Người nam mặc một thân thanh sam, mang dáng vẻ của một người trung niên.
Nhìn qua cho người ta một loại cảm giác quân tử phong lưu.
Trên người tản ra một loại khí chất thư sinh.
Người nữ mặc một thân cung trang màu đen.
Trâm cài trên đầu lấp lánh ánh sáng rực rỡ.
Cử chỉ toát lên vẻ quyến rũ của một phụ nữ trưởng thành.
Thanh sam nam tử liếc mắt nhìn bốn phía.
“Nơi này ẩn ước có một cổ khí tức tồn tại, nhưng lại chợt lóe rồi biến mất, thật khiến người ta kỳ quái!”
“Từ khi Không Minh Điện xuất hiện đến nay, đã qua mấy ngàn năm, không biết đã mở ra bao nhiêu lần, bảo bối của Không Minh Điện sớm đã bị người ta tìm kiếm sạch sẽ, sư huynh, nhân lúc còn chút thời gian hãy đến Tiểu Linh Giới hái chút linh thực đi, nếu như có may mắn gặp được người kia, biết đâu cơ duyên sẽ thuộc về chúng ta!”
Thích Vi nheo mắt lại.
Người mà nữ tu kia nhắc đến hẳn là sư huynh của nàng đi?
Thích Vi đánh giá nữ tu từ trên xuống dưới.
Lại là một nữ mập mạp.
Mỡ thừa trước ngực rất lớn rất lớn.
Vòng eo cũng vô cùng đầy đặn.
Thích Vi liếc nhìn sư huynh.
Cũng may sư huynh đang chuyên tâm luyện hóa khối xương kia.
Nếu như bị sư huynh nhìn thấy nữ nhân kia.
Chắc cũng không sao đâu nhỉ.
Thích Vi nghiêng đầu ý thức được một vấn đề.
Nữ nhân bên ngoài kia là tu sĩ Nguyên Anh.
Một cái tát có thể đ·ánh c·hết sư huynh.
Sư huynh rất thông minh.
Đối với những nữ nhân không chắc chắn, từ trước đến nay đều kính nhi viễn chi.
“Ta cũng quá hiểu sư huynh rồi!”
Thích Vi che miệng trộm cười.
Trong mắt lóe lên một tia đắc ý.
Nàng mới là người hiểu sư huynh nhất.
Khi Thích Vi nhìn về phía sư huynh lần nữa.
Lại phát hiện sư huynh đang cười như không cười nhìn nàng.
Sắc mặt Thích Vi cứng đờ.
Hai má ửng hồng.
Có chút ngại ngùng hắc hắc cười.
Lý Mông cười tủm tỉm đưa tay xoa đầu tiểu sư muội.
“Cái đầu nhỏ của ngươi lại đang suy nghĩ lung tung gì vậy?”
Thích Vi đảo mắt.
Hai bàn tay nhỏ ôm lấy tay sư huynh.
“Sư huynh, luyện hóa xong rồi sao?”
Lý Mông nhìn về phía Thiên Nguyên Đỉnh.
Vẻ mặt có chút suy tư.
Trong Thiên Nguyên Đỉnh có một đạo văn bị mài mòn lại có phản ứng với pháp lực chân hỏa.
“Lẽ nào đạo văn kia là một loại thần thông hệ hỏa diễm?”
Lý Mông trong lòng suy đoán.
Xem ra sau này phải ưu tiên tu phục đạo văn kia rồi.
Lý Mông có một loại dự cảm vô cùng mãnh liệt.
Nếu như tu phục đạo văn kia.
Thiên Nguyên Đỉnh hẳn là sẽ tăng thêm một thần thông.
Không giống như Thiên Nguyên Đỉnh hiện tại chỉ có thể dùng để nện người.
Còn có luyện khí, luyện đan nữa.
Lý Mông quay đầu nhìn về phía hướng cửa điện.
Trong hành lang đại điện có một nam một nữ.
Hai người đang ở ngay ngã ba hình chữ “T”.
Lý Mông nheo mắt đánh giá nữ tử kia.
Thân hình nữ tử kia rất không tệ.
Y phục màu đen trên người rõ ràng nhìn qua rất rộng rãi.
Nhưng mặc trên người nàng lại có vẻ hơi bó sát.
Đường cong kiều diễm dưới y phục ẩn hiện.
Thỉnh thoảng một động tác vô tình cũng sẽ hoàn toàn phác họa ra đường cong uyển chuyển của eo.
Điểu quan trọng không phải là thân hình của nàng.
Lý Mông là người đứng đắn.
Chỉ là dùng ánh mắt thưởng thức đánh giá nàng một phen mà thôi.
“Nữ nhân này hình như đã gặp ở đâu rồi?”
Trong mắt Lý Mông lóe lên một tia nghi hoặc.
Loại nữ nhân xinh đẹp này theo lý thuyết hắn chỉ cần gặp một lần sẽ không quên.
Sao nữ nhân này lại cho hắn một loại cảm giác quen thuộc.
Thích Vi dường như nhớ ra điều gì, mắt sáng lên.
Vội vàng kéo kéo tay áo sư huynh.
“Sư huynh, nữ nhân kia hình như chúng ta đã gặp ở phiên đấu giá, ngay cạnh chúng ta!”
Lý Mông trong lòng bỗng nhiên sáng tỏ.
Khó trách hắn cảm thấy nữ nhân này quen thuộc.
Thì ra là đã gặp một lần ở phiên đấu giá.
Chính xác mà nói là kinh hồng thoáng qua.
Khi đó lầu các của Lý Mông đểu là tu sĩ Nguyên Anh.
Nữ tu Nguyên Anh cũng không ít.
Có nhiều phong cảnh như vậy để ngắm.
Tự nhiên sẽ không quá chú ý đến nữ tu Nguyên Anh ở bên cạnh.
“Sư huynh, bọn họ đi rồi!”
Đúng lúc này, hai người xoay người rời đi.
Lý Mông trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may nơi này là Không Minh Điện.
Dù là tu sĩ Nguyên Anh thần thức cũng chỉ có thể bao phủ không gian trong phạm vi vài trượng.
Nếu như ở Tiểu Linh Giới, hai người có lẽ đã sớm bại lộ.
“Không nên chậm trễ, vẫn nên sớm một chút thăm dò không gian bên kia của trận truyền tống đi!”
Lý Mông đơn tay bấm quyết.
Phất tay áo.
Một vệt màu trắng từ Thiên Nguyên Đỉnh bay ra.
Đó là bạch cốt đã hóa lỏng.
Nhìn qua giống như một dòng nước.
Lại giống như một con rắn trắng từ Thiên Nguyên Đỉnh chui ra.
Bạch cốt đã hóa lỏng rơi vào khe nứt trên trận truyền tống.
Theo dịch thể lấp đầy tất cả các khe nứt.
Tiếp theo là cố hóa.
Lý Mông hai tay bấm quyết.
Toàn thân tản ra linh quang ngũ sắc.
Trận truyền tống lập tức lấp lánh ánh sáng rực rỡ.
Bị linh cảm màu xanh lam bao phủ.
Chỉ thấy dịch thể trong khe nứt cố hóa với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chỉ trong vòng chưa đến mười nhịp thở đã hoàn toàn ngưng cố.
Tiếp theo là tu phục trận văn.
Lý Mông phất tay áo.
Một cây phù bút từ hồ lô dưỡng kiếm bên hông bay ra.
Lý Mông đơn tay bấm quyết.
Khống chế phù bút tu phục trận văn trên khe nứt vừa được lấp đầy.
Đây chỉ là tu phục đơn giản.
Muốn tu phục hoàn toàn trận truyền tống cần một loại thiên tài địa bảo tên là Tinh Linh Thạch.
Tinh Linh Thạch đến từ Thiên Ngoại Thiên.
Có tính kháng cự khá mạnh đối với sự xé rách không gian.
Hầu như tất cả cơ sở của trận truyền tống đều được luyện hóa từ Tinh Linh Thạch.
Có vật liệu, tu phục trận truyền tống không phải là chuyện khó.
Hai canh giờ sau.
Lý Mông phất tay áo.
Thu hồi phù bút.
“Trận truyền tống đã tu phục hoàn thành, tiểu sư muội, chúng ta đi thôi!”
Thích Vi đang khoanh chân trên bồ đoàn đã sớm đợi đến mất kiên nhẫn.
Lời sư huynh nói khiến mắt Thích Vi sáng lên.
Vội vàng gật đầu nhỏ.
“Dạ, dạ, sư huynh, nhanh lên, nhanh lên!”
Thích Vi đứng dậy nhào về phía sư huynh.
Thân thể nhỏ bé ôm lấy đùi sư huynh.
Vẻ mặt mong đợi nhìn trận truyền tống.
“Đừng vội, đừng vội!”
Lý Mông đưa tay xoa đầu tiểu sư muội.
Một tay khác phất tay áo.
Mấy ngàn viên linh thạch “hoa lạp lạp” bay ra từ hồ lô dưỡng kiếm.
Trên trận truyền tống.
Ngay khi các khe được lấp đầy.
Trận truyền tống đột nhiên tản ra ánh sáng vàng rực rỡ.
Tất cả trận văn đều đang lóe lên linh quang màu vàng.
Lý Mông nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tiểu sư muội.
Kéo tiểu sư muội tiến vào trận truyền tống.
Chỉ thấy ánh sáng vàng lóe lên.
Hai người tiến vào trận truyền tống hóa thành ánh sáng vàng biến mất.
Gần như cùng lúc đó.
Trong một không gian tối tăm khác.
Trận truyền tống nằm ở góc đột nhiên sáng lên.
Đột nhiên, theo hai đạo ánh sáng vàng rực rỡ lóe lên.
Một lớn một nhỏ hai người xuất hiện trên trận truyền tống.
“Sư huynh, sư huynh, đây là Tẩy Linh Trì sao?”
Lý Mông kéo tiểu sư muội rời khỏi trận truyền tống.
Hai người đứng bên bờ ao nhìn mặt nước giống như một tấm gương.
Lý Mông cúi người đưa tay vào trong nước.
Bàn tay nhẹ nhàng vạch một đường.
Một vòng liên y lan ra.
Nước trong ao đột nhiên tản ra linh quang ngũ sắc.
Một cổ linh lực ngũ hành nồng đậm đến cực điểm bao trùm cả không gian.
Khóe miệng Lý Mông lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
Cũng quá dễ dàng đi?
Lý Mông xoay người đối diện với tiểu sư muội.
Đưa tay cởi đạo bào trên người tiểu sư muội.
“Sư… Sư huynh!”
Má Thích Vi ửng hồng.
Ngượng ngùng kêu nhỏ.
Sắc mặt Lý Mông cứng đờ.
Ngượng ngùng thu tay lại.
