Ẩm ầm!
Tiếng sấm chát chúa xé toạc màn đêm tĩnh mịch, đánh thức Giang Vũ đang say giấc.
01:33
Giang Vũ theo thói quen với tay lấy điện thoại, liếc nhìn thời gian rồi hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn lên bầu trời đêm đen kịt.
"Dự báo thời tiết đâu có bảo hôm nay mưa nhỉ? Quần áo còn chưa kịp thu."
Cố nén cơn uể oải, Giang Vũ miễn cưỡng ngồi dậy đi thu quần áo.
Nhưng vừa ra đến ban công, anh mới phát hiện đám quần áo phơi ngoài kia đã bị gió cuốn đi đâu mất rồi.
"Mẹ kiếp, đồ mới mua!"
Giang Vũ ngẩn người nhìn cái sào phơi trống trơn. Chưa kịp quay vào nhà, một trận cuồng phong mang theo mưa rào xối xả ập thẳng vào ban công.
Anh ướt sũng từ đầu đến chân.
"Không đúng, sao lạnh vậy?"
Lúc này Giang Vũ mới nhận ra, hơi thở của mình phả ra cả làn khói trắng. Anh vội vàng lấy điện thoại ra kiểm tra nhiệt độ: 3°C!
Giang Thành vốn nổi tiếng là một trong "Tứ đại lò lửa" của Cửu Châu, tháng sáu là thời điểm nóng nực nhất trong năm.
3°C á? Có nhầm không vậy?
Không kịp nghĩ nhiều, Giang Vũ vội vã bưng chậu cá nhỏ ở góc ban công vào nhà.
Trong chậu không nuôi cá mà là một con rùa đen.
Giang Vũ cũng chẳng rõ giống loài gì, chỉ biết bố anh mua tặng từ hồi anh ba tuổi, còn đặt tên là Huyền Vũ.
Tính ra cũng hơn hai mươi năm rồi.
Vài năm trước bố mẹ anh qua đời vì tai nạn, Huyền Vũ, con vật đã lớn lên cùng anh từ nhỏ, ngược lại trở thành người thân duy nhất của anh.
Ý thức được nhiệt độ đột ngột giảm sâu, Giang Vũ dĩ nhiên không thể để nó ở ngoài trời được nữa.
Chậu cá vốn chỉ có một chút nước, giờ đã gần như đầy ắp nước mưa.
May mà chậu không lớn, đầy nước cũng không quá nặng.
Giang Vũ không vội đổ nước đi.
Bưng chậu vào nhà, nhìn Huyền Vũ nằm im dưới đáy nước, Giang Vũ có chút lo lắng cho tình trạng của nó, bèn thò tay định vớt nó lên.
Nhưng vừa đưa tay xuống, Huyền Vũ đang như ngủ say đột nhiên động đậy.
Nó há miệng ngoạm một phát vào ngón trỏ của Giang Vũ.
Tê!
Cơn đau nhói khiến Giang Vũ hít một ngụm khí lạnh, vô thức muốn rụt tay lại.
Nhưng Huyền Vũ, trông chỉ to bằng bàn tay, lúc này lại bộc phát một sức mạnh khổng lồ.
Giang Vũ không những không rút được tay ra mà còn bị nó kéo mạnh khiến vết thương càng thêm sâu.
Máu tươi từ từ lan ra trong nước.
Huyền Vũ, con vật chưa từng gây thương tích cho ai, đột nhiên cắn anh khiến Giang Vũ nhất thời choáng váng.
Ngay lúc đó, một giọng nói thanh thúy vang lên trong đầu anh:
[Đinh!]
[Kí chủ hấp thụ năng lượng đặc thù, thức tỉnh dị năng, tận thế cường hóa hệ thống kích hoạt thành công!]
[Kiểm tra đo lường được đại lượng năng lượng đặc thù tiến vào cơ thể kí chủ, đã vượt quá giới hạn hấp thụ tối đa của kí chủ. Có muốn chuyển hóa thành điểm cường hóa?]
[Ghi chú: Loại năng lượng đặc thù này xuất hiện ngắn ngủi khi thế giới phát sinh biến động lớn, từ trên trời rơi xuống, vô căn vô tướng, lâu ngày sẽ sinh biến. Sinh vật có thể thông qua các phương thức khác nhau để dung hợp và thu được sức mạnh siêu phàm. Tuy nhiên, việc tiếp xúc với năng lượng đặc thù sau khi dị biến có thể dẫn đến những biến đổi khó lường.]
"Hả?"
Giang Vũ còn chưa kịp phản ứng thì cảm thấy một dòng nước ấm từ đầu ngón tay truyền vào cơ thể, lan tỏa khắp người rồi hội tụ trước mắt.
Khi giọng nói hệ thống vang lên bên tai, thế giới trong mắt anh cũng biến đổi hoàn toàn.
Nước trong chậu cá ban nãy còn hơi đục, giờ anh lại thấy rõ những hạt li tỉ ánh vàng lấp lánh đang lẫn trong đó.
Những hạt tròn này đang theo miệng Huyền Vũ mở ra mà tràn vào cơ thể nó với tốc độ cực nhanh.
Đồng thời, rất nhiều hạt tròn màu vàng kim khác cũng theo vết thương mà Huyền Vũ gây ra tiến vào cơ thể Giang Vũ.
Trong chớp mắt, Giang Vũ cảm thấy cơ thể mình dường như đang trải qua một sự biến đổi nào đó.
Ngay lúc anh ngây người ra, các hạt màu vàng kim đã ngừng tuôn vào cơ thể Huyền Vũ.
Tốc độ đi vào vết thương của anh cũng chậm lại.
Dường như cả hai đã đạt đến giới hạn hấp thụ.
Mất đi nơi để hấp thụ, những hạt màu vàng kim trong chậu cá bắt đầu từ từ tan vào không khí.
Lúc này Giang Vũ mới hoàn hồn, không kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng quát lên: "Chuyển hóa!"
[Đinh!]
[Chuyển hóa năng lượng đặc thù, nhận được 3 điểm cường hóa!]
[Chuyển hóa năng lượng đặc thù, nhận được 7 điểm cường hóa!]
[Chuyển hóa năng lượng đặc thù, nhận được 5 điểm cường hóa!]
[...]
[Chúc mừng kí chủ, thông qua chuyển hóa năng lượng đặc thù, nhận được 127 điểm cường hóa!]
[Kí chủ: Giang Vũ]
[Điểm cường hóa còn lại: 127]
[Lực lượng: 2.1 (Thông số trung bình của người thường là 1)] +
[Tốc độ: 2.2] +
[Thể chất: 2.4] +
[Tình thần lực: 2.9] +
[Dị năng: Thị giác tăng phúc] +
[Sủng vật: Biến dị thảo quy] +
Đầu ngón tay Giang Vũ dường như xuất hiện một lỗ đen, những hạt màu vàng kim gần như tan biến bị nuốt chửng trong nháy mắt.
Nghe thông báo của hệ thống, Giang Vũ mất một lúc lâu mới hiểu rõ tình hình hiện tại.
Tận thế đến rồi!
Vừa rồi, trong nước mưa có chứa những hạt ánh vàng, đại diện cho năng lượng đặc thù.
Những hạt này vốn không liên quan đến anh, nhưng vì Huyền Vũ cắn anh một cái, cưỡng ép lôi anh vào cuộc, đồng thời khóa lại hệ thống.
Không đúng, bây giờ không phải lúc nghĩ những chuyện đó.
Giang Vũ quay đầu, xuyên qua lớp kính ban công nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm đen như mực dưới thị giác tăng phúc của anh lại lấp lánh ánh vàng.
Vô số hạt màu vàng kim không được sinh vật hấp thụ, sau khi rơi xuống lại như hơi nước bốc hơi, từ từ tan biến vào chân trời.
Rất nhanh chúng hòa vào những đám mây mưa dày đặc, hóa thành những cơn mưa gió đỏ tươi mang theo điềm gở rơi xuống mặt đất.
Sự dị biến này chỉ có thể thấy được dưới sự hỗ trợ của dị năng.
Nếu Giang Vũ không dùng dị năng, gió vẫn là gió, mưa vẫn là mưa.
Chỉ khác là to hơn, lạnh hơn, còn lại không có gì khác biệt so với bình thường.
Thị lực của anh bây giờ mạnh đến đáng sợ, dù trong đêm mưa đen kịt vẫn có thể nhìn thấy một con sâu nhỏ cách xa vài trăm mét.
Cũng vì vậy mà anh nhìn thấy những hình ảnh vô cùng đáng sợ.
Khác với những hạt màu vàng kim cần phải đi vào cơ thể mới có thể hấp thụ, những cơn mưa gió màu đỏ tươi này lại bá đạo hơn nhiều.
Chỉ cần dính vào da, chúng cũng có thể xâm nhập vào cơ thể sinh vật một cách mạnh mẽ.
Ở góc ngõ cách đó vài trăm mét, một con chuột bị những giọt mưa màu đỏ tươi tưới lên người, lập tức quằn quại đau đớn trên mặt đất. Chốc lát sau nó bắt đầu phình to như bóng bay, khi ổn định lại thì kích thước đã ngang ngửa một con chó cỡ trung.
Ở cổng khu dân cư, những người đi đường vội vã về nhà bị nước mưa đỏ tươi dính vào thì ngã lăn ra bất tỉnh.
Chỉ một lát sau, da thịt của những người ngã xuống bắt đầu thối rữa biến sắc, xương cốt vặn vẹo biến dạng.
Một sinh vật hình người màu xanh đen nhanh chóng bò dậy từ dưới đất, gào thét một tiếng rồi biến mất trong màn đêm.
Khác với những hạt ánh vàng tan biến ngay sau khi rơi xuống, những năng lượng màu đỏ tươi này tan trong nước mưa rất lâu không biến mất, từ từ ngấm sâu vào lòng đất.
Trong tầm nhìn của Giang Vũ, tuy năng lượng không còn rơi xuống nữa, nhưng cả thế giới lúc này đều bị nhuộm một. màu đỏ nhạt, tỏa ra một thứ khí tức khó tả.
Răng rắc!
Tiếng thủy tinh vỡ vụn khiến Giang Vũ thu hồi sự chú ý vào trong phòng.
Sau đó anh phát hiện Huyền Vũ, con rùa vốn chỉ to bằng bàn tay, lại bành trướng với tốc độ chóng mặt chỉ trong một khoảnh khắc.
Biến thành một con quái vật khổng lồ dài hơn bốn mét, rộng gần ba mét và cao đến một mét.
Nó chiếm gần hết cả phòng khách.
