Logo
Chương 40: Triệt để dị biến? Một quyền nãng chết!

Nếu không phải còn có đám đông vây xem xung quanh, Giang Vũ đã kinh ngạc nhảy dựng lên rồi.

Thức tỉnh dị năng thứ hai ư?

Thứ này cũng có thể dùng điểm cường hóa để sao chép à?

Nhưng đúng lúc hắn đang kích động, hệ thống lại hiện thêm một dòng thông báo:

[Chú ý: Thực lực của ký chủ cần đạt tối thiểu tam giai mới có thể thức tỉnh dị năng thứ hai.]

"Hóa ra giờ chỉ là cho dùng trước, để mình tích lũy điểm cường hóa thôi?”

Giang Vũ chợt hiểu ra.

Dù không có hạn chế này, giờ hắn cũng không có điểm để mà thêm.

Trước mắt, điểm cường hóa cần dùng đến ở quá nhiều chỗ, năm ngàn điểm không phải là con số nhỏ, không phải ngày một ngày hai mà tích lũy đủ được.

Giang Vũ liếc nhìn, để lên tam giai hắn chỉ cần ba ngàn điểm cường hóa.

Đến lúc đó, dù tích lũy đủ điểm, chắc chắn phải ưu tiên thăng cấp để tăng chỉ số, đó mới là cách mạnh lên trực quan nhất.

Chừng nào năm ngàn điểm cường hóa không đủ để hắn và Huyền Vũ thăng cấp, hắn mới nghĩ đến chuyện cường hóa để thức tỉnh dị năng thứ hai.

Còn những thứ liên quan đến nâng cấp vũ khí thì không có gì đáng nói.

Sau khi lên nhị giai đỉnh phong, thanh miêu đao hợp kim vốn dĩ miễn cưỡng dùng được trên tay hắn giờ chẳng khác gì dao giấy.

Dùng thứ này chém mấy con giải nhất giải đối thủ hoặc dị thú thì được.

Gặp nhị giai thì vô dụng.

Nhưng món đồ này không vội, điểm cường hóa không nhiều, tính toán tỉ mỉ vẫn hơn.

Dù sao, hiện tại Giang Vũ chủ yếu dùng dị năng nghiền ép đối thủ.

Ít khi cần dùng đến vũ khí.

...

"Ngươi rốt cuộc muốn gì?"

Lưu Tam Phúc thấy Giang Vũ cầm tinh hạch của mình, rồi đứng ngẩn người nửa ngày không nói, mặt không cảm xúc.

Nhất thời, hắn không đoán ra được đối phương định làm gì, nên không dám tùy tiện mở miệng.

Đợi mãi không thấy Giang Vũ đáp, trời cũng sắp tối đến nơi, hắn đành phải nhịn không được mở miệng lần nữa:

"Nếu người chỉ muốn tinh hạch, tôi nghĩ giữa chúng ta vẫn có thể thương lượng. Người cứ nói đi?"

Giang Vũ đã thăng cấp xong, hoàn hồn lại, trêu tức liếc nhìn lão cáo già này.

Hắn đứng ngẩn người lâu như vậy mà Lưu Tam Phúc không dám thừa cơ động thủ.

Xem ra phán đoán của hắn là đúng.

Thứ này đúng là ngoài mạnh trong yếu, gặp kẻ mạnh thì sợ.

Giang Vũ phán đoán như vậy không phải không có lý do.

Thực tế, lúc Triệu Trường Phong và những người khác ra tay ngăn cản sáu con lươn biến dị, Lưu Tam Phúc đã đến gần, nhưng mãi không dám động thủ.

Chỉ số bốn chiều của hắn cao hơn hẳn đám lươn biến dị kia, hoàn toàn có khả năng đánh đuổi chúng, thậm chí giết một hai con.

Ra tay trước mặt mọi người, đánh bại dị thú, bảo vệ căn cứ, chắc chắn uy vọng của hắn trong căn cứ sẽ tăng lên rất nhiều.

Có lợi trăm bề.

Nhưng hắn lại chọn đứng ngoài cuộc, không dám ra tay.

Từ đó có thể thấy hắn là kẻ miệng hùm gan thỏ.

Nói trắng ra, trước tận thế Lưu Tam Phúc thuộc tầng lớp trung thượng lưu, quen ăn trên ngồi trốc.

Hắn thiếu tinh thần liều mạng với kẻ địch.

Lợi dụng điểm này, Giang Vũ vừa xuất hiện đã vạch trần chuyện Lưu Tam Phúc cắn tinh hạch bị biến dị, khiến đối phương không đoán ra được nội tình của hắn.

Sau đó, hắn càng tỏ ra ngang ngược càn rỡ, khiến Lưu Tam Phúc khó phán đoán được thực lực của hắn.

Thế là, Lưu Tam Phúc, kẻ ngay cả đám lươn biến dị cũng không dám đối đầu, lại càng không dám tùy tiện ra tay với Giang Vũ, tạo nên cục diện hiện tại.

Nực cười thay, ngay lúc nãy, nếu Lưu Tam Phúc ra tay với Giang Vũ, có khi Giang Vũ thật sự không đánh lại hắn.

Cùng lắm chỉ có thể dựa vào dị năng câu giờ, rồi triệu hồi Huyền Vũ đang ẩn mình dưới nước lên đè chết hắn.

Nhưng chỉ vài phút ngắn ngủi trôi qua, tình thế đã đổi khác.

Chỉ số bốn chiều trung bình cao ngất ngưởng, có thể khiến Giang Vũ không cần dùng dị năng vẫn có thể đấm chết Lưu Tam Phúc bằng một quyền.

Vậy thì còn gì để nói nữa, lật bài, khỏi diễn!

"Ý của tôi là, chỗ này tôi thích rồi, từ giờ là của tôi."

"Còn ông, làm nhiều việc ác, không cần thiết phải sống nữa."

Giang Vũ nhích chân, thoắt cái đã đến trước mặt Lưu Tam Phúc.

Chỉ chiêu này thôi đã dọa Lưu Tam Phúc hồn bay phách lạc.

Trong lòng hắn cũng phán đoán được, mình không phải đối thủ của người trước mặt!

Đến động tác của đối phương còn không thấy rõ, đánh kiểu gì?

"Khoan đã!"

Trong khoảnh khắc sinh tử, đầu óc Lưu Tam Phúc trở nên minh mẫn lạ thường:

"Tiểu huynh đệ, không đúng, Giang ca!"

"Là tôi chiêu đãi không chu đáo, để người bên dưới đắc tội Giang ca, ngài muốn căn cứ này thì cứ lấy, đâu cần ngài động tay!"

"Sau này lão Lưu tôi sẽ làm chân tay cho ngài, giúp ngài quản đám tiện dân này, để bọn chúng đi thu thập tinh hạch cho ngài, chẳng phải tốt hơn sao?"

Vài ba câu, Lưu Tam Phúc vừa đầu hàng vừa tranh thủ ôm luôn những việc bẩn thỉu dễ đắc tội người lại ảnh hưởng thanh danh.

Quả là người làm quan có khác, phản ứng nhanh thật.

Nhưng Giang Vũ không hề mắc bẫy này.

Với bộ dạng quỷ quái hiện tại của Lưu Tam Phúc, biến dị gần như không thể đảo ngược, biến thành quái vật chỉ là vấn đề thời gian.

Hắn không muốn giữ lại mầm họa bên mình.

"Vừa rồi tôi nói với đội trưởng Liêu, hình như Lưu chủ nhiệm không nghe rõ thì phải."

Giang Vũ cười nói:

"Thái độ của ông, có muốn đầu quân cho tôi hay không, thật ra không quan trọng."

"Không có ông, mới quan trọng."

Vừa dứt lời, Giang Vũ tung một quyền đơn giản tự nhiên.

Đồng tử Lưu Tam Phúc đột ngột co lại, trong khoảnh khắc cuối cùng, da hắn nứt toác, sừng thú trên đầu bắt đầu nhô lên.

Khí tức cũng liên tục tăng lên.

Trong tầm nhìn của Giang Vũ, chỉ số bốn chiều của gã bắt đầu tăng vọt.

[Dị Biến Tiến Hóa Giả] trực tiếp biến thành [Dị Biến Giả].

Nhưng tốc độ tăng của hắn rõ ràng không nhanh bằng nắm đấm của Giang Vũ.

Không đợi hắn biến dị hoàn toàn, nắm đấm to như cái nồi đất đã đập trúng mặt hắn.

Sức mạnh khủng bố lên tới 100 điểm, Giang Vũ tung quyền này có thể đánh nổ cả xe tăng, huống chi là cái đầu của Lưu Tam Phúc.

Oanh!

Máu lẫn não bắn tung tóe, Lưu Tam Phúc ngã thẳng xuống đất, xác bắt đầu thối rữa nhanh chóng.

Kiểu thối rữa này là ở cấp độ tế bào.

Biến dị nửa chừng bị cắt ngang, toàn bộ tổ hợp gen của hắn sụp đổ hoàn toàn, lúc chết có còn được coi là người hay không cũng khó nói.

Trong chốc lát, Lưu Tam Phúc biến thành một vũng thịt nhão, trông giống mấy con cự nhân đến mấy phần.

Giang Vũ thấy vậy hơi ghê tởm, vội vàng đi rửa tay.

Ghê tởm thì ghê tởm, chuyện này lại nhắc nhở hắn một điều.

Dị biến tiến hóa giả hóa ra còn có thể biến thành dị biến giả, một hình thái tiến xa hơn, đồng thời thực lực cũng có thể tăng lên đáng kể trong thời gian ngắn.

Sau này nếu gặp lại đám này, tuyệt đối không thể cho chúng có thời gian biến dị.