Đúng lúc này, từ trong lầu các vọng ra một giọng nói lạnh nhạt.
HỒ, thì ra là tiểu tử Tô gia, xem ra Tô gia các ngươi là đến đòi lại nhân tình với lão phu."
Giọng nói của Lão Tổ khiến Lịch Ngọc Yến trong lòng run lên.
Trong mắt nàng hiện lên một tia kinh ngạc.
Nghe giọng điệu của Lão Tổ, hình như Tô gia và Lịch gia thật sự có chút căn nguyên.
"Lên đây đi, Ngọc Yến, ngươi cũng cùng lên!"
"Dạ, Lão Tổ!"
Lịch Ngọc Yến trong lòng vô cùng vui sướng.
Lầu các của Lão Tổ nàng còn chưa đi qua mấy lần đâu.
Khi còn bé nàng đã lẻn vào vài lần.
Nhưng mỗi lần đều không hiểu vì sao lại trở về nhà.
Ký ức về lầu các cũng có chút mơ hồ.
Lịch Ngọc Yến ưỡn thẳng lưng.
Quay đầu nhìn về phía Tô sư huynh bên cạnh.
"Tô sư huynh, chúng ta mau đi thôi!"
Tô Mạnh ôn hòa cười.
"Được!"
Sau đó hai người bước lên cầu treo.
Hướng về phía lầu các đi đến.
Không lâu sau, trên tầng cao nhất của lầu các vang lên tiếng nhạc tiên.
Đệ tử Lịch gia đều hướng mắt nhìn về phía lầu các.
Mỗi khi tiếng nhạc tiên của Thiên Tước Các vang lên.
Chứng tỏ Lão Tổ đang chiêu đãi khách quý.
Trong một gian phòng trên tầng cao nhất của Thiên Tước Các.
Trên sân khấu có các nữ tử đang múa uyển chuyển.
Những nữ tử này mặc váy lụa mỏng manh.
Làn da trắng như tuyết ẩn hiện dưới lớp váy.
Khuôn mặt các nàng đều xinh đẹp kiểu mị.
Chỉ có đẹp hơn, không có đẹp nhất.
Trên má các nàng mang theo nụ cười nhạt.
Cử chỉ lộ vẻ quyến rũ.
Khi ánh mắt nhìn về phía Tô Mạnh.
Có vũ nữ còn nháy mắt với Tô Mạnh.
Ngổi sau bàn trà, Tô Mạnh ung dung thưởng thức vũ điệu của các nữ tử trước mắt.
Những nữ tử này hẳn là đệ tử của Lịch gia.
Đối với đệ tử Lịch gia có tu vi thấp kém mà nói.
Có thể dâng vũ cho Lão Tổ là một vinh quang vô hạn.
Bản thân cũng có thể nhận được lợi ích cực lớn.
Tô Mạnh quay đầu nhìn về phía nam tử ngồi ở vị trí chủ tọa.
Hắn mặc một bộ thanh y.
Dung mạo giống như phàm nhân trung niên ba mươi tuổi.
Vẻ ngoài không tính là tuấn tú.
Ngược lại có chút thô kệch.
Toàn thân tản ra một loại hào khí ôn nhã.
Hai loại khí chất hoàn toàn trái ngược nhau lại có thể dung hòa một cách hoàn mỹ.
Người này chính là Lịch gia Lão Tổ "Lịch Thiên Tuyệt".
Tô Mạnh hướng về phía Lịch gia Lão Tổ chắp tay hành lễ.
"Sư tôn nói, sau khi chuyện này kết thúc, Tô gia và Lịch gia sẽ không còn bất cứ liên hệ nào nữa!"
Khóe miệng Lịch Thiên Tuyệt lộ ra một tia mỉm cười.
Nheo mắt thưởng thức vũ điệu của đám tiểu bối.
Những năm gần đây Lịch gia cũng xuất hiện không ít tiểu bối tuyệt sắc.
Nữ nhân, xinh đẹp một chút cũng không phải là chuyện xấu.
Lịch Thiên Tuyệt liếc nhìn Tô Mạnh.
"Lão phu ghét nhất là nợ nhân tình, có hay không liên hệ lão phu trong lòng tự biết, nếu chỉ là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, lão phu cũng không có mặt mũi này!"
Tô Mạnh khẽ cười.
Lịch gia Lão Tổ nhận nhân tình này là được.
Vậy những việc tiếp theo phải làm sẽ đơn giản hơn nhiều.
Tô Mạnh phất tay áo.
Một thẻ ngọc bay về phía Lịch gia Lão Tổ.
Lịch gia Lão Tổ đưa tay đón lấy thẻ ngọc.
Trong mắt Lịch Thiên Tuyệt hiện lên một tia hiếu kỳ.
Tiểu tử Tô gia này không biết có chuyện gì cầu cứu hắn.
Nếu có thể trả lại nhân tình của Tô gia thì tốt quá.
Nợ nhân tình thật sự khiến hắn có chút khó chịu.
Lịch Thiên Tuyệt phóng thần thức về phía thẻ ngọc dò xét.
Vừa nhìn, Lịch Thiên Tuyệt nhíu mày.
Lịch Thiên Tuyệt phất tay áo.
Thẻ ngọc lại bay trở về tay Tô Mạnh.
"Sống chung với lũ sói và báo sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp, nếu thằng nhãi đó muốn ta trả nhân tình cho Tô gia, vậy thì ta nhận lấy việc này."
Lịch Thiên Tuyệt nâng chén trà lên uống một ngụm.
Trong mắt hiện lên một tia thở dài.
Cũng không biết Hợp Hoan Tông đã xảy ra chuyện gì.
Tô gia lại bị dồn đến mức này.
Tô Mạnh hướng về phía Lịch gia Lão Tổ chắp tay hành lễ.
"Vậy thì làm phiền tiền bối rồi!"
Lịch Thiên Tuyệt xua tay.
"Lão phu không giữ ngươi lại đâu, đi đi!"
Tô Mạnh đứng dậy.
Hướng về phía Lịch gia Lão Tổ vái chào.
"Vậy vãn bối xin cáo từ trước!"
Nhiệm vụ đã hoàn thành.
Tô Mạnh cũng không cần thiết phải tiếp tục ở lại Lịch gia.
Hắn thân mang trọng trách, còn có những việc quan trọng hơn phải làm.
Không thể ở Lịch gia lỡ dở quá nhiều thời gian.
Tô Mạnh xoay người bước ra ngoài.
Lịch Ngọc Yến một bên thấy vậy.
Vội vàng đứng đậy.
Hướng về phía Lão Tổ vái chào.
"Lão Tổ, vậy ta..."
"Ngọc Yến, ngươi ở lại!"
Lịch Ngọc Yến sắc mặt ngẩn ra.
Chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
Một đôi mắt đẹp chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tô Mạnh.
Thấy Lịch Ngọc Yến bộ dáng xuân tình phơi phới kia.
Lịch Thiên Tuyệt trong lòng đã hiểu rõ.
"Ngọc Yến, hắn không phải người tốt, vẫn là dứt bỏ đi những ý nghĩ không nên có đó đi!”
Sống mấy trăm năm Lịch Thiên Tuyệt chuyện gì chưa từng thấy qua.
Tâm tư của Lịch Ngọc Yến làm sao có thể giấu diểm được hắn.
Lịch Ngọc Yến mặt đỏ ửng.
Có chút xấu hổ cúi đầu.
"Lão Tổ, ngươi... ngươi nói gì vậy, ta... ta đối với Tô sư huynh mới không có ý đó!"
Khóe miệng Lịch Thiên Tuyệt lộ ra một tia mỉm cười.
Không nói thêm gì nữa.
Nâng chén trà lên uống một ngụm trà trong chén.
Cho dù Ngọc Yến có ý đó.
Hai người cũng không có bất cứ khả năng nào.
Hắn không thể đem đệ tử nhà mình đưa vào hang sói được.
Đặt chén trà xuống, Lịch Thiên Tuyệt nhìn về phía Lịch Ngọc Yến.
"Ngọc Yến, ngươi cách Trúc Cơ viên mãn chỉ còn một bước chân, đã trở về rồi, vậy thì ở nhà mấy ngày, cùng lão phu song tu, giúp ngươi phá cảnh!"
Cùng… cùng Lão Tổ song tu?
Lịch Ngọc Yến mặt đỏ ửng.
Vội vàng xua tay.
"Việc này… việc này sao có thể được, Ngọc Yến không thể lãng phí thời gian quý báu của Lão Tổ."
Lão Tổ là tu sĩ Nguyên Anh.
Cùng nàng tu sĩ Trúc Cơ này tu luyện sẽ không có bất kỳ lợi ích nào.
Chỉ là sự cống hiến một chiều.
Lịch Thiên Tuyệt thở dài một tiếng.
"Đến cảnh giới của lão phu, tu vi đã không còn có thể nâng cao thêm, thiếu là một cơ duyên ngộ đạo phá cảnh!"
Lịch Thiên Tuyệt cúi đầu nhìn chén trà đang lay động.
Cơ duyên ngộ đạo phá cảnh này hắn đã đọi ba trăm năm.
Không biết khi nào mới có thể đợi được cơ duyên ngộ đạo của hắn.
Có lẽ hắn vĩnh viễn cũng không đợi được cơ duyên ngộ đạo.
Có lẽ hắn nên đi ra ngoài thế giới bên ngoài Thiên Lan Châu xem thử.
Nghe nói Thiên Lan Châu sắp được giải phong.
Biết đâu đây chính là cơ duyên phá cảnh của hắn.
"Vậy… vậy thì làm phiền Lão Tổ rồi!”
Trong mắt Lịch Ngọc Yến hiện lên một tia vui sướng.
Nàng đã ở Trúc Cơ hậu kỳ dừng chân rất nhiều năm tổi.
Tu vi vẫn luôn khó có thể tinh tiến thêm.
Tuy nói dùng đan dược giáng trần có thể khiến nàng đột phá một cảnh giới nhỏ.
Nhưng đan dược giáng trần nếu dùng để đột phá cảnh giới nhỏ.
Vậy thì cửa ải kết đan này sẽ càng khó vượt qua hơn.
Lịch Thiên Tuyệt xua tay.
"Trước về nhà xem thử, qua vài ngày nữa lại đến Thiên Tước Các!"
Lịch Ngọc Yến đứng dậy.
Hướng về phía Lão Tổ chắp tay hành lễ.
"Lão Tổ, vậy Ngọc Yến xin cáo từ trước!"
Lịch Ngọc Yến lui về phía sau hai bước.
Xoay người bước những bước chân nhẹ nhàng hướng ra ngoài.
Nhìn Lịch Ngọc Yến bóng lưng hướng ra ngoài.
Trong mắt một số nữ tử trên sân khấu lóe lên một tia ghen tị.
Lão Tổ lại muốn cùng Lịch Ngọc Yến song tu giúp nàng phá cảnh.
Vinh dự này ngay cả chủ mẫu cũng chưa từng có được.
Phải biết rằng chủ mẫu đã bị vây khốn ở Kim Đan trung kỳ hai trăm năm rồi.
Cách thời hạn đã gần kề, ngồi yên hóa đạo đã không còn xa nữa.
Nàng dựa vào cái gì mà có thể nhận được sự yêu thích của Lão Tổ?
