Tây Phương Giáo, Tu Di Sơn, Công Đức Trì.
Chuẩn Đề Đạo Nhân ngồi ngay ngắn trên Thập Nhị Phẩm Công Đức Kim Liên, bỗng nhiên Trượng Lục Kim Thân hiển hiện, trong thân thể vang lên những tiếng "rắc rắc", tựa như kim thân sắp vỡ vụn.
Theo từng đạo kim quang lóe lên, sắc mặt Chuẩn Đề Đạo Nhân từ vàng như nghệ chuyển sang tái nhợt, sau đó phun ra một ngụm máu tươi sánh như kim dịch. Khuôn mặt biến ảo không ngừng, Chuẩn Đề Đạo Nhân trầm giọng nói với Tiếp Dẫn đạo nhân: "Sư huynh, Thiện Thi của ta bị người chém rồi!"
Tiếp Dẫn đạo nhân thấy sư đệ mình đột nhiên bị thương nặng thì đang lo lắng, nghe Chuẩn Đề Đạo Nhân nói vậy, lòng cũng chìm xuống, nếp nhăn trên mặt càng thêm sâu. Tiếp Dẫn đạo nhân hỏi: "Chẳng lẽ Tu Bồ Đề đạo hữu lại đi trêu chọc vị Thánh Nhân nào sao?"
Tu Bồ Đề Đạo Nhân là Thiện Thi của Chuẩn Đề Đạo Nhân, khó có thể phân định rõ ràng tu vi cảnh giới, nhưng chiến lực vẫn có thể sánh ngang Đại La Kim Tiên bình thường. Trong thế giới Hồng Hoang hiện tại, Thánh Nhân không ra tay, Tiếp Dẫn đạo nhân không thể nghĩ ra ai có thể dễ dàng chém được Tu Bồ Đề Đạo Nhân, khiến Tây Phương Nhị Thánh không kịp trở tay như vậy.
Chuẩn Đề Đạo Nhân vẻ mặt đau khổ lắc đầu, hắn chỉ cảm ứng được Thiện Thi của mình bị người chém, còn lại thì không rõ.
Đang lúc hai vị Thánh Nhân phương Tây nói chuyện, một đạo kim quang từ phương Đông bay tới, không màng cấm chế do hai vị Thánh Nhân bố trí, trực tiếp nhập vào đầu Chuẩn Đề Đạo Nhân, giúp thương thế của Chuẩn Đề Đạo Nhân ổn định lại.
Chuẩn Đề Đạo Nhân nhắm mắt, kim quang trên thân đại chấn, nỗ lực khôi phục thương thế. Tiếp Dẫn đạo nhân cũng thở phào, Tu Bồ Đề Đạo Hữu chỉ bị chém thân thể, chân linh được thả về, chỉ cần thai nghén lại, vẫn có thể tái hiện.
Không biết bao lâu sau, Chuẩn Đề Đạo Nhân mở mắt, phun ra một ngụm trọc khí, Trượng Lục Kim Thân sau lưng cũng ổn định lại, không còn phát ra tiếng vỡ vụn.
Chuẩn Đề Đạo Nhân mang theo một tia vui mừng, một tia tức giận, nói: "Sư huynh, Tu Bồ Đề đạo hữu hóa ra là bị Thông Thiên Thánh Nhân của Huyền Môn chém."
Rồi Chuẩn Đề Đạo Nhân kể lại đại khái sự tình cho Tiếp Dẫn đạo nhân nghe. Việc cưỡng ép độ người về Tây Phương Giáo quả thật có chút khó nghe, Tiếp Dẫn đạo nhân thoáng lộ vẻ ái ngại, rồi nói: "Tu Bồ Đề Đạo Hữu muốn độ người Nhân tộc về Tây Phương Giáo ta, nhưng đó chẳng phải là đám Nhân tộc ở dãy núi nơi năm xưa Lục Thánh ta chạm mặt sao?"
Chuẩn Đề Đạo Nhân hơi nhớ lại, rồi cũng nhớ ra, hóa ra là đám tiểu bối kia, có quan hệ không tệ với Thông Thiên Giáo Chủ. Lần này thật sự là không chiếm được chút lý nào, Chuẩn Đề Đạo Nhân khẽ cắn răng, chỉ có thể nuốt cục thiệt thòi này vào bụng. Dù sao Thông Thiên Giáo Chủ còn nương tay, thả lại chân linh của Tu Bồ Đề Đạo Nhân, không đến nỗi khiến hắn trăm vạn năm khổ tu bị hủy trong chốc lát.
Nhưng Tiếp Dẫn đạo nhân lại mang vẻ mặt ngưng trọng, nói: "Sư đệ, đệ còn nhớ rõ lần đầu chúng ta sáu vị Thánh Nhân tụ hội, đã qua bao lâu rồi không?"
Chuẩn Đề Đạo Nhân suy nghĩ một chút, thuận miệng nói: "Hơn ngàn năm gì đó."
Vừa nói xong, Chuẩn Đề Đạo Nhân cũng cảm thấy có gì đó không đúng. Chỉ hơn ngàn năm, đám Nhân tộc nhỏ bé kia đã tu luyện từ Kim Tiên Cảnh Giới lên Thái Ất Cảnh Giới?
Như vậy có phải là quá nhanh rồi không!
Phải biết rằng dưới Kim Tiên, cảnh giới pháp lực còn có thể dùng tài nguyên chồng chất lên, nhưng lên đến Kim Tiên, mỗi một bước đều vô cùng khó khăn, không phải là thiên tài địa bảo đỉnh cấp thì khó mà có tác dụng. Nếu không Tây Phương Giáo dù cằn cỗi, cũng sẽ không đến mức không có chút thiên tài địa bảo nào, phải đi khắp Hồng Hoang Địa Vực độ người về bổ sung căn cơ.
Chuẩn Đề Đạo Nhân không khỏi cảm khái: "Thảo nào Thông Thiên Đạo Hữu lại coi trọng đám Nhân tộc nhỏ bé này như vậy, hóa ra là có cơ duyên khí vận."
Nghe sư đệ mình nói vậy, Tiếp Dẫn đạo nhân không khỏi lắc đầu, sư đệ này của mình cái gì cũng tốt, chỉ là tầm nhìn có phần hạn hẹp.
"Sư đệ, chỉ là một nhân tộc, cho dù muốn thu làm đệ tử thân truyền, có đáng để một vị Thánh Nhân coi trọng đến vậy sao?" Tiếp Dẫn đạo nhân trầm giọng nói: "Nhân tộc, lại giống như Vu Tộc, Yêu Tộc, là một đại chủng tộc với số lượng vô cùng lớn!"
Chuẩn Đề Đạo Nhân giật mình, vội nói: "Ý sư huynh là Thông Thiên Giáo Chủ, hay nói là Tiệt Giáo, coi trọng tiềm lực của cả Nhân tộc?"
Vừa dứt lời, Chuẩn Đề Đạo Nhân lại có chút hoài nghi: "Không đến mức vậy chứ sư huynh, Nhân tộc kia có tiềm lực lớn đến thế sao?"
Dù sao Nhân tộc luôn không có chút cảm giác tồn tại nào trong thế giới Hồng Hoang, thực lực thế lực cũng xếp hạng bét, nếu có tiềm lực thì đáng lẽ đã sớm bộc lộ rồi.
Tiếp Dẫn đạo nhân gật đầu, giọng có chút trầm trọng: "Bố cục của thế giới Hồng Hoang hiện tại đã khác, huống chi sau lưng Nhân tộc còn có Nữ Oa Thánh Nhân. Sư đệ, vốn tưởng rằng Vu, Yêu hai tộc tiêu hao tài nguyên của thế giới Hồng Hoang, chúng ta Tây Phương Giáo có thể có không gian phát triển. Nhưng giờ nhìn lại, Tây Phương Giáo ta muốn quật khởi, thì Huyền Môn này là cái cửa ải không thể tránh khỏi.
Nhân Giáo, Xiển Giáo nhân số ít ỏi, không đáng nhắc tới, nhưng Tiệt Giáo thật sự là quá cường thịnh, Vạn Tiên Lai Triều. Nếu Tiệt Giáo tiếp tục tăng cường thực lực, Tây Phương Giáo ta chỉ sợ vẫn phải bị đặt ở một góc, không thể ngóc đầu lên được."
Nói xong, hai vị Thánh Nhân Tây Phương Giáo đều rơi vào trầm tư, cuối cùng quyết định phải cố gắng xem xét tiềm lực tổng thể của Nhân tộc, rồi quyết định kế hoạch phát triển tiếp theo của Tây Phương Giáo.
Dãy Liên Sơn, Xích Hà Sơn. Khương Thạch đương nhiên không biết rằng chỉ vì chém một Tu Bồ Đề, Tây Phương Giáo đã chuyển tầm mắt sang Nhân tộc, không nói những thứ khác, ánh mắt của Thánh Nhân Tây Phương Giáo quả thực độc ác, lại để bọn họ đánh bừa lại trúng, quan tâm tới thế lực dẫn đầu thế giới tiếp theo.
"Thanh Liên tiền bối, đa tạ ân cứu mạng!" Khương Thạch chắp tay nói tạ, trên mặt tràn đầy cảm kích.
Hôm nay nếu không phải Thanh Liên tiền bối vừa lúc tới kịp, hắn chỉ sợ đã bị Tây Phương Giáo cưỡng ép độ hóa rồi, nghĩ đến hậu quả này, Khương Thạch không khỏi rùng mình, thật sự là đáng sợ.
Thông Thiên Giáo Chủ mỉm cười, vuốt râu dài, ra dáng cao nhân không chê vào đâu được. Trong lòng cũng thầm khinh bỉ Tây Phương Nhị Thánh, phái một Thiện Thi đi lén lút làm loại chuyện này, thật sự là mất mặt Thánh Nhân. Cũng chỉ là không muốn triệt để trở mặt với Tây Phương Nhị Thánh, nếu không Thông Thiên Giáo Chủ vừa nãy đã chém luôn cả chân linh của Tu Bồ Đề rồi.
Thông Thiên Giáo Chủ ngoắc tay, viên Bồ Đề quả mà Tu Bồ Đề để lại trên mặt đất liền rơi vào lòng bàn tay. Thông Thiên Giáo Chủ lặng lẽ xóa đi lạc ấn tỉnh thần mà Tu Bồ Đề lưu lại trên đó, rồi ném thẳng cho Khương Thạch, vừa cười vừa nói: "Tặc đạo này cũng còn chút đồ tốt, coi như là tạ lỗi với Khương Thạch đạo hữu. Thứ này có thể tăng cường một chút tu vi, Khương Thạch đạo hữu hãy cất cẩn thận."
Tăng cường tu vi? Thứ tốt a!
Khương Thạch mừng rỡ đón lấy, liếc mắt nhìn, trên Bồ Đề quả này lưu chuyển hoa văn đại đạo, dường như có một đạo thân ảnh đang tìm hiểu Thiên Địa, như động mà không động. Khương Thạch cũng không kịp nhìn nhiều, dù sao có khách ở bên cạnh, liền cất vào lòng, vừa cười vừa nói: "Thanh Liên tiền bối, mời vào chỗ, chúng ta vừa uống rượu vừa nói chuyện."
Thông Thiên Giáo Chủ ha ha cười lớn, vô cùng phóng khoáng: "Vẫn là Khương Thạch tiểu hữu hiểu ta, bần đạo vừa vặn khát nước, uống cạn một chén."
Hai người cùng ngồi xuống, Thông Thiên Giáo Chủ vừa nâng chén uống một ngụm, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, phun hết rượu vào mặt Khương Thạch!
"Phụt! Đậu xanh rau má!".
Khương Thạch mặt mũi tèm lem, oán hận nhìn Thông Thiên Giáo Chủ, Thanh Liên tiền bối tiên phong đạo cốt, sao bỗng dưng biến thành đứa bé phun nước thế này?
