Thứ sức mạnh trào ra từ cái hố lớn kia hoàn toàn khác biệt so với chân nguyên lực của Cô Ngạo Thiên trước đây, nó cuồng bạo hơn, và đáng sợ hơn nhiều.
Khí thế của Cô Ngạo Thiên càng trở nên đáng sợ, ẩn chứa trong sức mạnh kinh hoàng kia là sự căm phẫn ngút trời.
Cô Ngạo Thiên từng bước một tiến ra từ trong hố, mỗi bước chân hắn giẫm xuống, mặt đất đều lõm xuống một dấu chân sâu hoắm. Khuôn mặt hắn lạnh băng, không chút cảm xúc, đôi mắt ngập tràn tơ máu, trông vô cùng đáng sợ.
"Trong cơ thể Cô Ngạo Thiên rõ ràng còn ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ như vậy, thứ sức mạnh này không hề tầm thường, nó mang hơi thở của hung thú!" Phong Vô Trần cau mày, vẻ mặt ngưng trọng.
"Thiếu tông chủ có thể khống chế sức mạnh của Thiên Lang Thú!" Cô Thanh Sơn kinh hãi nhìn về phía Cô Ngạo Thiên.
"Thiên Lang Thú?" Phong Vô Trần lại nhíu mày, thầm nghĩ: "Quả nhiên là sức mạnh của hung thú, nhưng làm sao một con người lại có được sức mạnh của hung thú?”
Thông thường, con người không thể có được sức mạnh của hung thú. Một sức mạnh cuồng bạo và đáng sợ như vậy, mà Cô Ngạo Thiên lại không bị nó thôn phệ.
Thiên Lang Thú vừa hung ác vừa xảo quyệt, thực lực cực kỳ mạnh mẽ. Thiên Lang Thú trưởng thành đa phần là ma thú Ngũ giai, tương đương với cường giả Thiên Nguyên cảnh của nhân loại!
Nhưng sức mạnh Thiên Lang Thú mà Cô Ngạo Thiên bộc phát ra, hiển nhiên chưa đạt tới cảnh giới Thiên Nguyên.
Nhìn thần sắc của Cô Ngạo Thiên, có vẻ như hắn đã khống chế được sức mạnh này và không hề mất đi lý trí.
Chứng kiến dáng vẻ đáng sợ của Cô Ngạo Thiên, mọi người không khỏi e ngại. Mục Thiên Vân và những người khác đều tràn đầy kinh hãi và nghỉ hoặc.
Cuộc đại chiến tạm thời dừng lại vì sức mạnh cuồng bạo này của Cô Ngạo Thiên, tất cả mọi người đều kinh hoàng nhìn về phía hắn.
"Sức mạnh Thiên Lang Thú sao? Chuyện này là thế nào?" Mục Vân Sơn nghi hoặc nhìn Cô Ngạo Thiên, với tu vi của họ, đều có thể cảm nhận được sức mạnh hung thú cuồng bạo này.
"Đây là loại sức mạnh gì?" Trên không trung, sắc mặt Đoạn Thiên Hồn khẽ biến, khi cảm nhận được sức mạnh cuồng bạo của Cô Ngạo Thiên, ánh mắt lập tức hướng về phía hắn.
"Sức mạnh Thiên Lang Thú!" Cô Thanh Huyền chậm rãi nói: "Không ngờ Phong Vô Trần lại kích thích, khiến Thiên Nhi ngoài ý muốn khống chế được sức mạnh Thiên Lang Thú."
"Sức mạnh Thiên Lang Thú?" Đoạn Thiên Hồn kinh hãi trong lòng, nghi hoặc hỏi: "Sức mạnh Thiên Lang Thú sao lại ở trong cơ thể con trai ngươi?"
Cô Thanh Huyền không trả lời, cũng không cần phải trả lời.
Trở lại quảng trường Thiên Vân Tông, đôi mắt phẫn nộ ngập tràn tơ máu của Cô Ngạo Thiên ghim chặt vào Phong Vô Trần, hắn lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần, rất cảm tạ ngươi đã chọc giận ta, để ta vô tình khống chế được sức mạnh Thiên Lang Thú, thật sự là trời giúp ta."
Vừa nói, Cô Ngạo Thiên vừa chậm rãi nâng tay trái lên, lòng bàn tay hướng về phía Phong Vô Trần.
"Oanh!"
Trong khoảnh khắc đó, một cỗ khí kình đáng sợ bạo phát, ầm một tiếng nổ vang, đẩy lùi Phong Vô Trần mấy mét!
Chỉ bằng khí kình thôi đã có thể đẩy lùi Phong Vô Trần, có thể thấy được sức mạnh Thiên Lang Thú trong cơ thể Cô Ngạo Thiên đáng sợ đến mức nào.
"Khí kình mạnh thật!" Phong Vô Trần cau mày, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.
"Chỉ bằng khí kình đã có thể đẩy lùi Đại Đô Thống, cỗ hung thú chi lực này của Cô Ngạo Thiên phi thường đáng sợ." Mục Thiên Vân nhíu mày thầm nghĩ.
Diệp Thương Khung cau mày nói: "Ta lần đầu tiên nhìn thấy con người có được sức mạnh của hung thú!"
"Ngạo Thiên! Giết Phong Vô Trần!" Cô Thanh Sơn đột nhiên quát to, Cô Ngạo Thiên bộc phát ra sức mạnh Thiên Lang Thú, đây là thời cơ tốt nhất để giết chết Phong Vô Trần.
"Mau giết Phong Vô Trần!" Lữ Tinh Thần bị trọng thương cũng phẫn nộ gào lên.
Cô Ngạo Thiên lạnh lùng nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, từng bước một tiến lại gần, lạnh lùng nói: "Khí thế và uy phong vừa rồi của ngươi đâu? Nghe nói ngươi có được Địa giai vũ kỹ, chi bằng thi triển ra cho ta xem uy lực của nó như thế nào."
Nghe vậy, Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Uy lực như thế nào, ngươi sẽ biết thôi."
"Vậy sao?" Cô Ngạo Thiên nhe răng cười, đôi mắt híp lại, thân ảnh quỷ dị biến mất.
"Hưu!"
Tốc độ của Cô Ngạo Thiên vô cùng đáng sợ, so với trước còn nhanh hơn rất nhiều, chỉ trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt Phong Vô Trần, trường kiếm trong tay từ trên xuống chém xuống, thế công lăng lệ ác liệt, hung mãnh.
"Đinh!"
"Ông ông!"
Phong Vô Trần kịp thời phát giác, Hỏa Viêm kiếm không hề yếu thế nghênh đón, một tiếng kim loại giòn tan vang lên, hỏa hoa văng khắp nơi, sức mạnh kiếm quang cuồng bạo bộc phát, mặt đất dưới chân Phong Vô Trần lập tức sụp đổ, rung động dữ dội, từng đạo khe nứt theo chân hắn lan rộng ra.
"Lực lượng của ngươi cũng chỉ có thế này thôi." Cô Ngạo Thiên lạnh lùng nói, đôi mắt lạnh băng ngập tràn tơ máu. mang theo một tia khinh thị.
Cô Ngạo Thiên bộc phát ra sức mạnh Thiên Lang Thú, cục diện đã thay đổi, hắn phản áp Phong Vô Trần.
"Đây còn chưa phải toàn lực của hắn, toàn lực của hắn có lẽ có thể so với Nguyên Đan cảnh bát trọng!" Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, tuy rơi vào thế hạ phong, nhưng cỗ lực lượng này của Cô Ngạo Thiên, còn chưa đến mức khiến Phong Vô Trần bị thương.
Toàn bộ lực lượng của Phong Vô Trần, cũng chỉ có thể so với Nguyên Đan cảnh thất trọng, toàn lực của Cô Ngạo Thiên, chắc chắn ở trên Phong Vô Trần.
Nếu vậy, Phong Vô Trần hoàn toàn không có phần thắng.
Vẫn là câu nói kia, cảnh giới chênh lệch quá lớn.
"Ông ông!"
"Oanh!"
Trên khuôn mặt Cô Ngạo Thiên lộ ra một nụ cười lạnh khinh miệt, sức mạnh kiếm quang trên thân kiếm dần dần tăng cường, mặt đất rung chuyển càng thêm kịch liệt, bỗng nhiên ầm một tiếng, mặt đất dưới chân Phong Vô Trần lại sụp đổ, nửa thân thể hắn đã lún xuống đất.
"Phong đại ca!" Liễu Thanh Dương nóng nảy rống to.
"Đại Đô Thống!" Diệp Thương Khung và các tướng sĩ cũng vô cùng khẩn trương.
Việc Cô Ngạo Thiên bộc phát ra sức mạnh Thiên Lang Thú, vượt quá dự liệu của mọi người.
"Phốc!"
Khi sức mạnh của Cô Ngạo Thiên càng trở nên đáng sợ, Phong Vô Trần rốt cục không chịu nổi, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt lập tức tái nhợt đi vài phần.
"Chỉ được thế này thôi sao?" Cô Ngạo Thiên càng thêm khinh thường.
"Huyễn Diệt Kiếm Quyết! Huyễn Diệt Phá Càn Khôn!”
Bị thương, ngọn lửa giận bùng lên trong lòng Phong Vô Trần, sát khí lạnh thấu xương tuôn ra, hắn toàn lực thúc dục Huyết Mạch chi lực, cuối cùng hét lớn một tiếng.
"Ông ông!"
Mặt đất rung chuyển kịch liệt, vô số đá vụn bay lên không trung, toàn thân Phong Vô Trần bùng nổ Kim Quang chói lọi, theo Huyết Mạch chi lực rót vào Hỏa Viêm kiếm, thân kiếm cũng bùng nổ Kim Quang, sức mạnh kiếm quang bá đạo đến cực điểm phun trào ra.
Cảm nhận được cỗ sức mạnh kiếm quang bá đạo này, sắc mặt Cô Ngạo Thiên hơi đổi, kinh hãi nói: "Đây là Địa giai vũ kỹ sao? Uy lực quả nhiên đáng sợ!"
"Cút!"
"Ông ông!"
Phong Vô Trần giận dữ quát, Hỏa Viêm kiếm cưỡng ép quét ngang, kiếm quang bá đạo phóng lên trời, trực tiếp đánh bay Cô Ngạo Thiên lên không trung, không gian cũng rung động dữ dội.
Trong chớp mắt, kiếm quang bá đạo đã đẩy Cô Ngạo Thiên lên cao mấy chục thước.
"Địa giai vũ kỹ uy lực xác thực đáng sợ, nhưng với lực lượng của ngươi, vẫn chưa đủ sức đối phó ta!" Cô Ngạo Thiên quát lạnh, thúc dục thú nguyên đáng sợ, sức mạnh kiếm quang đột nhiên tăng lên.
"Phá cho ta!"
Cô Ngạo Thiên hét lớn một tiếng, trường kiếm bùng nổ bạch quang chói lọi, kiếm quang cuồng bạo tản ra, dần dần ngăn cản kiếm quang của Phong Vô Trần.
"Kiếm quang của Phong đại ca bị hắn ngăn lại rồi!" Liễu Thanh Dương trợn mắt há hốc mồm.
"Địa giai vũ kỹ cũng không đối phó được Cô Ngạo Thiên sao?"
"Sức mạnh Thiên Lang Thú đáng sợ thật!"
Mọi người kinh hoàng, hiển nhiên họ đều đánh giá thấp sức mạnh đáng sợ của Thiên Lang Thú, uy lực đáng sợ của Địa giai vũ kỹ, vẫn không thể đối phó được Cô Ngạo Thiên.
"Xem ra ngạnh chiến không có phần thắng!" Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, đối thủ mạnh mẽ như vậy, Phong Vô Trần lần đầu tiên gặp phải.
Trận chiến trên Thiên Tài Bảng với Bạch Không, tuy Bạch Không cũng là đối thủ đáng sợ, nhưng còn chưa đến mức khiến Phong Vô Trần cảm thấy bất lực.
"Hừ!" Cô Ngạo Thiên ngạo nghễ hừ lạnh.
"Xùy!"
Trường kiếm vung lên, kiếm quang màu trắng lóe lên rồi biến mất trên kiếm quang màu vàng, xùy một tiếng, kiếm quang Phong Vô Trần thi triển, bị chém thành hai nửa trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người!
"Tê..."
Thấy cảnh tượng này, đệ tử Thiên Vân Tông và Huyễn Dương đều kinh hãi hít vào một ngụm khí lạnh.
Cô Ngạo Thiên vững vàng rơi xuống đất, trường kiếm chỉ xiên xuống mặt đất, lãnh ngạo nói: "Địa giai vũ kỹ cũng chỉ có thế này thôi, Phong Vô Trần, còn có vũ kỹ cường đại nào, cứ việc thi triển ra, bởi vì ngươi không còn thời gian, ta không thể chờ đợi được nữa để giết ngươi!"
Phong Vô Trần không nói gì, sắc mặt cũng không hề có bất kỳ biến hóa nào.
"Thực lực Cô Ngạo Thiên quá mạnh mẽ! Có thể so với Nguyên Đan cảnh bát trọng!" Sở Vô Ngân sợ hãi nói, khuôn mặt đã tái nhợt.
"Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng trợ giúp Đại Đô Thống!" Hội trưởng Hướng Viêm của Thiên Đô phòng đấu giá ngưng trọng nói.
"Đại Đô Thống, chúng ta đến giúp ngài!" Huyễn Dương quát to, cùng Loạn Thần định xông ra.
"Nhiệm vụ của các ngươi là tiêu diệt đệ tử Thiên Vân Tông, không để sót một ai! Đừng lãng phí thời gian, đây là mệnh lệnh!" Phong Vô Trần quát lạnh.
"Đại Đô Thống, ngàn vạn lần cẩn thận!" Diệp Thương Khung lo lắng nhắc nhở.
"Diệp Thương Khung, ngươi lo cho bản thân mình đi!" Trưởng lão Dịch Vân cười nham hiểm, liên tục bộc phát công kích hung mãnh.
"Các ngươi không phá được Thanh Vân Tru Sát Trận, sớm muộn gì các ngươi cũng chết ở Thiên Vân Tông!" Cô Ngạo Thiên không chút hoang mang lạnh lùng nói, đối với đệ tử Thiên Vân Tông, hắn không quá để ý, thứ Cô Ngạo Thiên để ý là Phong Vô Trần.
"Liều mạng với bọn chúng!" Đệ tử Thiên Vân Tông nhao nhao rống to, khí thế tăng vọt.
Đại chiến tạm dừng vài phút, rồi lại tiếp tục.
"Ông ông!"
Cô Ngạo Thiên thúc dục chân nguyên, bạch quang bùng nổ, sức mạnh cuồng bạo bắn ra, hắn lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần, cho ngươi xem sức mạnh mạnh hơn một chút."
Lực lượng Cô Ngạo Thiên thúc dục càng đáng sợ, uy hiếp quần hùng.
"Phong Vô Trần, đền mạng đi!" Cô Ngạo Thiên quát lạnh, cầm trường kiếm lao ra, nhanh như chớp giật.
"Nhanh thật!" Sắc mặt Phong Vô Trần đột nhiên biến đổi, tốc độ Cô Ngạo Thiên ít nhất tăng lên gấp đôi!
"Xùy!"
Tốc độ Cô Ngạo Thiên cực nhanh, khiến Phong Vô Trần có chút không kịp phản ứng, nháy mắt, xùy một tiếng, một đạo máu tươi phun ra, trên vai Phong Vô Trần, xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm!
"Xùy!"
Kinh hãi, Phong Vô Trần vừa nhìn thoáng qua vết kiếm trên vai, bỗng nhiên lại xùy một tiếng, bên vai kia lập tức có thêm một vết kiếm.
Dù cho Phong Vô Trần có phát giác, với tốc độ hiện tại của hắn, căn bản không kịp tránh né công kích của Cô Ngạo Thiên.
Tốc độ Cô Ngạo Thiên cực nhanh, hoàn toàn áp chế Phong Vô Trần, cảm giác giờ phút này Phong Vô Trần căn bản không có chút lực phản kháng nào!
Diệp Thương Khung và rất nhiều tướng sĩ tìỉnh nhuệ đều nóng lòng như lửa đốt, vô cùng lo lắng cho an nguy của Phong Vô Trần, ngay cả Đoạn Thiên Hồn trên không trung, giờ phút này cũng bắt đầu luống cuống.
