Logo
Chương 136: Thần Minh cốc

Lôi đài tan hoang, bụi mù mịt trời.

Không ai biết Phong Vô Trần và Bạch Không ra sao.

Thắng bại thế nào, mọi người vô cùng mong chờ.

"Thực lực của hai người bọn họ thật đáng sợ, sánh ngang với lực lượng của Nguyên Đan cảnh lục trọng!" Một vị trưởng lão nghiêm nghị nói, nếu không phải bọn họ liên thủ, e rằng khó mà ngăn cản được nguồn năng lượng đáng sợ này.

Tô trưởng lão cười khổ: "Phong Vô Trần tiểu tử này, thực lực đã vượt qua cả lão phu rồi."

"Không biết ai thắng đây, sức mạnh đáng sợ như vậy..." Hình Thiên Phong cau mày, vô cùng sốt ruột.

Một vị viện trưởng lắc đầu: "Khó nói lắm, Bạch Không có hai kiện Linh khí, thực lực rất mạnh, thi triển Thanh Hồng Kiếm Quyết thức thứ ba, uy lực cực lớn, đủ sức chống lại Địa giai vũ kỹ của Phong Vô Trần."

"Thân thể Phong Vô Trần cực kỳ đáng sợ, vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta, lực lượng của Bạch Không chưa chắc đã đánh bại được hắn." Chấn Vân Thiên nói.

"Bạch Không kinh qua trăm trận chiến, tuyệt đối không dễ dàng bị đánh bại." Một vị trưởng lão của Thủy Vân học phủ nói.

Nhưng đúng lúc mọi người còn đang nghi hoặc, bụi mù trên lôi đài dần tan đi, hai bóng người mơ hồ xuất hiện trong tầm mắt.

Giờ khắc này, tất cả im lặng.

Trên lôi đài, Phong Vô Trần đỡ Bạch Không trọng thương bước xuống.

Còn lôi đài thì đã bị san bằng, lại còn bị khoét một cái hố lớn rộng mười trượng, trông thấy mà kinh hãi.

"Phong Vô Trần thắng!"

"Lại là Phong Vô Trần! Bạch Không thất bại!"

"Thật không thể tin được, Phong Vô Trần thật đáng sợ! Hắn vẫn còn đứng được!"

Các học sinh kinh ngạc, cả trường như nổ tung, Bạch Không hung hãn, lại còn là người có hy vọng đoạt ngôi quán quân nhất, đã bại dưới tay Phong Vô Trần.

"Phong đại ca thắng rồi! Ha ha! Phong đại ca thắng rồi!" Liễu Thanh Dương kích động cười lớn, mặt mày hớn hở.

Các tướng sĩ Thiên Ảnh Hỏa kỵ binh và Hắc Kỳ quân càng hô vang một mảnh, ai nấy mặt mày tràn đầy kích động và hưng phấn.

"Học phủ chúng ta đoạt giải nhất rồi!" Tô trưởng lão cũng không nhịn được mà hô lớn đầy phấn khích.

"Cuối cùng cũng nở mày nở mặt rồi.” Hình Thiên Phong vui vẻ cười nói, nhớ lại bao năm qua, Thiên Viêm học phủ luôn đội sổ, hiếm khi được lội ngược dòng thế này, mắt Hình Thiên Phong có chút ươn ướt.

Lần này nếu không có Phong Vô Trần, e rằng Thiên Viêm học phủ vẫn mãi là kẻ lót đường.

Viện trưởng và các trưởng lão Thủy Vân học phủ tuy có chút thất vọng, nhưng cũng rất hài lòng với biểu hiện của Bạch Không, dù sao hắn đã cố gắng hết sức.

"Thật không ngờ lần này Thiên Tài Bảng võ đấu lại xuất hiện một thiên tài đáng sợ như Phong Vô Trần." Một vị trưởng lão cười nói.

"Phong Vô Trần đoạt giải nhất, Thiên Viêm học phủ chắc chắn danh chấn tứ đại đế quốc!"

"Hậu bối có tiềm lực, vài năm nữa thôi, Phong Vô Trần nhất định có thể vượt qua chúng ta, những lão già này.”

"Hình viện trưởng, chúc mừng! Thu được một học sinh thiên tài như vậy!"

Các bậc cao tầng học phủ nhao nhao tán thưởng, đều ngưỡng mộ Hình Thiên Phong thu được một học sinh thiên tài.

Viện trưởng Thủy Vân học phủ tuyên bố: "Phong Vô Trần chiến thắng!"

Liếc nhìn Phong Vô Trần, viện trưởng Thủy Vân học phủ nói tiếp: "Phong Vô Trần đoạt giải nhất Thiên Tài Bảng võ đấu lần này!"

"Chúc mùng Phong ca ca!" Lăng Tiêu Tiêu vui vẻ chúc mùng, nở nụ cười ngọt ngào mê người.

"Phong đại ca! Thật lợi hại!" Liễu Thanh Dương giơ ngón tay cái lên.

"Phong Vô Trần! Ngươi giỏi lắm! Cho học phủ chúng ta nở mày nở mặt rồi!" Mộ Sơn và Đổng Vô Song nhao nhao tán dương, mặt mày cũng rạng rỡ nụ cười.

Các học sinh học phủ khác cũng hết lời khen ngợi Phong Vô Trần.

"Vậy thứ hai, thứ ba thì sao?" Một học sinh nghi hoặc hỏi.

Đoạn Ngấn Tịch và Tô Liệt Dương trước đó vẫn còn trên lôi đài, nhưng khi xảy ra chấn động năng lượng đáng sợ kia, họ cũng bị đánh bay ra ngoài.

Vậy thì làm sao tính thứ hai, thứ ba?

Mọi người đều chứng kiến trận chiến giữa Phong Vô Trần và Bạch Không, dù Bạch Không thất bại, nhưng không ai xứng đáng ngôi á quân hơn hắn, còn vị trí thứ ba, rốt cuộc là Đoạn Ngấn Tịch hay Tô Liệt Dương?

"Bạch Không đoạt ngôi á quân Thiên Tài Bảng võ đấu, Tô Liệt Dương và Đoạn Ngấn Tịch đồng hạng ba, do tình huống đặc thù, sau khi chúng ta thương lượng, cả bốn người đều được vào linh hồ tu luyện." Không lâu sau, sau khi các viện trưởng thương nghị, viện trưởng Thủy Vân học phủ mới tuyên bố.

Dừng một chút, viện trưởng Thủy Vân học phủ nói tiếp: "Sau khi hồi phục hoàn toàn, sẽ tiến vào Thần Minh Cốc."

"Xếp đồng hạng ba cũng là một cách hay, nếu không thì thật không biết làm sao xếp thứ ba.”

"Sao cũng được, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta, chỉ có thể ngưỡng mộ thôi, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, thực lực Phong Vô Trần thật sự đáng sợ."

"Có phần thưởng là tốt rồi, lại còn có cơ hội thăng quan tiến chức nữa!"

Các học sinh không ai có ý kiến, ngoài ngưỡng mộ ra thì vẫn là ngưỡng mộ.

"Chúng ta đều đồng hạng ba? Đều được vào linh hồ tu luyện?" Đoạn Ngấn Tịch và Tô Liệt Dương trọng thương kinh ngạc nhìn nhau.

Kinh ngạc một lát, trên khuôn mặt tái nhợt của hai người, lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ.

Thiên Tài Bảng võ đấu kết thúc, Thiên Viêm học phủ nghiễm nhiên trở thành cái tên chói sáng nhất, một khi tin tức lan đi, chắc chắn danh chấn tứ đại đế quốc.

Thiên Tài Bảng võ đấu lần này, hoàn toàn giúp Thiên Viêm học phủ đổi vận, không còn đội sổ, mà là quán quân!

Người đoạt giải nhất Thiên Tài Bảng võ đấu, Phong Vô Trần, thì khỏi phải nói, tuyệt đối có thể uy chấn tứ đại đế quốc.

Thời gian trôi qua trong lúc Phong Vô Trần và những người khác chữa thương, sau mấy canh giờ, Phong Vô Trần đã hồi phục hơn nửa, tốc độ hồi phục cực nhanh, một lần nữa khiến mọi người kinh ngạc.

Sáng sớm hôm sau, Phong Vô Trần đã hoàn toàn bình phục, còn Bạch Không, Đoạn Ngấn Tịch và Tô Liệt Dương, dù đã dùng Liệu Thương Đan và được các trưởng lão trợ giúp chữa trị, cũng chỉ mới hồi phục hơn nủa.

So sánh với nhau, mọi người càng thêm chấn kinh.

Người so với người, tức chết người.

Đến xế chiều, thương thế của Bạch Không mới hồi phục được bảy tám phần, để không lãng phí thời gian, Phong Vô Trần cùng những người kia theo bốn vị viện trưởng tiến vào Thần Minh Cốc.

Các học sinh khác cũng có thể tu luyện ở chân núi Thần Minh Cốc, dù là chân núi, linh khí cũng vô cùng nồng đậm, giúp ích rất lớn cho việc tu luyện.

Vừa bước vào Thần Minh Cốc, linh khí càng thêm nồng đậm, đã hóa thành sương mù, mức độ dày đặc khiến người kinh hãi.

Trên đường đi, Phong Vô Trần cảm nhận được rất nhiều mùi dược liệu trân quý, còn có khí tức năng lượng tinh thuần của vô số thiên tài địa bảo.

Chỉ tiếc Thần Minh Cốc do tứ đại đế quốc chưởng quản, nếu không Phong Vô Trần thật sự muốn thu hết bảo bối trong Thần Minh Cốc.

Nhưng điều khiến Phong Vô Trần kỳ lạ hơn là, càng tiến vào Thần Minh Cốc, tiếng gọi trong lòng càng trở nên mãnh liệt.

Phong Vô Trần không biết chuyện gì xảy ra, trước còn tưởng là ảo giác, nhưng hôm nay cảm giác thôi thúc mãnh liệt này lại là có thật.

Rốt cuộc là cái gì đang gọi Phong Vô Trần?

Phong Vô Trần không biết, trong lòng có chút bất an.

"Ta nghe nói Thần Minh Cốc rất nguy hiểm, viện trưởng, có thể kể cho ta nghe được không?" Vừa đi vừa hỏi, Phong Vô Trần tò mò.

Nghe vậy, Hình Thiên Phong cười nhạt: "Thần Minh Cốc có địa hình như một mê cung tự nhiên, không biết đường thì vào chỉ có đường chết, đó là thứ nhất, thứ hai, Thần Minh Cốc có vô số bảo bối, nhưng đều có hung thú trấn giữ, chỉ cần không chọc giận chúng, không bị chúng phát hiện thì không có gì nguy hiểm, nhưng chúng lại rất nhạy cảm với khí tức của con người."

"Hung thú?" Phong Vô Trần hơi sững sờ, thật sự không cảm nhận được khí tức hung thú.

Hơn nữa trận chiến lớn như vậy trước đó, lẽ ra phải kinh động đến hung thú mới đúng, sao một tiếng động cũng không có? Chẳng lẽ hung thú đều không ra khỏi cửa?

Thần Minh Cốc rất lớn, dù hung thú có nghe thấy thì cũng chỉ như tiếng muỗi vo ve.

"Viện trưởng, hung thú có mạnh bằng Ma Thú Thánh Sơn không?" Đoạn Ngấn Tịch tò mò hỏi.

"Đương nhiên rồi! Trong Thần Minh Cốc có hung thú Thiên Nguyên cảnh, rất đáng sợ, nhưng Luyện Đan Sư có dược tán xua đuổi hung thú, bình thường sẽ không có hung thú đến gần." Hình Thiên Phong cười nhạt.

"Hung thú Thiên Nguyên cảnh có thể không sợ mấy loại dược tán này." Phong Vô Trần lắc đầu, nhưng Phong Vô Trần có thể không sợ những con hung thú này, đừng nói là Thiên Nguyên cảnh, dù hung thú đáng sợ hơn cũng không dám đến gần Phong Vô Trần.

Hung thú rất nhạy cảm với khí tức, Phong Vô Trần có huyết mạch Long tộc, Long tộc là tồn tại tối cao vô thượng, hung thú căn bản không dám trêu chọc.

"Chính vì thế, tứ đại đế quốc mới cấm bất kỳ ai xâm nhập." Chấn Vân Thiên nói.

"Tóm lại mọi người cẩn thận thì hơn." Bạch Không nghiêm nghị nói: "Ngoài hung thú ra, Thần Minh Cốc còn có một số độc vật tự nhiên, kịch độc vô cùng."

Thần Minh Cốc có vô số bảo bối, đương nhiên cũng nguy hiểm trùng trùng.

Nhưng khi Hình Thiên Phong và những người khác bắt đầu tiến sâu vào Thần Minh Cốc, các viện trưởng và trưởng lão đều cảm thấy không ổn.

"Kỳ lạ." Bốn vị viện trưởng đều dừng bước, thần sắc nghiêm trọng.

"Viện trưởng, sao vậy ạ?" Tô Liệt Dương nghi hoặc hỏi, vẻ mặt cũng trở nên cảnh giác.

"Thần Minh Cốc quá yên tĩnh! Đi xa như vậy, lẽ ra phải cảm nhận được khí tức hung thú, nhưng sắp đến linh hồ rồi, lại không một tiếng động, thậm chí không thấy bóng dáng hung thú nào." Hình Thiên Phong nghiêm nghị nói, càng lúc càng thấy kỳ lạ.

"Đúng là rất kỳ lạ! Thật sự không cảm nhận được khí tức hung thú, chẳng lẽ hung thú đều tuyệt chủng rồi sao? Cứ cảm thấy rất bất an." Một vị trưởng lão cau mày sâu sắc.

"Mọi người cẩn thận." Viện trưởng Thủy Vân học phủ nghiêm nghị nói, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Với tu vi của viện trưởng và trưởng lão, khả năng cảm nhận rất mạnh, tuyệt đối không thể không cảm nhận được khí tức hung thú, nhưng hôm nay đã tiến sâu vào Thần Minh Cốc, lại không thấy bóng đáng hung thú, khí tức cũng không cảm nhận được.

Điều này thật kỳ quái!

Mọi người bắt đầu căng thẳng, chỉ có Phong Vô Trần là điềm nhiên như không có việc gì, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ chuyện gì đó.

"Tiếng gọi càng lúc càng mãnh liệt, rốt cuộc là cái gì?" Phong Vô Trần vừa tò mò vừa kỳ lạ, ánh mắt không khỏi nhìn về hướng phát ra tiếng gọi.

Thì ra là bên trái Phong Vô Trần, không biết dẫn đến đâu.

"Viện trưởng, ở đây có dấu chân hung thú!” Đoạn Ngấn Tịch bỗng chỉ vào những dấu chân khổng lồ cách đó không xa.

Dấu chân to không chỉ một cái, mà là rất nhiều cái, trải dài một đường, rậm rạp chằng chịt toàn là dấu chân hung thú.

Hướng của những dấu chân lớn, chính là hướng Phong Vô Trần đang nhìn, những dấu chân này có liên quan gì đến tiếng gọi mãnh liệt của Phong Vô Trần?

Chứng kiến những dấu chân kia, tất cả mọi người đều thấy rất kỳ lạ.

Hình Thiên Phong cau mày sâu sắc, nhìn về hướng những dấu chân lớn, nghi ngờ nói: "Thần Minh Cốc xảy ra chuyện gì sao? Những dấu chân của hung thú này trông có vẻ rất hoảng loạn, chúng đang trốn chạy!"

"Cái gì có thể khiến hung thú trong Thần Minh Cốc hoảng loạn đến mức bỏ chạy hàng đàn như vậy?” Chấn Vân Thiên vô cùng nghỉ hoặc, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng.