Ánh mắt mọi người đổ dồn về Phong Vô Trần và Dương Thiên.
"A..."
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, mặt Dương Thiên lập tức nhăn nhó, rồi gào thét thảm thiết như tiếng lợn bị chọc tiết!
Dương Thiên không thể tin được Phong Vô Trần lại trở nên mạnh đến vậy. Hắn đã liều mạng tu luyện suốt một năm, chỉ để báo thù Phong Vô Trần.
Ai ngờ rằng, Dương Thiên dốc sức tu luyện đột phá đến Hóa Nguyên cảnh bát trọng, nhưng khi đối mặt Phong Vô Trần, lại không chịu nổi một đòn!
"Thiên Nhi!" Dương Thanh Vân biến sắc, kinh hãi tột độ.
Người nhà họ Dương và Mặc gia vô cùng kinh ngạc, mắt trợn tròn.
Phong Vô Trần một quyền phế luôn cánh tay phải của Dương Thiên! Sức mạnh gì mà đáng sợ đến thế?
"Chỉ dựa vào man lực mà phế tay Dương Thiên ngay lập tức!" Mặc Khôn cau mày, nhưng vẫn không nhìn ra tu vi của Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần chỉ tùy ý tung một quyền, căn bản không vận chân nguyên, nên không ai nhìn ra tu vi của hắn.
Mặc Linh Nhi lúc này cũng khó tin, mặt phủ đầy băng sương.
Phong Vô Trần càng mạnh, Mặc Linh Nhi càng không phục, bởi vì nàng là đệ nhất thiên tài của Vô Song Thành!
"Không có tu vi, thực lực cũng không theo kịp. Hoàng Phủ gia cho các ngươi đan dược đúng là giúp Dương gia mạnh lên, nhưng ngươi nóng lòng cầu thành, coi trọng cảnh giới quá, thực lực không theo kịp." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói.
"Phanh!"
Nói xong, Phong Vô Trần tung một cước, "phịch" một tiếng trầm đục, trực tiếp đá Dương Thiên vào trong quan tài.
Dương Thiên Hóa Nguyên cảnh bát trọng, trước mặt Phong Vô Trần, không chịu nổi một kích!
Dương Bất Phàm vội vàng chạy lên lôi Dương Thiên ra.
"Phong Vô Trần!" Mặt Dương Thanh Vân hoàn toàn âm trầm, sát khí đáng sợ bùng nổ.
Nhận thấy Dương Thanh Vân định ra tay, khí thế của Phong Chính Hùng đột ngột thay đổi, bộc phát khí thế cường hoành vô cùng, hung ác trừng Dương Thanh Vân.
Chỉ cần Dương Thanh Vân dám ra tay, Phong Chính Hùng chắc chắn không chút do dự lao lên, hắn tuyệt đối không để ai làm hại Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần cười lạnh: "Dương gia chủ, chẳng phải ngươi để con trai xuất chiến là để xem thực lực của ta sao? Đáng tiếc nó không có bản lĩnh đó."
"Ít tự cho là đúng!" Mặc Linh Nhi quát lạnh, rất khó chịu khi thấy Phong Vô Trần lên mặt dạy đời.
Mặc Linh Nhi dốc toàn lực, khí tức cường hoành tràn ra. Tuy cũng là Hóa Nguyên cảnh bát trọng, nhưng so với Dương Thiên, thực lực Mặc Linh Nhi mạnh hơn nhiều!
Tu luyện một năm ở Thiên Vân Tông, với thiên phú của Mặc Linh Nhi, thực lực tự nhiên không yếu, hơn nữa công pháp và vũ kỹ tu luyện cũng đều mạnh hơn.
"Linh Nhi! Đừng khinh địch." Mặc Khôn nhỏ giọng dặn dò, từ cú đấm vừa rồi của Phong Vô Trần, Mặc Khôn thấy được thực lực Phong Vô Trần rất mạnh, có lẽ không yếu hơn Mặc Linh Nhi.
Phong Vô Trần nhìn Mặc Linh Nhi, rồi xông lên, tung chưởng về phía Mặc Linh Nhi.
Lăng Tiêu Tiêu lắc đầu, nhưng không nói gì.
"Phanh!"
Phong Vô Trần không tránh né, "phịch" một tiếng trầm đục, Mặc Linh Nhi một chưởng đánh trúng ngực Phong Vô Trần. Chưởng này rất ác, ra tay không chút lưu tình.
Nhưng điều khiến người nhà họ Dương và Mặc gia kinh ngạc là, với thực lực cường đại của Mặc Linh Nhi, dốc toàn lực một chưởng lại không thể lay chuyển Phong Vô Trần nửa bước!
Mặt Mặc Khôn càng thêm nặng nề, điều này đủ cho thấy, thực lực Phong Vô Trần đã trên Mặc Linh Nhi!
"Thằng nhãi này rốt cuộc mạnh đến mức nào?" Dương Thanh Vân thầm giận, da mặt co rúm, nắm đấm siết chặt.
Mặc Linh Nhi cũng sững sờ, nàng không thể tin thực lực Phong Vô Trần lại trên nàng!
Đây là Phong Vô Trần Võ Hồn nhị phẩm ngày trước sao?
"Không thể nào! Không thể nào! Thực lực của ngươi không thể vượt qua ta!" Mặc Linh Nhi ngơ ngác lắc đầu, không chấp nhận sự thật này.
Thiên tài đệ tử Thiên Vân Tông lại không bằng một phế vật Võ Hồn nhị phẩm?
"Ta chưa bao giờ đánh phụ nữ, nhưng với ngươi thì ta cho ngươi ba chưởng, đây là chưởng thứ nhất." Phong Vô Trần thản nhiên nói, trong mắt không chút cảm tình, chỉ có xa lạ!
Nghe Phong Vô Trần nói, đầu Mặc Linh Nhi bỗng oanh một tiếng nổ vang, lửa giận ngút trời bùng lên.
Cho ngươi ba chưởng!
Bốn chữ này lặp đi lặp lại trong đầu Mặc Linh Nhi!
Mặc Linh Nhi thân là đệ nhất thiên tài Vô Song Thành, lại là đệ tử Thiên Vân Tông. Nếu tính tuổi, Mặc Linh Nhi ở Thiên Vân Tông cũng là thiên tài, địa vị cao thượng đến nhường nào? Phong Vô Trần lại bảo cho nàng ba chưởng!
Với tính tình cao ngạo của Mặc Linh Nhi, sao có thể nhẫn nhịn?
"Ta là đệ nhất thiên tài Vô Song Thành, thiên tài đệ tử Thiên Vân Tông, ngươi bảo ta ba chưởng? Ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi chỉ là phế vật Võ Hồn nhị phẩm!" Mặc Linh Nhi giận dữ gầm lên.
"Đúng vậy, ta chỉ là phế vật Võ Hồn nhị phẩm thôi, sao sánh được với thiên tài đệ tử Thiên Vân Tông?" Phong Vô Trần lạnh nhạt đáp lại.
"Phong đại ca thật sự chỉ có Võ Hồn nhị phẩm?" Liễu Thanh Dương và Miêu Thanh Thanh sững sờ, trước đây bọn họ từng nghe Phong Vô Trần nói, nhưng không muốn tin.
"Thiên phú Võ Hồn nhị phẩm mà có tốc độ tu luyện kinh khủng như vậy, nếu Phong đại ca có Võ Hồn thất phẩm hoặc bát phẩm, chẳng phải bay lên trời?" Liễu Thanh Dương không dám nghĩ tiếp.
Tốc độ tu luyện của Phong Vô Trần kinh khủng đến mức nào, ở đây chỉ có Liễu Thanh Dương và Miêu Thanh Thanh rõ nhất!
"Còn hai chưởng!" Phong Vô Trần lạnh nhạt nói.
Mặc Linh Nhi hung ác trừng Phong Vô Trần, oán hận trong lòng càng sâu, chân nguyên dốc toàn lực thúc dục, Mặc Linh Nhi hét lớn: "Huyền giai trung phẩm vũ kỹ! Tử Vong Hàn Băng Chưởng!"
"Oanh!"
Mặc Linh Nhi lại tung một chưởng hung hãng về phía Phong Vô Trần. Uy lực chưởng này mạnh hơn trước gấp mấy lần, "oanh” một tiếng nổ vang, bàn tay lại đánh vào ngực Phong Vô Trần!
Nhưng chưởng này giáng xuống, lại làm rung động toàn trường!
Chưởng này của Mặc Linh Nhi vẫn không thể lay chuyển Phong Vô Trần. Phong Vô Trần vẫn không hề sứt mẻ, không tổn hại chút nào!
"Không thể nào!" Mặc Linh Nhi lại chấn kinh, vừa rồi một chưởng giống như đá chìm đáy biển, không hề tác dụng.
"Thực lực Phong Vô Trần rốt cuộc mạnh đến mức nào?" Người nhà họ Dương và Mặc gia kinh sợ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Phong Vô Trần.
Dương Thanh Vân và Mặc Khôn cũng động dung. Phong Vô Trần đứng im cho Mặc Linh Nhi đánh mà không hề tổn hại, lẽ nào Phong Vô Trần đã bước vào Nguyên Đan cảnh?
"Ngươi câm miệng!" Mặc Linh Nhi gầm lên: "Ta không tin! Ta không tin ngươi vượt qua ta, ta là thiên tài đệ tử Thiên Vân Tông, một phế vật như ngươi sao có thể vượt qua ta!"
Mặc Linh Nhi rất kích động, nhớ lại việc lăng nhục Phong Vô Trần một năm trước, giờ phút này, nàng cảm thấy xấu hổ vô cùng!
Mặc Linh Nhi cao ngạo không chấp nhận việc bị nam nhân bỏ rơi vượt qua, lại còn là một nam nhân phế vật Võ Hồn nhị phẩm!
"Linh Nhi!" Mặc Khôn khẽ quát, Mặc Linh Nhi mất kiểm soát, không còn chút dáng vẻ thục nữ.
Nhưng Mặc Linh Nhi không nghe, từ trước đến nay nàng cao ngạo không chịu được đã kích này, không kiểm soát được tâm tình.
"Ngươi là phế vật! Ngươi chẳng là gì cả!" Mặc Linh Nhi phẫn nộ hét về phía Phong Vô Trần.
"Huyền giai cao phẩm vũ kỹ! Thiên Vân Đoạn Hồn Chưởng!"
Mặc Linh Nhi giận dữ hét lớn, tung một chưởng đáng sợ hơn về phía Phong Vô Trần, khí thế bàng bạc, lực lượng cực kỳ cường đại, sánh ngang Hóa Nguyên cảnh cửu trọng!
"Huyền giai cao phẩm vũ kỹ!" Mọi người kinh hãi, ngay cả người nhà họ Mặc cũng kinh hãi, không ai biết Mặc Linh Nhi tu luyện vũ kỹ mạnh đến vậy.
"Không hổ là đệ tử Thiên Vân Tông, lại có vũ kỹ đáng sợ như thế!" Dương Thanh Vân nhíu mày thầm nghĩ, vô cùng ngưỡng mộ.
"Phong Chính Hùng không hề lo lắng." Mặc Khôn chú ý đến ánh mắt của Phong Chính Hùng và Tiêu Thanh Thanh, họ không hề lo lắng cho an nguy của Phong Vô Trần, điều này khiến Mặc Khôn lo lắng.
"Oanh!"
Mặc Linh Nhi nén giận tung chưởng vào ngực Phong Vô Trần, "oanh" một tiếng nổ vang. Chưởng lực cực kỳ cường đại đánh vào người Phong Vô Trần, vốn tưởng chưởng này ít nhất cũng làm Phong Vô Trần bị thương, dù sao cũng là huyền giai cao phẩm vũ kỹ, uy lực hơn xa huyền giai trung phẩm vũ kỹ.
Nhưng điều khiến Mặc Linh Nhi không thể tin là, nàng dốc toàn lực thi triển vũ kỹ mạnh nhất, vẫn không thể lay chuyển Phong Vô Trần nửa bước!
"Hí"
Thấy cảnh này, người nhà họ Dương và Mặc gia kinh hãi hít một hơi lạnh, kinh hoàng trợn mắt há hốc mồm.
Đối mặt công kích mạnh mẽ của Mặc Linh Nhi, Phong Vô Trần không hề phòng ngự, vẫn không hề tổn hại!
"Không thể nào! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Ta không tin!" Mặc Linh Nhi kinh hãi, ngây ngốc lắc đầu.
Giờ khắc này, Mặc Linh Nhi rốt cuộc nhận ra, Phong Vô Trần không chỉ mạnh hơn nàng, mà còn mạnh hơn rất nhiều!
"Phong Vô Trần rõ ràng không hề tổn hại! Đây là huyền giai cao phẩm vũ kỹ!"
"Sao có thể! Phong Vô Trần tu vi gì?"
"Phong Vô Trần mạnh quá! Mặc Linh Nhi không gây thương tổn được hắn!"
Người nhà họ Dương và Mặc gia kinh hãi không thôi, không ai dám tin Phong Vô Trần lại mạnh đến vậy!
Đứng im cho Mặc Linh Nhi tấn công mà không hề tổn hại, Phong Vô Trần khủng bố đến mức nào?
"Ba chưởng đã xong, chắc ngươi cũng đã dốc toàn lực. Ta không đánh phụ nữ, tài nghệ không bằng người, Thiên Vân Tông chắc cũng không làm gì ta.” Phong Vô Trần lạnh lùng nói, rồi chuyển ánh mắt đi, hoàn toàn không để ý đến Mặc Linh Nhi.
"Ta chưa thua! Ta nhất định đánh bại ngươi! Ta không thua ngươi!" Mặc Linh Nhi phẫn nộ quát, ba chưởng không lay chuyển được Phong Vô Trần, Mặc Linh Nhi không phục, không cam tâm.
"Mặc Linh Nhi! Dù ngươi thử lại một trăm lần, cũng không thắng được Phong ca ca." Lăng Tiêu Tiêu nhịn không được lên tiếng, lạnh lùng nói: "Ngươi lòng dạ hẹp hòi, không coi ai ra gì, đều cảm thấy người khác trèo cao không nổi, tự cho là đúng. Ngươi mắt thiển cận, không biết thiên tài mạnh hơn ngươi đầy rẫy!"
"Chỉ là Lục phẩm Võ Hồn thôi, đừng tưởng mình giỏi. Phong ca ca trả giá trong năm qua, ngươi không thể tưởng tượng được. Phong ca ca trải qua chuyện gì, ngươi không biết. Ngươi không có tư cách bình luận Phong ca ca." Lăng Tiêu Tiêu lạnh băng nói, từng câu từng chữ đâm vào tim Mặc Linh Nhi.
Ánh mắt lạnh băng nhìn Mặc Linh Nhi, Lăng Tiêu Tiêu nói tiếp: "Thiên Vân Tông tuy mạnh, nhưng trên đại lục còn nhiều Tông Sư mạnh hơn Thiên Vân Tông. Ngươi tưởng làm đệ tử Thiên Vân Tông là giỏi lắm sao? Ngươi cao ngạo, quá yêu hư vinh, coi trọng bản thân quá, so với Phong ca ca, ngươi còn kém xa! Ngươi không biết gì về địa vị!"
