Logo
Chương 19: Có Người

---

So với lần xuyên qua trước thì lần này Khánh Trần bình tĩnh hơn rất nhiều.

Hắn chờ đợi thế giới vỡ vụn đi rồi hồi phục lại tựa như đang đợi tỉnh một giấc mộng trưa.

Trong phòng ngủ nhỏ hẹp chật chội, Khánh Trần vẫn đang ngồi trên giường với tư thế cũ. Ngoài phòng là ban đêm, tay hắn vẫn cầm dao róc xương như cũ.

Khánh Trần nhíu mày, hắn móc điện thoại trong túi ra, nhìn thoáng qua thời gian.

Năm 2022, ngày 28 tháng 9, 12:00:01.

0,01 giây.

Hắn nhớ rõ, bản thân xuyên qua vào luc 12:00:00, ngày 28 tháng 9, năm 2022.

Điều này cũng có nghĩa, đợi khi hắn xuyên lại, bên kia cũng chỉ mới qua có một giây?

Đây cũng là quy luật của tất cả người xuyên việt.

Không biết vì sao, Khánh Trần nghĩ tới đây thì thở phào nhẹ nhõm. Như vậy hắn không nghĩ cách biện pháp giải thích với người khác vì sao cứ cách một đoạn thời gian hắn lại mất tích.

Đây là một loại cảm giác phi thường quỷ dị xa cách, phảng phất như thế giới hắn ở bây giờ hề chân thực.

Đường vân màu trắng đã thay đổi, đếm ngược 47: 59:45.

Đếm ngược 47:59:44.

Đếm ngược lần này là 48 giờ, hai ngày.

Chỉ có thế này mới chứng minh cho hắn thấy mọi thứ hắn trải qua đều vô cùng chân thật.

Nơi đó có một Diệp Vãn trầm ổn, còn có một con mèo to kỳ quái.

Trong lúc Khánh Trần đang suy nghĩ, di động hắn vang lên tiếng chuông, phía trên là số điện thoại xa lạ.

"Alo, xin chào… "

Khánh Trần nói.

Đầu dây bên kia là thanh âm một cô gái.

Khánh Trần sửng sốt, tính toán thời gian thì cách lúc hắn vừa tố cáo chẳng lâu, không ngờ đồng cảnh sát lại gọi tới nhanh như thế.

"À, ta tới đó làm gì?"

Khánh Trần hỏi.

Tiểu tỷ tỷ trực ban ở đồn công an nói.

"Không được, ta không đi, xin các ngươi hãy nghiêm trị hắn đi. Căn cứ quản lý trị an, tình tiết nghiêm trọng sẽ bị giam trên mười ngày, dưới mười lăm. Phạt từ 500 đến 3000 đồng. Mong ngài cứ xử phạt hắn, cám ơn… "

Khánh Trần lắc đầu nói.

Đối phương sửng sốt hỏi:

Khánh Trần đáp:

"Ta là người báo án, ta không phải con của hắn, ta chỉ là Khánh tiên sinh, một người dân tâm huyết với xã hội."

Tiểu tỷ tỷ:

"? ? ?"

Không biết vì sao, nghĩ tới đây Khánh Trần lại cảm thấy có chút vui vẻ và nhẹ nhõm.

Đối với một thiếu niên mà nói, phụ thân bị tạm giam sẽ khiến hắn vô cùng sụp đổ.

Đa số thiếu niên đều xem phụ thân mình như tấm gương. Một khi phát hiện cha mình làm việc xấu, không còn tôn nghiêm thì trong lòng không cách nào còn được như trước.

Khánh Trần hít sâu một hơi sâu, từ từ nằm trên giường. Hắn mở điện thoại ra, nhìn lịch sử trò chuyện trên Wechat của mình cũng không nhận được tin nhắn của mẫu thân.

Dù đó là một thế giới có vô số nguy hiểm ẩn tàng.

Trời đã rạng sáng, Khánh Trần không chút buồn ngủ.

Ánh sáng trong phòng mờ mờ, chỉ có màn hình điện thoại di động chiếu lên gương mặt của hắn.

Di động phát điệu nhạc Canon, được hắn nhớ hết vào trong đầu.

Có lẽ vì sự khác biệt mà bên kia có thứ Khánh Trần vô cùng mong muốn.

Nhưng hắn làm sao để đưa đoạn nhạc này cho Lý Thúc Đồng đây?

Rồi nên giải thích về lai lịch của đoạn nhạc này thế nào.

Chuyện này chắc chắn có nguy hiểm, dù Khánh Trần không sợ nguy hiểm nhưng hắn sợ nguy hiểm không đáng có.

Cuối cùng, hắn vẫn không đợi được điện thoại từ mẹ hắn.

Ngày đầu tiên sau đếm ngược, 7 giờ rưỡi sáng.

Khánh Trần thay xong đồng phục trắng xanh đan xen, vừa đi ra cửa vừa ăn mì ăn liền.

Trường học của hắn năm nay chia thành ba cơ sở, chỉ cách nhà hắn năm phút đi xe, băng qua một con đường nhỏ là đến nơi.

Bánh quẩy vừa chiên xong màu vàng giòn xốp, trứng luộc nước trà sau khi bóc vỏ bóng lưỡng sáng long lanh.

Nhưng Khánh Trần không có tiền, hắn đã dùng số tiền tiết kiệm có hạn mua sắm vật tư cả rồi.

Cho đến bây giờ việc này vẫn khiến hắn vô cùng ê răng, cơ mà hắn không hối hận, dù sao khi đó hắn đâu biết bản thân sắp phải đối mặt với cái gì.

Lớp 3 năm 2 (Lớp 11 số 3), học sinh trực nhật đang quét dọn, mùi nước lau sàn vẫn còn.

"Hôm qua Đỗ lão sư thấy ta trốn học, sau đó có nói gì không?”

Khánh Trần thấp giọng hỏi.

Kết quả Nam Canh Thần vốn không yên lòng, như không nghe rõ mà hỏi lại:

“A? Cái gì?"

Khánh Trần lắc đầu:

"Sao trông ngươi bối rối vậy?"

"Bối rối?"

Nam Canh Thần có chút kinh ngạc:

Khánh Trần không hỏi thêm, đối phương không muốn nói thì thôi.

Sau một lúc im lặng, đột nhiên Nam Canh Thần hạ thấp giọng hỏi:

"Khánh Trần, nếu ngươi gặp chuyện đặc biệt quỷ dị, ngươi sẽ làm thế nào?"

"Quỷ dị?"

"Cụ thể là chuyện gì?”

"Ta cũng không biết là chuyện gì, dù sao cũg rất quỷ dị… "

Nam Canh Thần nói ra.

"Vậy thì báo cảnh sát đi?"

Chỉ thấy hai mắt Nam Canh Thần sáng lên:

"Đúng rồi, báo cảnh sát! Khánh Trần, nhà ngươi có ai quen biết người trong đồn công an không?"

"Có a… "

Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi nói:

Nam Canh Thần:

"? ? ?"