Logo
Chương 150: Giết Cô Ngạo Thiên

"Thôn phệ” hai chữ vừa dứt, không gian trước mặt Phong Vô Trần quỷ dị xé toạc ra một lỗ đen kịt, lực cắn nuốt khủng khiếp tột độ từ trong lỗ đen trần ra.

Lỗ đen thần bí mà quỷ dị, khiến người kinh hãi.

Cô Ngạo Thiên vừa tung chưởng ra, chứng kiến lỗ đen quỷ dị đột ngột xuất hiện, sợ đến mặt mày trắng bệch!

Hắn phát hiện, lực lượng ẩn chứa trong lòng bàn tay đang biến mất với tốc độ kinh hoàng, trong chớp mắt đã hoàn toàn bị cắn nuốt.

Cỗ lực cắn nuốt kinh khủng này vô cùng bá đạo, ngay cả các đệ tử Thiên Vân Tông gần quảng trường cũng cảm giác được lực lượng của mình đang bị cắn nuốt.

"Đây là lực lượng gì?" Cô Ngạo Thiên kinh hãi vạn phần, trong mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng, nhìn chằm chằm lỗ đen khủng. bố trước mặt.

Đến phòng ngự của Phong Vô Trần mà Cô Ngạo Thiên còn phá không nổi, huống chi là đối mặt với cỗ lực cắn nuốt vừa kinh khủng vừa bá đạo này.

Thượng Cổ Kim Long Ấn chính là Võ Hồn của Phong Vô Trần, hơn nữa còn là Võ Hồn khủng bố mà Long tộc Thủy Tổ mới có!

Hiện tại Phong Vô Trần chỉ biết Thượng Cổ Kim Long Ấn có lực cắn nuốt khủng khiếp, còn những năng lực đáng sợ khác hay không thì tạm thời chưa rõ.

Lần đầu thúc dục Thượng Cổ Kim Long Ấn, Phong Vô Trần suýt chút nữa bị nó thôn phệ, sợ mất vía.

"Lực lượng Thiên Lang Thú của ta!" Cô Ngạo Thiên tuyệt vọng kêu gào, phát hiện lực lượng Thiên Lang Thú trong cơ thể mình lập tức bị cắn nuốt sạch sẽ!

"Lực lượng Thiên Lang Thú của Thiên Nhi lại bị cắn nuốt rồi! Không thể nào!" Cô Thanh Huyền trợn mắt há hốc mồm, không tin vào mắt mình.

Lực lượng Thiên Lang Thú đã bén rễ nảy mầm trong cơ thể Cô Ngạo Thiên, bị hắn khống chế, nay lại bị lực cắn nuốt thôn phệ sạch sẽ, quả là khó tin.

"Rốt cuộc là Võ Hồn gì? Lực cắn nuốt bá đạo quá!" Đoạn Thiên Hồn càng thêm hoảng sợ, thân là cường giả Thiên Nguyên cảnh cũng phải rùng mình kinh hãi.

"Lực lượng vũ kỹ Huyền giai cao phẩm, lập tức biến mất!" Diệp Thương Khung ngơ ngác nói.

"Thật... thật không thể tin được, đây là Võ Hồn thôn phệ sao?" Lữ Tinh Thần sợ hãi lùi lại, toàn thân run rẩy.

"Đây... đây vẫn là Đại... Đại Đô Thống của chúng ta sao? Thật... thật đáng sợ!" Huyễn Dương kinh hãi nuốt nước bọt.

Liễu Thanh Dương mặt mày tái mét, run giọng nói: "Phong đại ca giấu kín thực lực đáng sợ đến vậy! Võ Hồn thật đáng sợ!"

Lực phòng ngự khủng khiếp của Kỳ Lân chiến giáp đã đủ khiến mọi người kinh hồn bạt vía, nay Võ Hồn khủng bố xuất hiện, lực cắn nuốt bá đạo kia càng làm tất cả kinh hãi tột độ.

Lực lượng Thiên Lang Thú của Cô Ngạo Thiên bị thôn phệ hoàn toàn, lỗ đen quỷ dị cũng biến mất theo.

"Mất lực lượng Thiên Lang Thú, ngươi chẳng khác gì phế vật!" Phong Vô Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm Cô Ngạo Thiên đang sợ hãi tuyệt vọng.

Cô Ngạo Thiên tuyệt vọng mất hồn, từng bước sợ hãi lùi lại, ánh mắt nhìn Phong Vô Trần như nhìn Ma Quỷ.

Mất đi lực lượng Thiên Lang Thú, sức chiến đấu của Cô Ngạo Thiên giảm mạnh, căn bản không thể thắng Phong Vô Trần.

Dù còn lực lượng Thiên Lang Thú, Cô Ngạo Thiên cũng không thắng nổi Phong Vô Trần, Kỳ Lân chiến giáp là chuẩn Thần Khí, lực phòng ngự khủng bố khỏi bàn.

Phong Vô Trần bước tới, mỗi bước chân khiến Cô Ngạo Thiên tuyệt vọng càng thêm nặng nề.

Dù còn lực chiến đấu, Cô Ngạo Thiên đã hoàn toàn mất ý chí chiến đấu.

Người chưa bại, tâm đã bại!

"Ta sẽ cho ngươi chết thống khoái!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, đôi mắt tràn ngập lãnh huyết vô tình.

"Dừng tay!" Cô Thanh Sơn kinh hoảng gào thét, định xông lên nhưng Mục Thiên Vân đã ngăn lại.

"Phong Vô Trần! Đừng quên người nhà họ Phong vẫn còn trong tay chúng ta! Ngươi dám giết..." Đại trưởng lão Lữ Tinh Thần phẫn nộ quát, định dùng Phong Chính Hùng uy hiếp Phong Vô Trần.

Nhưng Lữ Tình Thần chưa dút lời, Phong Vô Trần đã hừ lạnh một tiếng, Linh Hồn Lực mênh mông điên cuồng công kích.

"Phụt!"

Sắc mặt Lữ Tinh Thần biến đổi, trọng thương vốn có không chịu nổi Linh Hồn Lực của Phong Vô Trần, va chạm tức thì khiến Lữ Tinh Thần phun máu, trợn mắt ngã xuống.

Lần nữa chịu công kích Linh Hồn Lực của Phong Vô Trần, Lữ Tinh Thần bị thương nặng, linh hồn tan nát, chết tại chỗ!

"Đại trưởng lão!" Cô Thanh Sơn và những người khác biến sắc, kinh hoàng gầm lên.

"Phong Vô Trần! Bổn tông quyết không tha cho ngươi!" Cô Thanh Huyền giận ngút trời, da mặt co giật dữ dội, sát khí ngập trời.

Cô Ngạo Thiên kinh hãi nhìn Lữ Tinh Thần ngã xuống, sợ đến á khẩu.

"Đại trưởng lão bị giết! Đại trưởng lão bị giết!" Đệ tử Thiên Vân Tông càng thêm hoảng loạn.

"Thằng nhãi ranh! Ta giết ngươi!" Nhị trưởng lão Lãnh Huyền Phong lập tức nổi cơn thịnh nộ, điên cuồng xông về Phong Vô Trần.

"Muốn qua thì giết ta trước đi!" Một bóng người loé lên ngăn cản, chính là Mục Vân Sơn!

"Mục Vân Sơn! Cút ngay!" Lãnh Huyền Phong giận dữ gầm thét.

Mục Vân Sơn lạnh lùng nói: "Ngươi không giết ta, ta sẽ giết ngươi!"

Lữ Tinh Thần thân là Luyện Đan Sư Ngũ phẩm, nhân vật tiếng tăm lừng lẫy ở Viêm Hỏa đế quốc, chưa kịp ra tay đã bị Phong Vô Trần diệt sát!

Đúng như câu nói của Phong Vô Trần, Luyện Đan Sư Lục phẩm hắn còn chẳng để vào mắt, huống chi là Ngũ phẩm!

"Không nên dùng người nhà họ Phong uy hiếp ta!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.

Sự đáng sợ của Phong Vô Trần khiến tim mọi người như muốn nhảy ra ngoài, đệ tử Thiên Vân Tông hoảng sợ lùi lại.

Phong Vô Trần bước đến trước mặt Cô Ngạo Thiên, chậm rãi giơ Hỏa Viêm kiếm.

"Ngươi... ngươi muốn gì? Ngươi dám giết ta, cả nhà họ Phong phải chết!" Cô Ngạo Thiên tuyệt vọng hỏi, toàn thân run rẩy.

"Phong Vô Trần! Dám giết Thiên Nhi, ta cho cả nhà ngươi chết không có chỗ chôn!" Trên không trung, Cô Thanh Huyền gầm lên, sát khí ngút trời, khí thế mênh mông đè ép khiến mọi người khó thở.

Nghe vậy, Phong Vô Trần dừng tay, liếc nhìn lên không trung, cười lạnh nói: "Thật trớ trêu! Thiên Vân Tông là tông môn đệ nhất đế quốc, tông chủ Thiên Vân Tông lại dùng mạng người nhà họ Phong uy hiếp ta! Ngươi còn là nhân vật nổi tiếng của Viêm Hỏa đế quốc, thật không ngờ đấy."

"Xoạt!"

Dứt lời, Phong Vô Trần không chút do dự đâm kiếm xuyên tim Cô Ngạo Thiên, khiến hắn trợn tròn mắt.

Cô Ngạo Thiên không thể tin được Phong Vô Trần lại không màng sống chết của người nhà họ Phong, không chút do dự giết hắn!

"Ngươi... ngươi dám giết ta!" Cô Ngạo Thiên run rẩy chỉ Phong Vô Trần, trong mắt mang theo tuyệt vọng, sợ hãi, không cam tâm.

Phong Vô Trần rút Hỏa Viêm kiếm, lạnh lùng nói: "Ta đã muốn tiêu diệt Thiên Vân Tông, giết ngươi có gì không dám?"

Cô Ngạo Thiên bị đâm xuyên tim, máu tươi tuôn ra, ngã xuống.

Đây chính là Phong Vô Trần, lãnh huyết vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn, đối với địch nhân tuyệt không nhân từ! Không bị uy hiếp!

"Thiên Nhi!" Cô Thanh Huyền kinh hãi, không thể tin Phong Vô Trần dám ra tay thật!

"Ngạo Thiên!" Cô Thanh Sơn cũng trợn tròn mắt.

"Phong Vô Trần dám giết Ngạo Thiên!" Dịch Vân trưởng lão mặt đầy vẻ khó tin.

"Thiếu... Thiếu tông chủ bị giết!" Chúng đệ tử Thiên Vân Tông kinh hãi nhìn Cô Ngạo Thiên.

Cô Thanh Huyền kinh hoàng, bi thống vạn phần, nổi điên đáp xuống.

"Hỏng rồi! Không thể để hắn vào pháp trận!" Đoạn Thiên Hồn hoảng sợ, chợt tỉnh, vội lao ra ngăn cản.

Thanh Vân Tru Sát Trận do Cô Thanh Huyền mở ra, hắn có thể ra vào tự do, không bị cản trở.

Nhưng Đoạn Thiên Hồn thì khác, muốn vào phải phá trận!

Vậy nên, Đoạn Thiên Hồn phải ngăn Cô Thanh Huyền, nếu không, một khi Cô Thanh Huyền vào trận, Đoạn Thiên Hồn không giúp được, Phong Vô Trần chắc chắn phải chết!

Kỳ Lân chiến giáp của Phong Vô Trần có mạnh, lực cắn nuốt có khủng khiếp cũng không thể đánh lại cường giả Thiên Nguyên cảnh!

"Mọi người cẩn thận!" Thấy Cô Thanh Huyền điên cuồng lao xuống, Mục Thiên Vân và Mục Vân Sơn biến sắc.

Tốc độ của Cô Thanh Huyền quá nhanh, chớp mắt đã gần pháp trận!

"Lẽ nào lại thế!" Đoạn Thiên Hồn nghiến răng giận dữ, tốc độ chậm hơn một chút, không đuổi kịp Cô Thanh Huyền.

"Cô Thanh Huyền!" Đoạn Thiên Hồn giận dữ gầm lên, lập tức phát động công kích.

"Vút vút vút!"

"Ầm ầm ầm!"

Từng đạo năng lượng đáng sợ công kích xuống, kèm theo âm thanh chói tai, tiếc là chậm một bước, tất cả đều đánh vào pháp trận, oanh tạc dữ dội, không lay chuyển được mảy may.

"Nguy rồi!" Tư Đồ Chấn Thiên biến sắc.

Cô Thanh Huyền vào trận, chẳng khác gì bọn họ không thể thắng cường giả đáng sợ!

"Ầm ầm ầm!"

Đoạn Thiên Hồn nóng lòng như lửa đốt, lo lắng vạn phần, dốc toàn lực công kích pháp trận, tiếng nổ vang liên hồi, nhưng vẫn không lay chuyển được.

"Thiên Nhi!" Cô Thanh Huyền lao đến, bi thống ôm chặt Cô Ngạo Thiên đã chết, gọi mãi nhưng Cô Ngạo Thiên không thể tỉnh lại, vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.

"A!"

"Âm ầm!"

Cô Thanh Huyền bi thống tột độ ngửa mặt lên trời gào thét, hai mắt lập tức đầy tơ máu, sát khí và lực lượng đáng sợ bùng nổ, toàn bộ cung điện Thiên Vân Tông rung chuyển dữ dội, từng tòa cung điện nứt toác, như muốn sụp đổ.

Khí kình khủng bố trực tiếp thổi bay Phong Vô Trần.

Cường giả Thiên Nguyên cảnh thật đáng sợ!

"Giết sạch người nhà họ Phong!" Cô Thanh Sơn giận dữ gào thét.

"Lệnh của ngươi quá muộn rồi!" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp.

Lăng Tiêu Tiêu đã nói có cách cứu người nhà họ Phong, Phong Vô Trần tuyệt đối tin tưởng Lăng Tiêu Tiêu làm được, đó là một loại tín nhiệm, tín nhiệm vô điều kiện!

"Phong Vô Trần, ngươi lại nợ ta một ân tình rồi!" Bên ngoài pháp trận khổng lồ, tiếng Trương Quân Lan vang lên.

"Phong ca ca!" Tiếng cười của Lăng Tiêu Tiêu cũng vọng đến.

"Trần Nhi!" Tiếng lo lắng của Phong Chính Hùng và Tiêu Thanh Thanh cũng vang lên.

Lăng Tiêu Tiêu và mọi người nhà họ Phong xuất hiện bên ngoài pháp trận!

Lăng Tiêu Tiêu đã dùng thần thông gì? Cứu người nhà họ Phong từ địa lao Thiên Vân Tông ra ngoài pháp trận.

Cô Thanh Sơn và những người khác khó tin nhìn người nhà họ Phong.

Thấy Phong Chính Hùng bình an vô sự, Phong Vô Trần hoàn toàn yên tâm.

"Các ngươi phải chết hết! Đừng hòng sống sót rời khỏi pháp trận!" Cô Thanh Huyền giận dữ nói, dáng vẻ đáng sợ, hoàn toàn mất lý trí!

Cô Thanh Huyền nổi giận, vì phẫn nộ mà trở nên đáng sợ hơn.

Phong Vô Trần không hề sợ hãi, vỗ cánh bay lên, lạnh lùng nói: "Chỉ là sát trận mà muốn vây khốn ta? Phá Thanh Vân Tru Sát Trận với ta dễ như trở bàn tay!"