Thiên Đô chủ thành hoàn toàn yên tĩnh, ngoại trừ Đại tướng quân và những người biết chuyện, những người khác đều như hóa đá.
Quốc sư và thân vương đều đã bái Phong Vô Trần làm sư, vậy thì đủ thấy Phong Vô Trần không đơn giản chỉ là Đại Đô Thống, địa vị còn cao hơn cả quốc sư và thân vương.
Cũng chẳng trách việc Phong Vô Trần bị ám sát lại kinh động đến hai nhân vật lớn của đế quốc, cũng chẳng trách Đại tướng quân lại cung kính với Phong Vô Trần như vậy.
Chỉ vì Phong Vô Trần là sư tôn của quốc sư và thân vương!
"Quốc sư cùng thân vương đều bái Phong đại sư làm sư ư?" Mục Thiên Vân kinh ngạc tột độ, không thể tin vào tai mình.
Phong Vô Trần hiện tại chỉ là Tam phẩm Luyện Đan Sư, quốc sư là Ngũ phẩm Luyện Đan Sư, lẽ nào lại đi bái Phong Vô Trần làm sư?
Thân vương bái sư thì không nói, đằng này quốc sư cũng bái sư!
Quốc sư là Luyện Đan Sư mạnh nhất Viêm Hỏa đế quốc, cảnh giới đã đạt Ngũ phẩm, trong đế quốc không ai sánh bằng.
Luyện đan cảnh giới cao cường như vậy, lại bái một thiếu niên Tam phẩm Luyện Đan Sư làm sư, điều này khiến mọi người sao có thể không kinh sợ?
Rốt cuộc vì sao quốc sư lại bái Phong Vô Trần làm sư?
Chẳng lẽ vì Phong Vô Trần có thể khu trừ hỏa độc? Hay vì Phong Vô Trần có thể nhìn ra chỗ thiếu sót của đan dược?
Lý do này có vẻ hơi gượng ép?
Nhưng nguyên nhân cụ thể, có lẽ chỉ có quốc sư tự mình biết.
Có lẽ Ngụy Vân trưởng lão cũng biết.
"Đại Đô Thống lại là sư tôn của quốc sư và thân vương!" Tô Viễn Sơn tròng mắt như muốn rớt ra ngoài, thân phận khủng bố này không phải là thứ hắn có thể đắc tội.
Tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy mình nghe lầm, Phong Vô Trần vẫn còn là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, quốc sư đã là lão giả ngoài năm mươi, việc bái sư có thích hợp không?
"Phong đại ca... lại là sư tôn của quốc sư và thân vương! Cái này... chuyện này có thật không?" Liễu Thanh Dương và Miêu Thanh Thanh mắt tròn xoe, trong lòng dậy sóng.
"Thân vương, chẳng phải ta đã nói rồi sao? Đừng xưng hô ta là sư tôn trước mặt nhiều người như vậy, thật ngại quá." Phong Vô Trần bất đắc dĩ nói.
"Tuổi tác không quan trọng, năng lực mới là yếu tố quyết định, sư tôn không cần để ý." Tư Đồ Chấn Thiên cung kính nói, căn bản không dám tỏ ra vẻ thân vương trước mặt Phong Vô Trần.
Dương Thiên Nhàn nói tiếp: "Sư tôn chính là thần nhân, chúng ta đương nhiên phải kính trọng, không thể lãnh đạm."
Phong Vô Trần thật sự không biết nên nói gì cho phải, dù sao hiện tại tất cả thế lực lớn ở Vân Châu đều đã biết rồi, Phong Vô Trần cũng không nói gì thêm, coi như chấp nhận.
Dương Thiên Nhàn trong lòng âm thầm kích động, Phong Vô Trần muốn không thu hắn làm đồ đệ cũng không được.
"Sư tôn, đế vương muốn gặp ngài một mặt, ngài xem lúc nào có thời gian, đến thăm hoàng thất?" Dương Thiên Nhàn lại nói.
Nghe vậy, Phong Vô Trần lắc đầu, nói: "Chuyện này để sau hẵng nói, ta không có nhiều thời gian, còn rất nhiều việc phải xử lý, ba tháng sau là đại thọ 50 tuổi của cha ta rồi, hơn nữa ta cũng phải về học phủ một chuyến, ta đã hứa với viện trưởng rồi, có cơ hội ta sẽ trở về đế đô."
Phong Vô Trần không hề đáp ứng, cũng không từ chối, Dương Thiên Nhàn chắc cũng không dám nói gì thêm.
Bất quá hai chữ "50 đại thọ" kia đã được Dương Thiên Nhàn và Tư Đồ Chấn Thiên ghi nhớ.
Mọi người hoàn hồn, trên mặt vẫn còn mang theo vẻ rung động.
Tô Viễn Sơn thầm may mắn vì mình đã thần phục, nếu không Tư Đồ Chấn Thiên chắc chắn sẽ là người đầu tiên giết hắn!
Sư tôn của quốc sư và thân vương, đó là địa vị khủng bố đến mức nào?
Tuyệt đối là người dưới một người, trên vạn người ở Viêm Hỏa đế quốc!
Phong Vô Trần nhìn lướt qua các thế lực lớn, thản nhiên nói: "Các ngươi đã thần phục ta, ta không quan tâm các ngươi có thật lòng hay không, nhưng ta phải nhắc nhở các ngươi, đừng hối hận."
"Đại Đô Thống yên tâm, chúng ta tuyệt đối không hai lòng!" Mọi người đồng loạt cung kính trả lời.
"Sau này còn ai dám phái người ám sát Đại Đô Thống, đừng trách bổn vương vô tình!" Tư Đồ Chấn Thiên trừng mắt nhìn các thế lực lớn, giận dữ quát, khí thế bàng bạc tràn ra, đầy sức chấn nhiếp.
"Tiểu nhân không dám!" Mọi người hoảng sợ trả lời.
Mục Vân Sơn tiếp lời: "Kể từ hôm nay, ai dám đối địch với Đại Đô Thống, chính là đối địch với Huyền Thiên Tông ta."
Nếu như lời của Tư Đồ Chấn Thiên chưa đủ sức uy hiếp, vậy thì lời của Mục Vân Sơn chắc chắn đủ!
Tu vi của Mục Vân Sơn gần bằng Mục Thiên Vân, thực lực trên Tư Đồ Chấn Thiên và Diệp Thương Khung, tuyệt đối là một cường giả đáng sợ!
"Các ngươi đừng nghi ngờ khả năng thực hiện những lời này của ta." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Đại Đô Thống yên tâm! Nếu chúng ta dám phản bội, trời giáng ngũ lôi đánh chết!" Thiên Hư Cung chủ hoảng sợ nói, bọn họ không dám nghi ngờ lời Phong Vô Trần nói.
"Chúng ta tuyệt đối trung thành với Đại Đô Thống!" Các cao tầng thế lực lớn nhao nhao tỏ thái độ, đều ra vẻ trung thành tuyệt đối.
"Giải tán đi." Phong Vô Trần thản nhiên nói, mục đích của hắn đã đạt được, chỉ có điều chỉ là bề ngoài mà thôi, Phong Vô Trần không quan tâm các thế lực lớn có thật lòng thần phục hay không.
Bất quá dù là bề ngoài, ít nhất cũng giải quyết được vấn đề.
Đương nhiên, cũng không thể nói tất cả đều là giả tạo, có lẽ thực sự có một số thế lực thật tâm thần phục, dù sao địa vị của Phong Vô Trần quá đáng sợ.
Hơn nữa Phong Vô Trần có địa vị vô cùng cao trong lòng các tướng sĩ Thiên Ảnh Hỏa kỵ binh và Hắc Kỳ Quân, chỉ cần Phong Vô Trần lên tiếng, bất kể là chuyện gì, bọn họ cũng sẽ không chùn bước mà làm.
"Vâng!" Các cao tầng thế lực lớn nhao nhao rời đi, tảng đá treo trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống.
Vốn còn lo lắng Phong Vô Trần sẽ dùng thủ đoạn tàn độc nào để trừng phạt hoặc đối phó bọn họ, những thế lực phái người ám sát Phong Vô Trần đều thầm may mắn vì không lỡ lời, nếu không chắc chắn phải chết.
Huyễn Dương trường thương không phải là thứ để đùa, tuyệt đối một thương lấy mạng.
Việc Thiên Ảnh Hỏa kỵ binh và Hắc Kỳ Quân xuất hiện, chỉ là đồ sát hai thế lực mà thôi, đã khiến rất nhiều thế lực ở Vân Châu kinh hãi lạnh mình.
Sự xuất hiện của Diệp Thương Khung, quốc sư và thân vương càng làm cho phòng tuyến cuối cùng của các thế lực lớn sụp đổ.
Việc thu phục các thế lực lớn ở Vân Châu có thể nói dễ như trở bàn tay, Phong Vô Trần không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.
"Đại Đô Thống, tin rằng sau lần này, bọn chúng sẽ không dám mạo phạm Đại Đô Thống nữa." Diệp Thương Khung nói, ba nhân vật lớn của đế quốc ra mặt, Diệp Thương Khung thật sự không tin không thể trấn áp được các thế lực lớn ở Vân Châu.
"Như vậy thì tốt." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
"Đại Đô Thống, mấy tháng nay, ta đã sử dụng phương pháp của ngài để huấn luyện một đám tướng sĩ, hiệu quả vô cùng rõ rệt, ta tin rằng với phương pháp của Đại Đô Thống, nhất định có thể huấn luyện ra nhiều tướng sĩ tinh nhuệ hơn nữa!" Diệp Thương Khung càng nói càng kích động.
Dương Thiên Nhàn cười nói: "Đúng vậy, đế vương vì chuyện này còn đích thân đến xem huấn luyện, khen không ngớt lời."
Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Đại tướng quân vất vả rồi."
Phong Vô Trần nhìn về phía Thiên Ảnh Hỏa ky binh và Hắc Kỳ Quân, nói: "Các ngươi cũng đừng để những tướng sĩ sau này vượt mặt."
"Đại Đô Thống yên tâm! Bọn họ tuyệt đối không có cơ hội!" Huyễn Dương tự tin nói đầu tiên, các tướng sĩ đồng loạt hô vang, vô cùng tự tin.
Mục Thiên Vân và những người khác vô cùng ngưỡng mộ, nhưng vài tháng nữa, Phong Vô Trần cũng sẽ giúp Huyền Thiên Tông huấn luyện một đám thiên tài đệ tử.
Bọn họ đều vô cùng mong chờ, chờ xem Phong Vô Trần sẽ dùng phương pháp gì để huấn luyện.
Sở Vô Ngân đã sớm sai người chuẩn bị yến tiệc, khó có được quốc sư, thân vương và Đại tướng quân đích thân tới, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Sau khi yến tiệc kết thúc, Dương Thiên Nhân và những người khác đều trở về đế đô.
Trước khi đi, Phong Vô Trần đưa cho Huyễn Dương một món đồ tốt đã chuẩn bị sẵn, chính là vũ kỹ Thuấn Gian Di Động.
Rời khỏi Thiên Đô, Phong Vô Trần cùng Liễu Thanh Dương và Miêu Thanh Thanh về Liễu gia một chuyến, sau đó liền đi Thiên Vân Sơn!
Thời gian không còn nhiều, Phong Vô Trần định trong mấy tháng này sẽ ở lại Thiên Vân Sơn tu luyện, tu vi có thể tăng lên bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
Khi tu vi càng mạnh, độ khó tu luyện cũng càng lớn.
Huyết Đề Linh Tỉnh và máu huyết Bích Tình Cuồng Sư đã dùng hết, Phong Vô Trần không còn thiên tài địa bảo nào khác để hỗ trợ tu luyện, vì vậy tốc độ tu luyện sẽ chậm đi rất nhiều.
Trong tình huống không có thiên tài địa bảo, Phong Vô Trần chỉ có thể dùng đan dược để tăng tốc độ tu luyện.
Khi đến sơn cốc ở Thiên Vân Sơn, việc đầu tiên Phong Vô Trần làm là luyện chế Thông Huyền Đan, Thông Huyền Đan có thể giúp tu giả Hóa Nguyên cảnh tăng tốc độ tu luyện, công hiệu mạnh hơn Kim Linh Đan không ít.
"Hỏa diễm mạnh quá, là Luyện Đan Sư, khí tức hỏa diễm rất quỷ dị, tuyệt đối không phải Thú Hỏa và Tam Muội Chân Hỏa có thể so sánh." Ngay khi Phong Vô Trần luyện đan, cách sơn cốc không xa, một nam tử trẻ tuổi mặc áo gấm trắng ngạc nhiên nói.
Nam tử vô cùng tò mò về loại hỏa diễm đáng sợ này, từ việc hắn có thể nhìn ra hỏa diễm của Phong Vô Trần mạnh đến mức nào, có vẻ như hắn cũng rất am hiểu về hỏa diễm.
"Có người đến gần! Coi chùng!" Phong Vô Trần đang luyện đan bỗng nhiên cau mày nói, người chưa đến, hắn đã cảm nhận được.
Liễu Thanh Dương đang tu luyện lập tức mở to mắt, tức giận nói: "Lại có người đến ám sát sao?"
Chuyện vừa xảy ra mới một ngày, hôm nay đã có người tới rồi!
"Liễu đại ca, đừng nóng vội, còn chưa biết là ai." Miêu Thanh Thanh ngưng trọng nói.
"Hóa Nguyên cảnh thất trọng! Khí tức không tầm thường, thực lực rất mạnh!" Phong Vô Trần nói.
"Hóa Nguyên cảnh thất trọng?" Liễu Thanh Dương nghe xong, lập tức khinh thường nói: "Với thực lực của Phong đại ca, đừng nói là Hóa Nguyên cảnh thất trọng, dù là Hóa Nguyên cảnh cửu trọng cũng phải chết!"
"Hắn là Luyện Khí Sư! Tứ phẩm Luyện Khí Sư! Thân phận người này chắc không đơn giản." Phong Vô Trần nói tiếp.
Chỉ một lát sau, một bóng người từ trên đỉnh núi lắc mình mà đến, tốc độ kinh người, chỉ vài bước đã đến sơn cốc.
"Oa! Không ngờ trong khu rừng rậm rạp thế này lại có một sơn cốc đẹp như vậy!" Nam tử áo trắng kinh ngạc nhìn xung quanh.
Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Phong Vô Trần, nhìn lướt qua rồi dừng hẳn trên người Phong Vô Trần.
Ba người Phong Vô Trần cũng rất kinh ngạc, không ngờ một Tứ phẩm Luyện Khí Sư lại là một nam tử trẻ tuổi, trạc tuổi bọn họ!
"Ngươi là ai?" Liễu Thanh Dương lạnh giọng hỏi, cảnh giác nhìn nam tử áo trắng.
Nam tử áo trắng không để ý đến, nhìn Phong Vô Trần, nói: "Vừa rồi khí tức hỏa diễm rất mạnh, không biết là loại hỏa diễm gì? Có thể cho ta biết không?"
Phong Vô Trần hỏi ngược lại: "Ngươi là ai? Đến đây làm gì? Nếu không có việc gì, xin ngươi lập tức rời đi."
"Ta nói tiểu tử kia, ngươi có phải là vô sỉ không vậy? Ta hỏi ngươi, ngươi lại hỏi ngược lại ta." Nam tử áo trắng nghe xong thì không vui, ra vẻ muốn đánh người.
"Hừ! Cẩn thận bị đánh chết ở ngoài đường!" Liễu Thanh Dương cười lạnh nói, vẻ mặt hả hê.
"Nếu ta đánh thắng ngươi, ngươi sẽ nói cho ta biết chứ? Bất quá ta sẽ đánh gãy chân ngươi!" Nam tử áo trắng giận dữ quát, chân nguyên lực lượng cuồng bạo bùng nổ, khí kình cường hoành như cuồng phong cuốn đi.
