“Chu Bạch.”
Chu Bạch quay đầu lại, ngạc nhiên thấy Isha không còn ngáy o o mà đang mở to mắt nhìn mình.
“Sao vậy?”
Isha vẻ mặt áy náy: “Chu Bạch, có phải tớ ăn nhiều quá không? Ăn sập cả căn cứ rồi hả?”
Chu Bạch ngẫm nghĩ rồi nói: “Isha, không phải tại cậu đâu. Chẳng qua là thức ăn trong căn cứ đang thiếu nên mọi người phải ăn ít đi mỗi ngày, để Tiến sĩ Trang có thêm thời gian tìm nguồn cung cấp mới thôi.”
Isha: “Thật á?”
“Thật mà.” Chu Bạch an ủi: “Nên Isha cũng phải cố gắng nhịn một chút nhé. Chờ thêm một thời gian nữa là cậu lại được ăn no thôi.”
“Vâng!” Isha gật đầu: “Từ giờ tớ sẽ ăn ít lại, Chu Bạch đừng lo tớ giành đồ ăn của cậu nữa.”
Một luồng sức mạnh vô hình theo ý nghĩ của Chu Bạch tuôn ra từ trong đầu. Chu Bạch giơ tay lên, cảm nhận sức ép của không khí xung quanh. Thậm chí, cậu còn thấy được những gợn sóng nhỏ li ti trong không khí qua ánh đèn ngủ.
"Với 30 điểm Nguyên Thần giá trị, cảm giác thuần túy so với sức lực thông thường, mạnh hơn cả chục gã lực lưỡng cộng lại ấy nhỉ."
Christina khinh bỉ: “Một chút sức lực thì có gì ghê gớm? Nguyên Thần chi lực của cậu chỉ là cơ bản nhất thôi, chẳng có tác dụng gì đặc biệt cả. Có gì mà đắc ý."
“Gấp gì chứ? Cậu cứ nhìn tốc độ tiến bộ của tớ mà xem, chờ tớ nằm thêm một thời gian nữa…” Với nụ cười hài lòng, Chu Bạch chìm vào giấc ngủ.
Chu Bạch giật mình tỉnh giấc bởi những tiếng nổ liên hoàn và chấn động dữ dội.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Chu Bạch bật dậy khỏi giường. Cậu cảm thấy như thể căn cứ đang bị oanh tạc. Tiếng nổ vang vọng, mặt đất, tường, trần nhà rung chuyển không ngừng.
Vội mở cửa phòng, Chu Bạch thấy hành lang vốn tối om giờ rực sáng ánh đèn đỏ báo động.
Isha dụi mắt, ngồi dậy trên giường và nhìn Chu Bạch với vẻ hoang mang: “Sao thế Chu Bạch?”
Đúng lúc này, giọng Tiến sĩ Trang vang lên qua hệ thống truyền thanh trong hành lang.
“Chu Bạch…” Tiếng va đập mạnh lẫn trong tiếng truyền thanh: “Đưa tất cả mọi người đến phòng thí nghiệm… Tuyệt đối không được ra ngoài nếu không có lệnh của tôi… Bảo vệ bọn trẻ…”
Ầm!
“Chẳng lẽ là… Yêu ma gì đó?” Chu Bạch ngơ ngác một lúc rồi kéo tay Isha chạy ra ngoài, đồng thời hét lớn với những đứa trẻ còn trốn trong phòng: “Tất cả ra ngoài mau!”
“Nhanh lên! Đi theo tớ xuống dưới!”
Chu Bạch biết rằng lúc này không có thời gian giải thích. Cậu thậm chí còn dùng Nguyên Thần chi lực phá cửa những căn phòng có trẻ con sợ hãi không chịu ra.
Nhìn đám trẻ kinh hoàng muốn bỏ chạy, Chu Bạch vừa dùng Nguyên Thần chi lực ngăn cản, vừa trấn an: “Mọi người đừng sợ, chúng ta xuống dưới trốn trước. Khi nào Tiến sĩ giải quyết xong mọi chuyện, thầy sẽ đến tìm chúng ta.”
Alice có uy tín và được mọi người yêu quý. Thêm vào đó, Chu Bạch lại lớn tuổi nhất và sở hữu Nguyên Thần chi lực phi thường.
Bọn trẻ tuy vẫn còn rất sợ hãi, nhưng cuối cùng cũng nghe theo Chu Bạch, chui qua đường thông gió của phòng ăn để xuống phòng thí nghiệm ở tầng hầm năm. Chu Bạch dùng Nguyên Thần chi lực vặn cong chấn song, bịt kín đường thông gió.
Những người còn lại đứng chờ ở hành lang phòng thí nghiệm, lo lắng nhìn lên trên, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ bất an.
Lúc này, Alice chạy đến bên Chu Bạch: “Chu Bạch, thiếu một người rồi. Tớ đếm đi đếm lại chỉ có 41 người thôi. Thầy ở trên đó, còn thiếu Bandhu.”
Mọi người kinh hãi ngước nhìn. Khoảnh khắc sau, một bóng đen lao ra, đó là Bandhu với vẻ mặt lạnh lùng.
Bandhu đảo mắt nhìn đám đông rồi dừng lại ở Alice: “Đi thôi Alice, nhân lúc thầy đang bận, chúng ta mau trốn đi.”
Thấy Bandhu định kéo Alice đi, Chu Bạch bước lên một bước, chắn giữa hai người.
Alice trốn sau lưng Chu Bạch, lắc đầu: “Cậu không phải là Bandhu…”
Thực ra, lần trước khi tớ trốn khỏi căn cứ, tớ đã phát tín hiệu cho đội cứu viện. Bây giờ họ đến cứu chúng ta rồi.”
“Mau đi theo tớ thôi Alice, ở đây nguy hiểm lắm. Thầy có thể đến đây bất cứ lúc nào. Chúng ta mau lên trên tập hợp với đội cứu viện…”
Alice lắc đầu: “Không đúng, bên ngoài là thế giới tận thế rồi, chúng ta ra ngoài sẽ chết.”
“Dối trá! Tất cả đều là dối trá!” Bandhu kích động nói: “Thầy đang nói dối! Loài người bên ngoài đã nghiên cứu ra phương pháp đối phó với tận thế rồi! Ông ta giữ chúng ta ở đây chỉ vì tư lợi cá nhân thôi!”
Nói xong, Chu Bạch cảm thấy một luồng Nguyên Thần chi lực từ Bandhu bùng phát, muốn đẩy cậu ra và kéo Alice đi.
Đó là sức mạnh toàn lực của Bandhu, 5 điểm Nguyên Thần chi lực.
Chu Bạch khẽ động tâm niệm, một luồng Nguyên Thần chi lực tương tự bùng nổ, chặn đứng đòn tấn công của Bandhu.
Bandhu tuy có 5 điểm Nguyên Thần chi lực, nhưng Chu Bạch đã cố gắng nằm để tích lũy đến tận 30 điểm.
“Cậu cũng tu luyện được Nguyên Thần chi lực?” Bandhu kinh ngạc nhìn Chu Bạch, hiểu rằng mình không phải là đối thủ của cậu. Anh ta suy nghĩ rồi nói: “Tớ hiểu, các cậu đang hoảng loạn nên không thể tin tớ ngay được. Nhưng tớ có thể dẫn các cậu đi xem bằng chứng…”
Chu Bạch nheo mắt: “Alice, cậu ở đây chờ bọn tớ. Tớ đi với cậu ta.”
Trong lòng Alice rối bời, hoàn toàn không biết có nên tin lời Bandhu hay không. Nghe thấy lời Chu Bạch nói, cô vô thức gật đầu.
---
(Hết chương)
