Logo
Chương 779: Đừng quên Tô sư tỷ

Nhìn tiểu đệ tử đang ngủ say trên tọa tháp.

Thân thể đầy đặn đung đưa theo bước chân nhẹ nhàng.

“Nam Cung sư điệt, ngươi có một đệ tử tốt, nhưng tính tình của hắn vẫn cần phải rèn giũa một phen, một hạt giống tốt như vậy phải bồi dưỡng cho tốt, đi đi, chuyện này đến đây là kết thúc.”

Tạo thành một khung cảnh tuyệt đẹp.

Thân hình nhỏ bé ngồi dậy.

Chỉ cần Tô sư tỷ ở trong tông môn.

Vẻ mặt Nam Cung Uyển có chút đăm chiêu.

Cửa điện hùng vĩ ngày càng gần.

Nam Cung Uyển lùi lại hai bước.

Bất kể là ghét hay thích.

Hạ xuống đất hóa thành một Bạch y thiếu niên.

Chắp tay hành lễ với công tử sau bàn giấy.

Nếu nói là thân thiết với vị Tô sư tỷ nào.

Đi một lúc, Nam Cung Uyển đã bước ra khỏi cửa điện.

Khương Bình bước chân vội vã tiến vào Đê'Ưcynig Các.

“Bây giờ đi gặp Tô sư tỷ luôn sao?”

Ngồi xuống bên cạnh tọa tháp.

Nói là trừng phạt, nhưng trừng phạt tiểu đệ tử thế nào thì nàng vẫn chưa nghĩ ra.

Trở lại Đế Ương Các, Lý Mông đi đến thư phòng.

Ngẩng đầu nhìn dung nhan xinh đẹp của sư tôn.

Lưu Ly Cung.

Trong sân trước Đế Ương Các.

Sao lại nằm xuống rồi?

Nhưng cũng không cố ý tiếp cận Tô sư tỷ.

Cái tên ba chữ này khiến sắc mặt Lý Mông sững sờ.

Lý Mông mặt đầy tò mò nhìn sư tôn bên cạnh.

Tiểu đệ tử này của nàng sau này không chừng sẽ gây ra họa lớn ngập trời cho nàng.

Tô sư tỷ mà Lý Mông quen biết không ít.

Nàng đứng một bên yên lặng chờ đợi.

Thì giờ cứ chuẩn bị một phần y hệt cho Tô sư tỷ là được.

Ngoan ngoãn ngồi khoanh chân trên tọa tháp.

Khương Bình đẩy cửa bước vào.

Lý Mông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm.

Sao lại nói đến Tô sư tỷ rồi.

Một luồng độn quang từ trên trời giáng xuống.

Khương Bình cất giấy phù đi.

Còn ở đâu thì Lý Mông cũng không biết.

Xem ra sư tôn thành công Hóa Thần đã kích thích đến Tô sư tỷ.

Ngón tay khẽ lướt qua giấy phù.

Bàn tay ngọc ngà búng một cái vào trán Lý Mông.

Trong mắt Nam Cung Uyển lóe lên một tia cười.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì kết quả như vậy cũng là hợp lý.

Bay về phía Lưu Ly Cung ở tầng dưới.

“Sư tôn, tình hình thế nào rồi?”

Ước định với Tô sư tỷ, hắn tự nhiên không quên.

“Công tử!”

“Các phong có ý kiến gì không?”

Sư tôn trở về hơi nhanh.

Nam Cung Uyển ngả người xuống tọa tháp, nằm nghiêng.

Đột phá Hóa Thần cũng không có phá cảnh đan dược tương ứng.

Vừa nói Lý Mông vừa bò về phía sư tôn.

Hóa Thần là sự lột xác của tinh khí thần tu sĩ.

Nam Cung Uyển đưa tay ngọc ra chặn đầu Lý Mông lại.

Quyển Tông Các ghi lại tất cả thông tin của đệ tử tông môn.

Đôi môi hồng nhuận khẽ mở.

Một đạo độn quang từ ngoài phong bay tới.

Hình như cũng không có vị Tô sư tỷ này tồn tại.

Chuyện này cứ thế kết thúc rồi sao?

Một lúc lâu sau Lý Mông mới đặt bút phù xuống.

Nam Cung Uyển ở ngoài cửa điện hóa thành độn quang bay v·út lên trời.

“Sư tôn, Tô sư tỷ nào ạ?”

“Đồ nhi, ngươi đừng quên ước định với Tô sư tỷ của ngươi đấy.”

Cùng với sự tan biến của những pháp tướng đó.

Hệ thống đều sẽ hiển thị thông tin.

Trên danh sách quan hệ không có thông tin của Tô Nguyệt Ly sư tỷ.

“Ừm.”

Nam Cung Uyển mặt không biểu cảm đi tới.

Lý Mông thần sắc khẽ động.

Thiên Kiếp là ác mộng của tu sĩ, cũng là cơ duyên của tu sĩ.

Sư tôn không phải nói muốn trừng phạt mình sao?

“Đem tờ giấy phù này giao cho Tô Nguyệt Ly sư tỷ.”

Nàng cũng không thể thoải mái như vậy dưới uy áp của Thánh Chủ và Thánh Mẫu các phong.

“Đi đi, việc này không thể trì hoãn.”

“Ngồi yên ở đó cho ta.”

Suy nghĩ một lát, Lý Mông không vội đi tìm Tô sư tỷ.

Nhưng Tô sư tỷ dù sao cũng là người đã có chồng.

Mà chỉ đơn thuần là viết chữ.

Bước chân nhẹ nhàng đi đến trước bàn giấy.

Lý Mông nhảy xuống khỏi ghế ngồi.

Nể mặt Bất Chu Sơn, Âm Dương Đạo Cực Tông không thể làm khó tiểu đệ tử của nàng trong chuyện này.

Trong thư phòng.

“Vâng, đệ tử nhất định sẽ dạy dỗ tiểu đệ tử thật tốt, đệ tử xin cáo lui.”

“Chuyện này đến đây là kết thúc, tông môn không trừng phạt ngươi, nhưng ải của vi sư thì ngươi đừng hòng dễ dàng qua mặt.”

Con ngươi Lý Mông đảo một vòng.

“Sư tôn, vậy đệ tử đi đây.”

Lý Mông phất tay áo.

Tô Nguyệt Ly sư tỷ có lẽ không ở Trữ Tú Cung.

--------------------

Dưới gốc liễu bên hồ.

---

Thấy công tử đang chuyên tâm viết gì đó.

Điều này khiến Nam Cung Uyển có chút khó tin.

Lý Mông từ bỏ ý nghĩ trong lòng.

Bay xa ra ngoài ngọn núi.

Vẻ mặt căng thẳng của Nam Cung Uyển thả lỏng ra.

Nam Cung Uyển nhắm mắt lim dim.

Bất Chu Sơn là một ngọn núi lớn mà các tiên môn ở Đông Thắng Thần Châu khó lòng vượt qua.

Còn có Thiên Kiếp khiến tu sĩ kinh hãi.

Tay cầm bút phù viết gì đó lên giấy phù.

Nhưng mà, nếu cứ nhẹ nhàng bỏ qua chuyện này.

“Sư tôn, đệ tử biết phải làm sao rồi.”

Miệng khẽ lẩm bẩm.

Chỉ khi hảo cảm là “không” mới không xuất hiện trên danh sách quan hệ.

Chính xác mà nói là một cuộc giao dịch.

Có được năng lực thần du thiên địa trong thời gian dài để cảm ngộ thiên địa Đại Đạo.

Khiến Tô sư tỷ có chút không thể chờ đợi được nữa.

Đế Ương Các.

“Hỏi Quyển Tông Các một chút là được ạ.”

“Có biết Tô sư tỷ hiện đang ở đâu không?”

Khương Bình không làm phiền công tử.

Hành trình mỗi ngày đều được ghi lại thông qua lệnh bài tông môn.

“Vì sư mới đi bao lâu, ngươi đã chạy đi bắt nạt sư muội của ngươi rồi?”

Lý Mông tuy không cố ý xa lánh Tô sư tỷ.

Đó không phải là vẽ bùa.

“Đệ tử nhận phạt là được chứ gì.”

Uy áp tinh thần và uy áp linh lực đè trên người Nam Cung Uyển cũng biến mất.

Vì vậy Hóa Thần khảo nghiệm chính là thần thức của tu sĩ.

Vì vậy trước đó chuẩn bị đan dược gì cho sư tôn.

Là giai đoạn then chốt để người tu tiên đột phá từ Nguyên Anh kỳ lên tầng thứ cao hơn.

Sư tôn không phải nói muốn trừng phạt mình sao?

Xoay người chắp tay hành lễ với sư tôn.

Tính toán thời gian, hắn đã rất nhiều năm không gặp Tô sư tỷ rồi.

Chữ trên giấy phù lập tức biến mất.

Nam Cung Uyển vẫy vẫy bàn tay ngọc ngà.

Pháp tướng của Thánh Chủ, Thánh Mẫu các phong nhìn sâu vào Nam Cung Uyển.

Thì phải mượn sức Thiên Kiếp để tỉnh thần và linh hồn hoàn toàn lột xác.

Tuy nói Tô sư tỷ từng có duyên song tu với hắn.

Trong mắt Lý Mông lóe lên một tia nghi hoặc.

Nói chính xác thì nàng chắc chắn chưa từng nghĩ đến việc trừng phạt tiểu đệ tử.

Giống như Nguyên Anh, cũng có tâm ma kiếp.

Các pháp tướng khổng lồ lần lượt từ từ tan biến.

Nàng mỉm cười duyên dáng với công tử.

Nguyệt Hoa Phong.

Người tu tiên muốn đột phá Hóa Thần lên tầng thứ cao hơn.

Đáp xuống dưới gốc liễu bên hồ, hóa thành một bạch y nữ tử.

Lý Mông hé một mắt liếc trộm sư tôn.

“Tô Nguyệt Ly.”

Thông qua Quyển Tông Các là có thể biết Tô sư tỷ đang ở đâu.

Thấy bộ dạng rõ ràng là không phục của tiểu đệ tử.

“Sư tôn, Tô sư tỷ sắp bế quan đột phá Hóa Thần rồi sao?”

Lý Mông con ngươi đảo một vòng.

Tiểu đệ tử lại dễ dàng vượt qua ải này như vậy.

Chưa đi được mấy bước đã hóa thành độn quang bay v·út lên trời.

---

Nam Cung Uyển mặt không biểu cảm liếc nhìn tiểu đệ tử.

Lý Mông mở hai mắt ra, cười hì hì.

Nguyệt Hoa Phong.

Chứng tỏ sự việc đang phát triển theo hướng tốt.

Hắn ung dung đi về phía cửa cung Đế Ương Các.

Gia Cát Thải Vân trên đài cao phất tay áo.

Nếu không có sư tôn và sư mẫu ở đây.

Giấy phù bay về phía Khương Bình.

Yểm Nguyệt Cung.

Khương Bình đưa tay bắt lấy giấy phù.

Bạch y nữ tử chính là Nam Cung Uyển trở về từ Chủ Phong Đại Điện.

Có chút hờn dỗi quay đầu sang một bên.

Lý Mông thẳng lưng, xoay người đi ra ngoài.

Nói ra ba chữ.

Lập tức thẳng lưng xoay người đi ra ngoài.

Tô Nguyệt Ly sư tỷ?

“Đâu có bắt nạt, sư tôn, ta đối xử với sư muội tốt lắm mà.”

Một khi Hóa Thần, nguyên thần có thể hoàn toàn tách rời khỏi nhục thân.

Lý Mông ngồi ngay ngắn sau bàn giấy.

Thấy trên mặt sư tôn không có dấu hiệu tức giận.

Không lâu sau, một bóng hình xinh đẹp tiến vào sân.