"Nguyên Đan cảnh ngũ trọng, xem ra Phong đại ca rất để ý đến hắn." Nhận thấy ánh mắt của Phong Vô Trần, Liễu Thanh Dương cũng liếc nhìn học sinh đang ngồi xếp bằng kia.
"Ba người Nguyên Đan cảnh ngũ trọng, hắn mạnh nhất, Phong ca ca để ý cũng phải." Lăng Tiêu Tiêu khẽ nói.
Trương Quân Lan gật đầu, thận trọng: "Khí tức hắn che giấu khá kỹ, nhưng vẫn nhận ra được, người này rất mạnh."
Không chỉ Lăng Tiêu Tiêu mà những cường giả khác cũng nhận ra, các thiên tài học sinh đều xem hắn là đối thủ đáng gờm nhất.
Phong Vô Trần rời khỏi lôi đài, Tần An trọng thương cũng được người khiêng đi chữa trị.
Vòng đấu thứ hai bắt đầu.
Lần này là cuộc đối đầu giữa Thủy Vân học phủ và Thần Phong học phủ. Cả hai đều là Nguyên Đan cảnh tứ trọng, thực lực cực kỳ mạnh, không hề thua kém Tần An.
Ngay từ đầu, hai người đã dùng vũ kỹ để so tài, các vũ kỹ mạnh mẽ liên tục được tung ra, năng lượng cường đại chấn động dữ dội, mặt đất lôi đài tan hoang.
Cuối cùng, thiên tài của Thủy Vân học phủ giành chiến thắng.
Học sinh Thủy Vân học phủ vốn nổi tiếng là mạnh nhất.
Mộ Sơn từng thua dưới tay thiên tài của Thủy Vân học phủ.
Đổng Vô Song còn kém may mắn hơn, bốc thăm trúng cường giả Nguyên Đan cảnh ngũ trọng của Thủy Vân học phủ, chính là Bạch Không đang ngồi thiền kia, kết quả bị một chưởng đánh văng khỏi lôi đài, không kịp ra tay.
Có thể nói Đổng Vô Song thua không còn chút mặt mũi nào.
Thiên Viêm học phủ bị loại hai người ngay từ vòng đầu!
Những trận chiến đấu đặc sắc và kịch liệt liên tiếp diễn ra, mọi người được chứng kiến thực lực cường đại của học sinh các học phủ.
"Số 9 Đoạn Ngấn Tịch đối chiến Số 9 Trương Kế Thành!" Viện trưởng Thủy Vân học phủ lớn tiếng tuyên bố.
"Vút!"
Vừa dứt lời, một bóng người vụt lên lôi đài, là một nam tử trẻ tuổi cao gầy, tướng mạo tuấn tú, mặc gấm vóc đen, dáng vẻ phong độ.
Trương Kế Thành nhìn Đoạn Ngấn Tịch, cười khẽ: "Tiểu hoàng tử, đệ nhất thiên tài Viêm Hỏa đế quốc, lên đây cho ta xem thực lực của ngươi."
Khí tức trên người Trương Kế Thành rất mạnh, đã bước vào Nguyên Đan cảnh tứ trọng, hắn là học sinh Thiên Võ học phủ.
"Khỉ con, đừng khinh địch, hắn mạnh đấy." Tô Liệt Dương thận trọng nhắc nhỡ.
Đoạn Ngấn Tịch gật đầu: "Ta từng giao đấu với hắn rồi, hắn là cháu trai quốc sư Thiên Võ đế quốc, hơn ta hai tuổi!"
"Hừ! Ngươi tưởng ta sợ ngươi sao?" Đoạn Ngấn Tịch không chút khách khí, lập tức lên lôi đài.
"Lên đi, dùng hết sức của ngươi!" Trương Kế Thành vẫy tay cười, chân nguyên trong cơ thể cũng được thúc giục, khí thế tăng vọt.
Đoạn Ngấn Tịch toàn lực thúc đẩy chân nguyên, khí thế hung hãn bùng nổ, vung tay, Chiến Hồn Thương hiện ra, khí thế lại tăng vọt, uy phong lẫm liệt như một chiến thần.
"Linh khí!" Trương Kế Thành biến sắc, kinh ngạc nhìn Chiến Hồn Thương của Đoạn Ngấn Tịch, nghỉ ngờ: "Chiến Hồn Thương của Đoạn Ngấn Tịch, khi nào biến thành Linh khí vậy? Thân vương hình như chưa đủ khả năng biến Thượng phẩm Bảo Khí thành Linh khí mà?”
"Lại là Linh khí!" Các học sinh kinh ngạc, mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và ghen tị.
"Xem ra thân vương Viêm Hỏa đế quốc lại nâng cao cảnh giới luyện khí rồi!" Các viện trưởng và trưởng lão học phủ đều giật mình.
Đoạn Ngấn Tịch múa Chiến Hồn Thương, chiêu thức tinh diệu, động tác uyển chuyển, uy phong lẫm lẫm.
"Thương hồn!" Các cường giả lại một lần nữa kinh ngạc, cảm nhận được thương hồn cường hoành của Đoạn Ngấn Tịch!
Với tu vi Nguyên Đan cảnh tam trọng hiện tại, thêm Linh khí Chiến Hồn Thương, sức chiến đấu của Đoạn Ngấn Tịch chắc chắn rất đáng sợ!
"Xem thương!" Đoạn Ngấn Tịch đột nhiên hét lớn, Chiến Hồn Thương rời tay, hóa thành một đạo lam quang như điện xẹt, khí thế bàng bạc.
Đoạn Ngấn Tịch thi triển thân pháp, tốc độ cao xông tới.
"Phanh!"
Đoạn Ngấn Tịch tung cước đá vào chuôi thương, một tiếng trầm đục, Chiến Hồn Thương tăng tốc gấp đôi.
Trương Kế Thành ngưng trọng, đối mặt Đoạn Ngấn Tịch, hắn không dám khinh địch, Linh khí không phải thứ để đùa.
"Ba!"
Trương Kế Thành chắp tay trước ngực, một tiếng giòn tan, hét lớn: "Huyền Quang Thuẫn!"
Vừa dứt lời, một tấm thuẫn năng lượng màu xanh lớn ba trượng ngưng tụ trước người Trương Kế Thành, có lực phòng ngự rất mạnh.
"Đinh!"
"Ông ông!"
Chiến Hồn Thương lao đến như điện, va chạm mạnh mẽ, một tiếng giòn tan, lực lượng đáng sợ lan tỏa, lôi đài rung chuyển dữ dội.
"Không hổ là Linh khí! Uy lực thật đáng sợ!" Trương Kế Thành nhíu mày kinh hãi.
Với thực lực của Trương Kế Thành mà bị Đoạn Ngấn Tịch đẩy lui mấy mét, đủ thấy thực lực Đoạn Ngấn Tịch mạnh đến mức nào.
"Phá!"
Đoạn Ngấn Tịch đuổi theo, một chưởng đánh vào chuôi thương, đồng thời quát lớn, một cỗ lực lượng hùng hồn bộc phát.
"Không tốt!" Trương Kế Thành biến sắc.
"Oanh!"
"Răng rắc!"
Một tiếng nổ vang, Huyền Quang Thuẫn vỡ tan, Trương Kế Thành bị đánh bay hơn 10 mét.
"Tê.."
Đoạn Ngấn Tịch Nguyên Đan cảnh tam trọng, thực lực mạnh khiến không ít học sinh hít hà.
Uy lực của Linh khí thật bá đạo!
"Hừ!" Đoạn Ngấn Tịch hừ lạnh, cầm Chiến Hồn Thương rời đi.
Trương Kế Thành ngưng trọng, chân nguyên trong cơ thể toàn lực thúc giục, tử quang nhàn nhạt hiện lên, lực lượng bành trướng như hồng thủy, mặt đất rung nhẹ, đá vụn lơ lửng.
"Một năm không gặp, ngươi mạnh lên nhiều vậy, không hổ là đệ nhất thiên tài Viêm Hỏa đế quốc!" Trương Kế Thành bình tĩnh nói, nhưng khí thế lại rất hung hãn.
"Ngươi cũng mạnh lên không ít, nhưng ta tuyệt đối không thua ngươi!" Đoạn Ngấn Tịch quát lớn, đầu thương bùng lên lam quang chói lọi, thương mang cực kỳ mạnh mẽ phun trào.
"Bất Diệt Chiến Hồn Thương! Nghiền nát tinh tú!" Đoạn Ngấn Tịch hét lớn, cách Trương Kế Thành hơn 10 mét, Chiến Hồn Thương bổ xuống.
Từ đầu, Đoạn Ngấn Tịch đã dốc toàn lực, định tốc chiến tốc thắng.
"Vút!"
Một đạo thương mang màu xanh lớn mấy trượng lao dọc mặt đất lôi đài, nơi nó đi qua, mặt đất sụp đổ.
"Địa giai vũ kỹ! Uy lực thật đáng sợ!"
"Đoạn Ngấn Tịch đủ sức đối đầu Nguyên Đan cảnh tứ trọng!"
Cảm nhận được thương mang đáng sợ, các học sinh và tướng sĩ kinh hãi.
"Huyền giai cao phẩm vũ kỹ! Liệt Phong Chi Nhận!"
Trương Kế Thành khẽ quát, hai tay kết ấn, toàn bộ lực lượng ngưng tụ trên cánh tay phải, vung tay, phong nhận màu xanh phá không lao ra, tạo thành một cơn cuồng phong đáng sợ.
Trương Kế Thành đã từng lĩnh giáo Địa giai vũ kỹ của Đoạn Ngấn Tịch, biết rõ uy lực của nó.
"Phanh!"
"Phốc phốc!"
Hai luồng lực lượng đáng sợ va chạm, năng lượng cuồng bạo lan tỏa, khiến cả hai cùng phun máu, mặt tái nhợt.
"Thực lực tương đương, chẳng lẽ lưỡng bại câu thương?" Liễu Thanh Dương lo lắng.
Phong Vô Trần thản nhiên: "Đoạn Ngấn Tịch mạnh lên nhiều trong tháng này, lại có Linh khí, chắc không thua đâu."
Mọi ánh mắt đổ dồn vào quảng trường, trận chiến đấu kịch liệt khiến họ sôi sục.
"Ầm ầm!"
"Phốc phốc!"
Hai luồng lực lượng tiếp tục giăng co hơn mười giây rồi bùng nổ, hào quang bao phủ lôi đài, năng lượng đáng sợ lan tỏa, cả hai lại phun máu, thân hình bay ra.
Khí kình năng lượng lan tỏa khắp nơi, hướng về phía học sinh và tướng sĩ xung quanh lôi đài.
Lực lượng đáng sợ tạo ra một hố lớn trên lôi đài Thanh Thạch, sức phá hoại kinh người.
Toàn lực đối đầu, cả hai đều bị thương nặng, mặt trắng bệch.
"Vậy mà khiến ta bị thương nặng như vậy!" Trương Kế Thành cau mày, không ngờ Đoạn Ngấn Tịch lại mạnh đến vậy.
"Huyền giai trung phẩm vũ kỹ! Vô Cực Phong Nhận!”
Năng lượng còn chưa tan hết, Trương Kế Thành đã quát lớn, chân nguyên phong thuộc tính bộc phát, cuồng phong gào thét, hơn mười đạo năng lượng nhận màu xanh ngưng tụ xung quanh hắn.
"Vút vút vút!"
Trương Kế Thành điều khiển, hơn mười đạo năng lượng nhận lao ra, tạo thành những tiếng nổ xé gió.
"Ầm ầm ầm!"
Đoạn Ngấn Tịch thi triển thân pháp né tránh, lôi đài nổ vang liên tục.
Trương Kế Thành nhìn chằm chằm Đoạn Ngấn Tịch, sau khi xác định được lộ tuyến của Đoạn Ngấn Tịch, hắn lao ra.
"Đoạn Ngấn Tịch! Xem chưởng!" Trương Kế Thành hét lớn, tiếp cận Đoạn Ngấn Tịch trong nháy mắt.
"Không tốt!" Đoạn Ngấn Tịch biến sắc.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Trương Kế Thành tung chưởng không chút do dự, một tiếng nổ vang, lôi đài rung chuyển.
"Huyễn Ảnh Phân Thân!" Trương Kế Thành biến sắc, chưởng này đánh trúng khoảng không!
Một giây sau, bốn phân thân lao đến từ bốn phía Trương Kế Thành.
"Huyền giai trung phẩm vũ kỹ! Vô Hồn Đoạn Không Chưởng!"
Bốn phân thân cùng hét lớn, bốn luồng lực lượng cùng tấn công, nếu trúng phải, Trương Kế Thành chắc chắn trọng thương!
"Độn thổ!" Trương Kế Thành hoảng hốt, vội dùng độn thổ trốn xuống đất.
"Ông ông!"
"Địa Khôn Chi Hỏa!"
Lôi đài rung chuyển, tiếng hét lớn của Trương Kế Thành vọng lên từ dưới đất, một cỗ chân nguyên hỏa thuộc tính đáng sợ lan tràn khắp lôi đài.
Lát sau, toàn bộ lôï đài bốc cháy thành biển lửa, nhiệt độ tăng cao.
"Đoạn Ngấn Tịch, ta xem ngươi chạy đâu!" Tiếng quát của Trương Kế Thành vọng lên từ dưới đất.
"Hừ! Ngươi làm khó được ta sao?" Đoạn Ngấn Tịch không sợ hãi, băng thuộc tính bộc phát, quát lớn: "Băng Phong Thiên Lý!"
Lực lượng băng thuộc tính cường hoành lan tràn, đóng băng toàn bộ lôi đài, biển lửa biến mất.
"Chút tài mọn!" Trương Kế Thành quát.
"Âm ầm ầm!"
Lúc này, những cột lửa phá đất trồi lên.
Đoạn Ngấn Tịch biến sắc, vội đạp đất, nhảy lên cao.
"Huyền giai trung phẩm vũ kỹ! Bát Hoang Quy Nguyên Trảm!"
Nhảy lên cao hơn mười mét, Đoạn Ngấn Tịch hét lớn, lam quang bùng nổ, vung tay, năng lượng trảm đáp xuống.
"Hừ! Ngươi biết bay sao?" Trương Kế Thành chui lên từ mặt đất, cười lạnh.
Giờ phút này, Đoạn Ngấn Tịch là bia ngắm sống!
Trương Kế Thành chỉ vào Đoạn Ngấn Tịch đang rơi xuống, khẽ quát: "Phá Phong Chỉ!"
"Trương Kế Thành! Ngươi trúng kế rồi!" Đoạn Ngấn Tịch đang rơi xuống bỗng cười lạnh.
"Băng Viêm! Thủy Linh! Địa Khôn! Lôi Trụ!"
Đoạn Ngấn Tịch kết ấn, miệng niệm chú, lôi đài tràn ngập bốn luồng lực lượng đáng sợ!
