Cha của Vương Hách, Vương Trung Hiền, là Ngũ phẩm đại thần trong triều, quyền cao chức trọng.
Vương phủ là phủ đệ có địa vị cao nhất ở Phi Vân Thành. Tất cả đại quan thần từ Ngũ phẩm trở xuống đều phải nghe theo Vương phủ răm rắp.
Từ đó có thể thấy, bối cảnh của Vương Hách vô cùng lớn mạnh, hắn chính là đệ nhất đại thiếu gia ở Phi Vân Thành.
Ở Phi Vân Thành, thậm chí các thành trì lân cận, không ai dám làm càn với Vương Hách. Ngay cả quan thần Tứ phẩm cũng phải nể hắn ba phần, chỉ vì cha hắn là quan Ngũ phẩm!
Vương Trung Hiền nổi tiếng là kẻ bao che khuyết điểm. Bề ngoài ông ta hiền lành, nhưng bên trong lại giảo hoạt, độc ác đến cực điểm.
Vương Hách có bối cảnh cường đại như vậy, nếu Phong Vô Trần giết hắn, Phi Vân Thành chắc chắn sẽ náo loạn.
"Thằng nhãi ranh! Ngươi là ai?" Vương Hách trừng mắt nhìn Phong Vô Trần, hỏi. Dù Hỏa Viêm kiếm đang kề sát ngực, hắn vẫn không hề sợ hãi.
"Phong gia, Vô Song Thành, Thiên Châu!" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp.
"Tốt lắm! Ta nhất định phải tru diệt cả nhà ngươi!" Vương Hách giận dữ hét lên.
Phong Vô Trần nhíu mày, giọng lạnh băng: "Vậy thì ta giết ngươi trước!"
Dút lời, Hỏa Viêm kiếm trong tay Phong Vô Trần từ từ đâm vào da thịt trước ngực Vương Hách. Máu tươi chảy ra, nhuộm đỏ cả áo.
"Dừng tay!" Một tiếng quát lạnh đột ngột vang lên, ngay sau đó là một luồng khí thế mạnh mẽ lan tỏa.
"Vút!"
Một đạo tử quang mang theo tiếng nổ xé gió lao về phía Phong Vô Trần với tốc độ kinh người.
"Hóa Nguyên cảnh bát trọng!" Sắc mặt Phong Vô Trần hơi đổi. Ngay lập tức, cậu đạp mạnh xuống đất, thân hình nhanh chóng lùi lại, vạn phần nguy hiểm tránh được đòn tấn công.
Phong Vô Trần đối phó với Hóa Nguyên cảnh lục trọng đã phải dốc toàn lực, đối mặt với Hóa Nguyên cảnh bát trọng, căn bản không phải đối thủ.
"Thiếu gia, ngài không sao chứ?" Người vừa đến là một người đàn ông trung niên, cao lớn vạm vỡ.
Người này là Triệu Phi, hộ vệ thủ lĩnh của Vương phủ. Rõ ràng đã có người chạy về Vương phủ báo tin.
Ngay sau khi Triệu Phi đến, một đám lớn tướng sĩ của đế quốc cũng chạy tới, phong tỏa toàn bộ đường đi xung quanh. Bất kỳ ai cũng không được rời đi, tất cả đều phải ngồi xổm xuống đất, không ai dám động đậy.
Khuôn mặt Vương Hách âm trầm đến cực điểm, da thịt không ngừng co rúm, nghiến răng nghiến lợi giận dữ: "Giết hắn cho ta!"
Triệu Phi liếc nhìn Phong Vô Trần, trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc. Vương Hách tu vi Hóa Nguyên cảnh lục trọng, lại không đánh lại một thiếu niên Hóa Nguyên cảnh tam trọng. Triệu Phi khó mà tin được.
Triệu Phi không cảm thấy Vương Hách yếu, mà là thấy thực lực Phong Vô Trần quá mạnh.
Chỉ liếc nhìn một cái, Triệu Phi đã xông lên. Chân nguyên trong cơ thể hắn thúc giục, một cỗ lực lượng cường hoành tỏa ra.
Với thực lực của Triệu Phi, cả lực lượng lẫn tốc độ đều vượt trội so với Phong Vô Trần.
"Tam Trọng Thiên Nộ Chưởng!"
Phong Vô Trần dốc toàn lực thúc giục Long Thần chỉ lực, toàn thân phát ra kim quang. Tiếng hét lớn vừa dứt, Phong Vô Trần tung liên tiếp ba chưởng.
Một đạo chưởng ấn kim sắc cường hoành xé gió lao ra. Ba chưởng chồng lên nhau, uy lực tăng mạnh.
"Vũ kỹ Huyền giai sao? Uy lực rất mạnh! Có được lực lượng như vậy, khó trách có thể đánh bại thiếu gia. Tiểu tử này quả nhiên không đơn giản." Triệu Phi kinh ngạc, nhưng không hề e ngại.
"Vũ kỹ Hoàng giai trung phẩm! Kim Cương Chưởng!"
Triệu Phi xông lên, tay phải ngưng tụ lực lượng cường hoành, hét lớn một tiếng, tung chưởng.
"Banh!"
"Phụt!"
Phải thừa nhận rằng thực lực của Triệu Phi rất mạnh. Một chưởng của hắn đánh tan chưởng ấn của Phong Vô Trần một cách dễ dàng, đồng thời khiến Phong Vô Trần phun máu, thân hình trượt dài trên mặt đất sáu, bảy mét.
Phong Vô Trần cắm Hỏa Viêm kiếm xuống đất, miễn cưỡng chống đỡ.
Đối mặt với cao thủ Hóa Nguyên cảnh bát trọng, Phong Vô Trần chưa ngã xuống đã là rất giỏi rồi.
"Rõ ràng có thể chịu được bảy thành công lực của ta!" Triệu Phi lại càng kinh ngạc, bắt đầu tò mò về thân phận của Phong Vô Trần.
Một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, không chỉ có thực lực cường hoành, mà khả năng chịu đựng cũng mạnh mẽ như vậy, ai cũng phải tò mò.
Phong Vô Trần vội vàng lấy Sinh Cốt Bổ Khí Đan và Thanh Minh Huyền Đan nuốt vào bụng. Trong thời khắc mấu chốt, tác dụng của đan dược càng mạnh.
Dù không đánh lại Hóa Nguyên cảnh bát trọng, nhưng chỉ cần có được chân nguyên nhất định, khôi phục được thương thế nhất định, Phong Vô Trần tự tin có thể trốn thoát.
Nhưng bốn phía đường đi đều bị binh sĩ vây quanh, Phong Vô Trần sợ là không thoát được.
Lúc này, Vương Hách cầm một thanh đao từ tay một tên lính, từng bước tiến tới, khuôn mặt mang theo nụ cười nham hiểm.
"Thằng nhãi ranh, trước khi giết ta, ngươi còn chưa kịp biết ta là ai. Hôm nay ngươi có chạy đằng trời!" Vương Hách lạnh lùng nói, định tự tay giết Phong Vô Trần.
Nghe vậy, Phong Vô Trần mặt không biểu cảm, thản nhiên nói: "Chưa chắc đâu!"
Đôi mắt cậu lạnh băng, mang theo sát ý vô tận, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Hừ! Ngươi cho rằng ngươi trốn được?" Vương Hách khinh thường cười lạnh, chậm rãi tiến đến trước mặt Phong Vô Trần, giơ dao bầu lên, không chút do dự chém về phía đầu Phong Vô Trần.
Ngay khoảnh khắc đó, một cỗ chân nguyên thuộc tính băng cực kỳ cường hoành đột nhiên bắn ra từ trong cơ thể Phong Vô Trần. Hàn Băng Thứ Cổ, hàn khí điên cuồng lan trần.
"Thiếu gia cẩn thận!" Sắc mặt Triệu Phi đại biến, túm lấy Vương Hách vội vàng lùi lại.
Triệu Phi không sợ, nhưng Vương Hách bị thương nặng chắc chắn không thể chống lại hàn khí cường hoành này.
Khi Triệu Phi kéo Vương Hách lùi lại, Phong Vô Trần đã cầm Hỏa Viêm kiếm xông về phía bên kia đường, định mở một con đường máu.
"Giết hắn đi! Đừng để hắn chạy!" Vương Hách giận dữ hét lên.
Binh sĩ phong tỏa trên đường phố nhao nhao xông tới, không ai dám chống lại mệnh lệnh.
"Vút vút vút!"
"Xuy xuy xuy!"
Phong Vô Trần vung Hỏa Viêm kiếm, hơn mười đạo Hàn Băng Kiếm cường hoành bắn ra, tựa như Bạo Vũ Lê Hoa Châm, vô tình đâm thủng binh sĩ, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.
Phong Vô Trần sát phạt quyết đoán, không hề lưu tình. Nơi Hỏa Viêm kiếm đi qua, chém sắt như chém bùn. Binh sĩ ngã xuống vũng máu, đến bao nhiêu cũng vô dụng, không ai ngăn được Phong Vô Trần.
Sắc mặt Phong Vô Trần lạnh băng, không chút biểu tình, tựa như một sát thủ lãnh huyết.
Thủ đoạn tàn nhẫn của cậu khiến đám đông trên đường phố sợ hãi đến tái mét mặt mày.
Sắc mặt Triệu Phi âm trầm đến cực điểm. Dưới tiếng gào thét của Vương Hách, hắn lại xông lên.
"Tất cả lui ra!" Triệu Phi quát lớn.
Triệu Phi vừa xông lên, Phong Vô Trần đã lập tức phát giác, quay người vung kiếm quét ngang, một đạo kiếm quang kim sắc cường hoành bắn ra.
Cùng lúc đó, Phong Vô Trần nhanh chóng chạy về phía cửa thành. Bất kỳ binh sĩ nào cản đường đều bị Phong Vô Trần vô tình đánh chết.
"Mau ngăn hắn lại! Triệu Phi! Mau đuổi theo!" Vương Hách gào thét không ngừng, đáng tiếc những binh lính kia sao có thể là đối thủ của Phong Vô Trần?
Tránh được kiếm quang, Triệu Phi thúc giục chân nguyên, cấp tốc truy kích.
Phong Vô Trần vừa lạnh lùng đánh chết binh sĩ, vừa lấy Thanh Minh Huyền Đan ăn vào, định trốn ra khỏi cửa thành, rồi thi triển Ngự Kiếm phi hành đào tẩu.
Nhưng điều khiến Phong Vô Trần không ngờ tới là, cửa thành cũng bị một nhóm lớn binh sĩ phong tỏa.
Vương phủ lần này đã huy động ít nhất vài trăm binh sĩ.
Sắc mặt Phong Vô Trần trầm xuống. Cậu không còn đường ra nữa rồi. Đằng sau còn có rất nhiều binh sĩ đuổi theo.
Thời gian không cho phép Phong Vô Trần suy nghĩ nhiều. Hăn nhất định phải chạy đi trước khi Triệu Phi đuổi kịp.
Chân nguyên rót vào Hỏa Viêm kiếm, Phong Vô Trần định thi triển Ngự Kiếm phi hành.
Ngay lúc này, binh sĩ ở cửa thành đột nhiên bị một đám người đánh bay, mạnh mẽ xông tới, mở ra một con đường.
Phong Vô Trần nhìn kỹ, lập tức ngây người, kinh ngạc nói: "Lãnh Mộ Thành! Xích Hoàng!"
"Là Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Kỵ Binh!" Không ít binh sĩ nhận ra trang phục của Lãnh Mộ Thành và những người khác, nhao nhao thối lui.
Binh sĩ Vương phủ không dám xung đột với Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Kỵ Binh.
"Quả thật là tướng sĩ Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Kỵ Binh!"
"Bọn họ sao lại ở Phi Vân Thành? Vì sao lại đả thương binh sĩ Vương phủ?"
Đám đông vây xem vừa nghỉ hoặc vừa kinh ngạc. Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Ky Binh chỉ ở trong quân doanh, không có tình huống đặc biệt thì căn bản sẽ không xuất hiện.
"Phong đại sư! Ngài không sao chứ? Chúng ta tới muộn rồi!" Xích Hoàng cung kính hỏi, sắc mặt âm trầm vô cùng, toàn thân tản ra sát khí lạnh lẽo.
Thứ sát khí khiến người ta run sợ này chỉ có những tướng sĩ đế quốc thực thụ mới có.
"Không sao, sao các ngươi lại tới?" Phong Vô Trần hỏi.
"Phong đại sư, chúng ta biết ngài rời đi, liền lập tức đi tìm ngài, tìm mấy thành mới tìm được đến Phi Vân Thành." Lãnh Mộ Thành đáp.
"Phong đại sư, chuyện gì đã xảy ra?" Một người khác hỏi.
"Vương Hách! Đây là hộ vệ Vương phủ! Bọn chúng không phải binh sĩ đế quốc!" Xích Hoàng thấy bóng dáng Vương Hách, sắc mặt không khỏi ngưng trọng.
"Mộ Thành! Lập tức trở về bẩm báo Đại tướng quân!" Xích Hoàng nói nhỏ. Thân phận của Vương Hách, Xích Hoàng và những người khác đều rõ. Dù có Diệp Thương Khung chống lưng, bọn họ cũng không dám dễ dàng đắc tội Vương Hách.
Dù bọn họ là Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Kỵ Binh, nhưng cuối cùng chỉ là tướng sĩ, không hề có quan chức.
Tuy nhiên, dù sao Xích Hoàng và đồng đội cũng là tướng sĩ của Diệp Thương Khung, thật sự không sợ Vương phủ. Chỉ là bọn họ chưa có tư cách tham gia vào chuyện của quan thần mà thôi.
Nhưng Phong Vô Trần là khách quý Diệp Thương Khung mời đến, là ân nhân tái sinh của Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Ky Binh! Bọn họ tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn, dù phải chết cũng không!
Lãnh Mộ Thành không chút do dự nhanh chóng quay trở lại quân doanh!
Hộ vệ Vương phủ không ai dám ngăn cản!
"Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Kỵ Binh?" Chứng kiến trang phục của Xích Hoàng và đồng đội, Triệu Phi và Vương Hách không khỏi nhíu mày.
Phong Vô Trần rốt cuộc là ai? Tại sao Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Kỵ Binh lại giúp hắn?
"Thằng nhãi ranh, không ngờ Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Ky Binh lại tới giúp ngươi!" Vương Hách mặt âm trầm phẫn nộ quát.
Ánh mắt hung ác quét về phía Xích Hoàng và những người khác, Vương Hách quát lạnh: "Thằng nhãi này muốn giết ta, các ngươi bao che hắn là cùng tội! Đại tướng quân tới cũng không giữ được các ngươi! Nể mặt Đại tướng quân, ta không so đo với các ngươi, cút mau!"
"Vương Hách! Ngươi có biết hắn là ai không?" Xích Hoàng lạnh lùng hỏi.
"Ta quản hắn là ai, muốn giết ta thì phải chết!" Vương Hách phẫn nộ quát.
"Hắn là Phong đại sư do Đại tướng quân đích thân tới Vân Châu mời về! Là tổng huấn luyện viên của Hắc Kỳ Quân và Thiên Ảnh Hỏa Kỵ Binh chúng ta. Ngươi bất kính với Phong đại sư, còn đả thương Phong đại sư, không sợ Đại tướng quân giáng tội sao?" Xích Hoàng quát lạnh, cực kỳ cường thế.
"Phong đại sư?" Tất cả mọi người ở đó đều biến sắc.
"Nhất niệm thành khí Phong đại sư?" Triệu Phi lập tức bị dọa đến tái mét mặt mày.
Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, uy danh của Phong đại sư đã lan khắp đế đô!
Tư Đồ Chấn Thiên, Luyện Khí Sư Tứ phẩm, còn được đế vương sắc phong làm thân vương! Huống chi Phong Vô Trần là Ngũ phẩm Luyện Khí Sư nhất niệm thành khí trong truyền thuyết!
Địa vị cao cả, vượt xa Tư Đồ Chấn Thiên!
