Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Vương Hữu Phúc, đứng trên bục, hắng giọng, rồi nói:
"Các vị huynh đệ, tỷ muội!"
"Trật tự nào! Xin giữ trật tự!"
"Bọn tội phạm nguy hiểm từ nhóm 1106 đã bị trừng trị. Về đề nghị của tôi, còn ai có ý kiến gì không?"
"Có ý kiến cứ nói thẳng! Nhiệm vụ của tôi là lắng nghe mọi ý kiến. Chỉ cần các vị nói có lý, không muốn gây nguy hại đến an toàn của mọi người như cái đám kia, mọi chuyện đều có thể thương lượng!"
Nghe vậy, mọi người trong sân nhìn nhau dò xét.
Những ai không có vật tư thì dĩ nhiên chẳng dại gì mà lên tiếng vào lúc này.
Còn những người có của ăn của để, thấy cảnh tượng thảm khốc vừa rồi thì nhất thời im thin thít.
Nhiều người cuối cùng cũng vỡ lẽ.
Đây đâu phải là thương lượng, rõ ràng là Vương Hữu Phúc đã sớm cấu kết với một đám người, bày sẵn cái Hồng Môn Yến này!
Mục đích chính là số vật tư trong tay họ.
Ai nấy đều hiểu rõ vật tư quan trọng đến mức nào vào lúc này.
Ngoại trừ hai gã 808 vẫn chìm đắm trong giấc mộng làm giàu nhanh chóng, đến gần kề cái chết vẫn không chịu chấp nhận sự thật, thì ai mà chẳng biết ngày tận thế đã đến?
Những kẻ trữ hàng vật tư để kiếm chác giờ đã chẳng còn mộng làm giàu nữa.
Giờ họ chỉ muốn dựa vào số vật tư này để sống sót.
Bảo họ an phận thủ thường, góp vốn liếng thì ai mà chịu cho nổi?
"Không có gì để thương lượng cả!"
Một nhóm thanh niên đứng lên, tổng cộng bảy người.
So với phe Vương Hữu Phúc thì ít hơn hẳn.
Nhưng họ cũng không ngốc, người thanh niên dẫn đầu lập tức lớn tiếng nói:
"Chào mọi người! Tôi là Triệu Hòa An, 3315! Chắc nhiều người trong tòa nhà này biết tôi!"
"Tôi và mấy người bạn học đúng là đã trữ không ít vật tư trước tận thế. Nhưng sau tận thế, tôi không hề thừa cơ vơ vét của cải, mà còn đem đồ ăn tiếp tế cho những người thiếu thốn trong tòa nhà."
"Hiện tại, số vật tư dự trữ của chúng tôi cũng chỉ đủ cho chúng tôi ăn. Anh, Vương Hữu Phúc, chỉ bằng ba tấc lưỡi mà muốn chúng tôi đem hết vật tư ra để anh điều phối, dựa vào cái gì?"
"Nếu không có tôi, e rằng nhiều người trong tòa nhà này đã chết đói rồi. Điểm này, nhiều người có thể làm chứng cho tôi!"
Vừa nói, anh ta vừa đảo mắt nhìn quanh đám đông.
Nhưng những người từng nhận đồ tiếp tế của anh ta đều lảng tránh ánh mắt, không ai đứng ra nói giúp một câu.
Triệu Hòa An là sinh viên một trường đại học gần đây, cùng mấy người bạn cùng phòng thuê trọ trong tòa nhà.
Hôm trước ngày tận thế, vừa hay là sinh nhật anh, nên anh có mời một vài bạn bè quen biết đến chúc mừng.
Đêm mưa lớn trút xuống, vừa lúc cha mẹ anh ở bên kia bán cầu gọi điện chúc mừng sinh nhật.
Anh nghe điện thoại trên sân thượng, bị cơn mưa bất ngờ làm ướt sũng.
Vừa nói chuyện với cha mẹ, anh mới biết ở bên kia thế giới, đế quốc Bạch Đầu Ưng cũng đồng thời hứng chịu mưa lớn.
Thêm vào đó, cơ thể anh đột nhiên xuất hiện một vài biến đổi kỳ lạ sau khi dính mưa, anh liền ý thức được có điều chẳng lành.
Không kịp nghĩ ngợi, anh liên hệ với rất nhiều bạn bè thân thích.
Gọi hết cả danh bạ mấy lượt, mới phát hiện gần như toàn thế giới đều đồng loạt hứng chịu những cơn mưa quỷ dị.
Anh nắm bắt thời cơ, cùng một nhóm bạn bè đi càn quét mấy cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24 trong đêm.
Sáng hôm sau, họ lại tham gia càn quét siêu thị.
Nhờ vậy, họ mới trữ được đủ đồ ăn cho mười mấy người dùng trong vài tháng.
Trong thời gian đó, do nhóm chat tòa A liên tục có người cầu xin đồ ăn, họ nhất thời mềm lòng, đem ít nhất một tháng đồ ăn của mình phát miễn phí.
Khi nhận ra tận thế thực sự đã đến, cứu viện thì xa vời, họ mới dừng hành vi tặng không thức ăn này.
Lúc này, thấy không ai đứng ra bênh vực mình, Triệu Hòa An cũng không bất ngờ.
Anh vẫn còn nhớ ánh mắt oán hận của những người bị từ chối khi anh quyết định ngừng phát đồ ăn miễn phí hai ngày trước.
Lúc này, anh chỉ cười lạnh nói:
"Ha ha, các người nghĩ rằng hắn lấy được đồ ăn rồi thật sự sẽ chia cho các người sao?"
Trong đám đông, không biết ai lớn tiếng đáp lại:
"Chủ nhiệm Vương có chia hay không thì chưa rõ, nhưng chắc chắn đám các người sẽ không chia cho chúng tôi đâu. Thà làm liều còn hơn chết đói!"
Lời này lập tức được nhiều người tán thành.
Triệu Hòa An nheo mắt, nhìn đám người như sói đói vây quanh, trầm giọng quát:
"Những ai có đồ ăn trong tay, các người còn chờ gì nữa?"
"Giữ được đồ ăn thì còn đường sống, không giữ được thì chỉ có chết! Giờ không phản kháng, chẳng lẽ thật sự định dâng đồ ăn cho chúng ư?"
"Nghĩ cho kỹ, bên ngoài ngập hết rồi, dù nước rút cũng chẳng tìm được gì mà ăn đâu. Muốn sống sót thì đừng mơ tưởng đến chuyện nước rút nữa!"
Không ít người có đồ ăn trong tay đều có chút dao động, lần lượt tách khỏi đám đông, tiến về phía nhóm của Triệu Hòa An.
Họ cũng không ngốc, biết lần này chẳng có chuyện gì tốt, nên đều mang theo chút vũ khí.
Rất nhanh, bên cạnh Triệu Hòa An đã tập hợp được gần ba mươi người.
Ai nấy đều cầm vũ khí thô sơ, nhìn cũng có chút khí thế.
Thấy cuộc chiến sắp nổ ra, Ngô Văn Cường và mấy người sau lưng Giang Vũ cũng có chút rục rịch:
"Giang ca, chúng ta làm gì?"
"Làm gì á? Ngồi hóng mát ăn dưa thôi!" Giang Vũ nhún vai.
Với thực lực hiện tại của anh, hợp kim chiến phủ trong tay, giết sạch đám người này chẳng khó gì, việc gì phải tham gia vào những tranh chấp này?
So với việc đó, anh lại thấy hứng thú với cái cậu Triệu Hòa An kia hơn.
[Triệu Hòa An]
[Thực lực: Linh giai]
[Lực lượng: 2.9]
[Tốc độ: 2]
[Thể chất: 2.7]
[Tinh thần lực: 1.8]
[Dị năng: Điều khiển kim loại]
...
Sắc mặt Vương Hữu Phúc âm trầm.
Hắn không ngờ sau khi giết gà dọa khỉ, đánh chết mấy người ngay tại chỗ mà vẫn có người dám đứng lên phản đối, hơn nữa số lượng còn không ít.
Những người có đồ ăn trong tòa nhà cơ bản đều đã đúng về phe kia, liên kết lại cũng đã hơn ba mươi người.
Mấy ngày nay, hắn tuy đã thu thập được không ít người, nhưng thực sự có thể ra sức trong chuyện này cũng chỉ khoảng ba, bốn mươi người mà thôi.
Nhìn bên kia đông người hơn, nhưng căn bản chỉ là đám ô hợp.
So với phe Triệu Hòa An, những người buộc phải bảo vệ đồ ăn vì không còn đường lui thì khác hẳn.
Những người này thuộc loại gió chiều nào che chiều ấy.
Những kẻ thực sự cạn lương, đói sống đói chết sẽ không đến đây.
Những người có mặt ở đây, không nói là có bao nhiêu, nhưng ít nhất trong thời gian ngắn thì chắc chắn không chết đói.
Bảo họ hùa theo để chia chác thì được, bảo họ xông pha thì đừng hòng.
Đúng lúc này, ánh mắt hắn quét đến nhóm của Giang Vũ đang đứng ngoài cuộc, lập tức sáng lên.
Nội tình của nhóm người này hắn nắm rõ.
Gần đây, họ liên tục xuống lầu chiến đấu với zombie, nếu nói về sức chiến đấu thì có lẽ cả tòa nhà này không ai sánh bằng.
Hơn nữa, họ rất ít khi mua đồ ăn của người khác trong nhóm, hẳn là cũng có không ít đồ ăn trong tay.
Nghĩ đến đây, Vương Hữu Phúc lập tức nháy mắt ra hiệu, nhảy xuống bục giảng, tiến đến trước mặt Giang Vũ và đồng bọn, giọng thành khẩn nói:
"Mấy vị cứ yên tâm, chuyện của các vị tôi đều biết."
"Mấy ngày nay, nhờ có mấy vị dũng cảm chiến đấu với quái vật ở dưới lầu, mới bảo vệ được an toàn tính mạng và tài sản của nhiều hộ gia đình trên lầu."
"Các vị có thêm đồ ăn cũng là phải, tôi, Vương Hữu Phúc này, tuyệt đối không cho phép anh hùng của chúng ta đổ máu rồi rơi lệ!"
"Hôm nay, chỉ cần mấy vị đứng ra nói một câu công đạo, sau này khẩu phần lương thực của các vị tôi bao hết, các vị thấy thế nào?"
