"Trời ơi! Bọn họ đều đến chúc thọ Phong gia chủ kìa! Toàn là thế lực từ Vân Châu!"
"Huyền Thiên Tông của Vân Châu!"
Những người đi theo Phong gia từ Vô Song Thành đến đây, nghe những tiếng hô lớn, đều kinh ngạc tột độ.
Từ các gia tộc nhỏ đến Huyền Thiên Tông, vô số thế lực Vân Châu lũ lượt kéo đến chúc thọ Phong Chính Hùng.
Hoàng Phủ gia, Dương gia, Mặc gia, thậm chí người Phong gia cũng ngỡ mình nghe lầm.
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Sao các thế lực lớn Vân Châu lại mừng thọ Phong Chính Hùng?" Hoàng Phủ Huyền nhíu mày, trong lòng kinh ngạc và nghi hoặc.
"Phong Chính Hùng làm sao quen biết hết các thế lực lớn Vân Châu được? Lão tông chủ Huyền Thiên Tông cũng tới!" Mặc Khôn và Dương Thanh Vân trợn mắt, kinh hãi nhìn Phong Chính Hùng.
Mặc Linh Nhi và Hoàng Phủ Kình kinh ngạc đến không nói nên lời, Phong gia có nhiều chỗ dựa đến vậy từ bao giờ? Hơn nữa lại là toàn bộ thế lực lớn nhỏ của Vân Châu!
Dư Vạn Hùng và Lâm Thiên kinh hãi nhìn Phong Chính Hùng, họ chưa từng biết Phong Chính Hùng lại quen biết các thế lực lớn nhỏ Vân Châu.
Phong Chính Hùng, Phong Thiên Dương và Tiêu Thanh Thanh đều ngây người.
Phong Chính Hùng hoàn toàn không biết các thế lực lớn Vân Châu.
Phong Vô Trần vô cùng bất ngờ, ngay cả hắn cũng không ngờ các thế lực lớn nhỏ Vân Châu lại đến chúc thọ cha mình, Huyền Thiên Tông mạnh nhất Vân Châu, còn do đích thân lão tông chủ đến.
Mục Thiên Vân là ai chứ? Một cường giả Vân Châu, một Luyện Đan Sư Tứ phẩm, thực lực mạnh mẽ, ngay cả Thiên Vân Tông cũng phải nể mặt!
"Thế lực Vân Châu... ta căn bản không biết ai cả, sao họ lại đến chúc thọ ta?" Phong Chính Hùng nghi hoặc, trăm mối không thể giải.
"Tô Viễn Sơn của Phần Thiên Cốc đặc biệt đến chúc thọ Phong gia chủ!" Tô Viễn Sơn khách khí chắp tay chúc thọ, rồi dâng lên thọ lễ.
"Cảm ơn Tô cốc chủ!" Phong Chính Hùng vội gật đầu cảm tạ, thụ sủng nhược kinh.
"Hướng Viêm và Ngụy Vân của phòng đấu giá, đến chúc thọ Phong gia chủ!" Hướng Viêm và Ngụy Vân tiến lên chắp tay mừng thọ.
"Sở Vô Ngân từ Thiên Đô đến chúc thọ Phong gia chủ."
"Võ tướng quân biên quan Vân Châu đến chúc thọ Phong gia chủ!"
"Mục Vân Sơn của Huyền Thiên Tông đến chúc thọ Phong gia chủ!"
Từng cường giả thực lực cao cường liên tiếp chúc thọ Phong Chính Hùng, tu vi phần lớn đều trên Phong Chính Hùng, đặc biệt khi tông chủ Huyền Thiên Tông Mục Vân Sơn đến, Phong Chính Hùng có chút run rẩy, thật sự bị dọa không nhẹ.
Những cường giả này, Phong Chính Hùng không quen một ai, cũng chưa từng gặp.
Một đống thọ lễ giá trị liên thành, đủ loại bảo bối.
"Chư vị, Phong mỗ tiếp đãi không chu đáo, mong được tha thứ." Phong Chính Hùng lúng túng nói, vì trận chiến vừa rồi, bàn ghế yến tiệc đã bị phá hủy hết.
Mục Vân Sơn khách khí cười: "Phong gia chủ khách khí, chỉ cần có một chén rượu là đủ."
Mục Thiên Vân và những người khác đã biết chuyện xây ra ở Phong gia khi họ đến, nhưng giờ lại như không có gì.
Và ngay lập tức, họ đều cung kính liếc nhìn Phong Vô Trần.
Hoàng Phủ Huyền và những người khác không dám hành động thiếu suy nghĩ khi Mục Thiên Vân và các cường giả Vân Châu đến, họ chưa ai biết rõ tình hình.
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Phong Chính Hùng không thể nào quen biết nhiều cường giả Vân Châu như vậy, càng không thể kết giao Mục Vân Sơn." Trên Xích Huyết điểu, Chấn Vân Thiên cũng vô cùng nghi hoặc.
Phong gia chỉ là một gia tộc nhỏ, Phong Chính Hùng cũng chỉ là tu giả Nguyên Đan cảnh nhất trọng, không thể nào kết giao với các thế lực lớn nhỏ Vân Châu.
Chỉ có một nguyên nhân, nhất định là vì một người nào đó trong Phong gia, các thế lực lớn nhỏ Vân Châu mới đến chúc thọ!
Ánh mắt Chấn Vân Thiên cuối cùng dừng lại trên người Phong Vô Trần!
"Phong gia chủ, xem ra Phong gia gặp phiền toái rồi, ngày đại thọ mà vẫn có người dám đến giương oai." Mục Vân Sơn cười nhạt, liếc nhìn người của Hoàng Phủ gia và Mặc gia.
Phong Chính Hùng bất đắc dĩ cười: "Để Mục tông chủ chê cười."
Nghe vậy, sắc mặt Hoàng Phủ Huyền và những người khác hơi trầm xuống, Hoàng Phủ Huyền trầm giọng: "Mục tông chủ, đây là chuyện của Hoàng Phủ gia ta, mong các vị đừng hỏi đến."
Mục Vân Sơn cười nhạt: "Bổn tông chủ chẳng muốn hỏi đến chuyện của Hoàng Phủ gia các ngươi."
"Không hỏi là tốt nhất! Tránh liên lụy đến Huyền Thiên Tông!" Hoàng Phủ Huyền đắc ý nói.
Đổi giọng, Mục Vân Sơn lại nói: "Nhưng chuyện của Phong gia, ta phải quản! Hơn nữa không chỉ ta, các thế lực lớn nhỏ Vân Châu đều muốn xen vào!"
"Đây là Thiên Châu! Không phải Vân Châu! Các ngươi nên hiểu rõ! Đắc tội Thiên Vân Tông sẽ có kết cục gì!" Hoàng Phủ Huyền phẫn nộ quát, hy vọng chuyển ra Thiên Vân Tông có thể trấn trụ Mục Vân Sơn và những người khác.
Đáng tiếc, Mục Vân Sơn và những người khác không hề sợ hãi.
"Thiên Vân Tông thực sự dám chống lưng cho Hoàng Phủ gia các ngươi sao?" Mục Thiên Vân chậm rãi hỏi.
"Hừ! Kẻ dưới Hoàng Phủ gia phạm thượng! Theo luật đế quốc, đáng tru cửu tộc! E là Thiên Vân Tông cũng không dám quản!" Võ tướng quân quát lớn, hoàn toàn không nể mặt Hoàng Phủ gia.
"Hừ! Các ngươi luôn miệng nói Hoàng Phủ gia chúng ta phạm thượng, xin hỏi Hoàng Phủ gia đã làm gì trái với hoàng thất? Võ tướng quân, ngươi có tính là hoàng thất không? Ngươi nhiều lắm cũng chỉ là một tiểu tướng quân, Thiên Ảnh Hỏa kỵ binh và Hắc Kỳ Quân của đế quốc không nên nhúng tay, đừng trách chúng ta." Hoàng Phủ Trường Không lạnh lùng nói.
Mặt Võ tướng quân âm trầm, quát lạnh: "Đây là Hoàng Phủ gia tự tìm đường chết!"
"Muốn chết? Ta cũng muốn biết ai có bản lĩnh diệt Hoàng Phủ gia ta." Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên.
"Vút vút vút!”.
Nói xong, một bóng đen nhanh chóng lóe lên, chớp mắt đã xuất hiện ở đại viện Phong gia.
"Gia chủ!" Hoàng Phủ Huyền và những người khác mừng rỡ.
Người đến là gia chủ Hoàng Phủ gia Hoàng Phủ Vân Trung, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, mặc gấm vóc hoa lệ màu xám, giữa hai hàng lông mày toát ra khí chất cường giả, tu vi đạt đến Nguyên Đan cảnh thất trọng!
Hoàng Phủ Vân Trung vừa xuất hiện, một lão giả cũng đến, là Đại trưởng lão Hoàng Phủ gia Hoàng Phủ Thương Sơn, cảnh giới Nguyên Đan cảnh lục trọng, một Luyện Đan Sư Tứ phẩm!
Uy danh Hoàng Phủ Thương Sơn còn lớn hơn gia chủ Hoàng Phủ Vân Trung, chỉ vì ông là Luyện Đan Sư Tứ phẩm!
Ở Thiên Châu, trừ Luyện Đan Sư của Thiên Vân Tông ra, ông là người có cảnh giới luyện đan mạnh nhất!
Hai cường giả mạnh nhất Hoàng Phủ gia đều đến!
Mặc gia và Dương gia vui mừng khôn xiết, lo lắng trước đó tan biến.
"Hắn là Hoàng Phủ Vân Trung sao? Tu vi quả nhiên cường đại, mạnh hơn Diệp Thương Khung, chỉ yếu hơn Mục Vân Sơn chút ít." Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, đánh giá Hoàng Phủ Vân Trung.
"Võ tướng quân, những lời ngươi vừa nói, e là Diệp Thương Khung cũng không dám nói như vậy?" Ánh mắt lạnh lùng liếc Võ tướng quân, Hoàng Phủ Vân Trung lạnh lùng nói.
Hoàng Phủ Vân Trung có vốn liếng để kiêu ngạo, một là thực lực Hoàng Phủ gia không yếu, hai là đại thiếu gia Hoàng Phủ gia là thiên tài đệ tử của Thiên Vân Tông, có Thiên Vân Tông chống lưng, hoàn toàn không ngại bất kỳ thế lực nào của đế quốc.
"Hoàng Phủ gia chủ, đã lâu không gặp, tu vi tinh tiến không ít." Mục Vân Sơn lạnh nhạt cười.
"Mục tông chủ, lão phu không muốn đối địch với Huyền Thiên Tông, cũng không muốn đắc tội các thế lực lớn Vân Châu, để tránh mất hòa khí, mong chư vị nể mặt." Hoàng Phủ Vân Trung chậm rãi nói, không kiêu ngạo không tự ti.
Vừa không muốn đắc tội các thế lực lớn Vân Châu, vừa cho thấy ông không hề sợ đối địch với họ.
Mục Vân Sơn mỉm cười: "Hoàng Phủ gia chủ nói có lý, nhưng đây không phải chuyện ta có thể quyết định."
"Ta không hiểu ý của Mục tông chủ?" Hoàng Phủ Vân Trung nhíu mày, ánh mắt lóe lên hàn ý.
Lời Mục Vân Sơn nói rất rõ ràng, họ đến đây không phải để tranh chấp, và việc họ không nhúng tay vào chuyện Hoàng Phủ gia, không phải do họ quyết định, mà là một người khác!
"Ý của chư vị là muốn đối địch với Hoàng Phủ gia ta và Thiên Vân Tông?" Hoàng Phủ Thương Sơn hỏi, một cỗ khí thế hung hãn tràn ra.
"Hừ!" Phong Vô Trần đột nhiên hừ lạnh, Linh Hồn Lực bàng bạc bộc phát.
"Phụt!”
Linh Hồn Lực bá đạo đột ngột xuất hiện, khiến Hoàng Phủ Thương Sơn phun ra một ngụm máu tươi.
Cả trường kinh hãi, bị cảnh tượng đột ngột dọa sợ.
"Luyện Đan Sư Tam phẩm!" Hoàng Phủ Thương Sơn kinh hãi nhìn Phong Vô Trần, trong lòng hoảng sợ: "Không đúng, cảnh giới chỉ là Tam phẩm, nhưng Linh Hồn Lực của tiểu tử này cực kỳ bá đạo, mạnh hơn Linh Hồn Lực Tứ phẩm Luyện Đan Sư của ta!"
"Luyện Đan Sư Tam phẩm?" Mọi người kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
"Phong Vô Trần là Luyện Đan Sư Tam phẩm?"
"Chuyện này... sao có thể..."
"Luyện Đan Sư Tam phẩm có thể làm Hoàng Phủ Đại trưởng lão bị thương?"
Mọi người hoảng sợ và khó tin nhìn Phong Vô Trần, ngay cả Mục Thiên Vân cũng kinh hãi trước Linh Hồn Lực bá đạo của Phong Vô Trần.
Luyện Đan Sư Tam phẩm có thể làm Luyện Đan Sư Tứ phẩm bị thương bằng Linh Hồn Lực? Khủng bố đến mức nào?
Mặc Linh Nhi vô cùng kinh ngạc!
Mặc gia, Dương gia và mọi người Vô Song Thành hoàn toàn không biết Phong Vô Trần là Luyện Đan Sư!
Tuổi còn trẻ đã là Luyện Đan Sư Tam phẩm, quả thực là thiên tài luyện đan! Địa vị cao thượng đến mức nào?
"Đừng có lấy Thiên Vân Tông ra dọa, một Luyện Đan Sư Tứ phẩm cũng dám cuồng vọng! Ngươi dám nói nửa câu uy hiếp nữa, ta sẽ cho ngươi chết!" Phong Vô Trần lên tiếng, bước lên phía trước, lời nói lạnh lùng khiến lòng người kinh sợ.
Hoàng Phủ Thương Sơn hoảng sợ nhìn Phong Vô Trần, không dám nói gì! Linh Hồn Lực bá đạo kia khiến ông không có sức chống cự!
Mục Thiên Vân, Mục Vân Sơn và các cường giả khác lùi sang một bên, Huyễn Dương, Loạn Thần và các tướng sĩ tỉnh nhuệ cũng cung kính lui xuống, ánh mắt mang theo vẻ cung kính.
Giờ phút này, tất cả mọi người ở đây dường như đã hiểu ra điều gì, cũng đoán được chuyện gì xảy ra.
"Trần Nhi!" Phong Chính Hùng ngơ ngác nhìn Phong Vô Trần.
Hoàng Phủ Vân Trung ngưng trọng nhìn Phong Vô Trần, ông không ngờ Phong Vô Trần lại là Luyện Đan Sư Tam phẩm, hơn nữa vừa ra tay đã làm Hoàng Phủ Thương Sơn bị thương nặng.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Hoàng Phủ Vân Trung nhíu mày hỏi.
"Các ngươi vừa muốn biết kẻ dưới phạm thượng là gì phải không?” Loạn Thần lạnh lùng nói: "Tam thiếu gia Phong gia trước mặt các ngươi, là thống soái Thiên Ảnh Hỏa ky binh và Hắc Kỳ Quân của đế quốc, Đại Đô Thống được đế vương đích thân sắc phong! Dưới một người, trên vạn người! Gặp Đại Đô Thống như gặp đ vương!"
