạch như bị thiên thạch tấn công, một vùng núi sụp xuống trong biển lửa, Nhân tộc thương vong vô số!
Không chỉ tu sĩ nhân tộc, ngay cả đám yêu binh giao chiến cùng họ cũng thương vong không ít, hoảng hốt bỏ chạy khỏi chiến trường. Trong mắt Tất Phương Đại Yêu không hề có chút tiếc hận, trái lại ánh lên nụ cười tàn nhẫn.
Viên Phá Sơn lòng như tro nguội, siết chặt phá núi côn trong tay, không dám nhúc nhích.
Đòn đánh tùy tiện của Đại Yêu này uy lực không kém gì đòn toàn lực của mình. Hắn còn mang chút ý dè dặt, nếu không chỉ vài hiệp mình đã bị chém giết tại chỗ, căn bản không có cơ hội đào thoát.
Trong lúc đó, Khương Thạch vẫn còn ở xa xa, chợt thấy một đoàn liệt diễm rơi xuống hướng Liên Sơn sơn mạch, lòng kinh hãi, mơ hồ cảm thấy bộ lạc có chuyện, vội vàng giấu kỹ đám Nhân tộc đi theo, rồi tung người nhảy lên mây, điên cuồng vận chuyển pháp lực chạy về phía bộ lạc.
Khương Thạch thầm cầu mong mọi chuyện bình an. Nhưng khi hắn chạy tới Liên Sơn sơn mạch, nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc của bộ lạc, một luồng nộ huyết lập tức dâng lên tận óc, nhấn chìm mọi lý trí:
"Một lũ tạp chủng, chết hết cho ta!"
