Logo
Chương 3: : Tận thế?

Khi Chu Bạch định bụng hỏi gã đàn ông u ám kia cho ra lẽ, thì gã ta lại ậm ờ, phần lớn đáp "không biết", nói mình bị mất trí nhớ, gần đây nhiều chuyện không tài nào nhớ nổi.

Điều khiến Chu Bạch bất ngờ là gã đàn ông u ám kia lại dễ dàng tin lời hắn, thậm chí còn ghi lại tình trạng của hắn.

Sau đó, gã ta hỏi Chu Bạch vài câu hỏi về tâm lý, theo cảm nhận của Chu Bạch, gã ta dường như đang xác nhận tình trạng tâm lý và trạng thái tinh thần của hắn.

"Tốt, không có vấn đề gì cả, tiếp theo cậu cứ ở đây sống cho tốt đi." Gã đàn ông u ám lẩm bẩm: "Có lẽ cũng chẳng còn nhiều ngày tốt lành đâu..."

Chu Bạch nghi hoặc hỏi: "Ông nói gì cơ?"

Gã đàn ông u ám thương hại nhìn Chu Bạch, nói: "Cậu còn chưa biết à? Thế giới này xong đời rồi. Trên Địa Cầu, những người còn sót lại, chỉ còn 42 người trong căn cứ này thôi. Ờ... Tính cả cậu là 43 người."

Chu Bạch chấn động trong lòng, khó tin nhìn gã ta: "Sao có thể?"

Gã đàn ông u ám vỗ vai Chu Bạch: "Đi thôi, tôi dẫn cậu đi xem phòng. Còn về chuyện tận thế, rồi cậu sẽ rõ thôi."

Trong đầu Chu Bạch vẫn còn văng vẳng lời gã đàn ông u ám vừa nói, trong lòng vẫn còn muôn vàn điều không muốn tin.

Chỉ là nơi xa lạ, thân thể quỷ dị, ngôn ngữ đột nhiên xuất hiện trong đầu một cách khó hiểu, còn có việc được Thiên Nhẫn cứu giúp, gặp gỡ quái vật trước đó... Hàng loạt sự kiện quỷ dị này khiến hắn tạm thời kiềm chế lại sự bốc đồng trong lòng, định bụng sẽ âm thầm theo dõi diễn biến, từ từ làm rõ tình hình.

Gã đàn ông u ám mở toang cánh cửa lớn, liền thấy Isha ngoan ngoãn đợi ở ngoài, như một chú chó con đang ngóng chủ về nhà.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, đôi mắt Isha như sáng bừng lên: "Thầy ơi! Con đã ngoan ngoãn đợi ở ngoài!"

Gã đàn ông u ám hiếm hoi nhếch mép: "Ngoan lắm, Isha. Ta dẫn Chu Bạch đi làm quen với nơi này, rồi sẽ chuẩn bị đồ ăn cho con."

Thế là ba người cùng nhau đi dọc hành lang. Lần này, Chu Bạch cẩn thận quan sát kiến trúc trước mắt, phát hiện nơi họ đi qua đều không có cửa sổ, không nhìn thấy chút cảnh tượng bên ngoài nào, điều này khiến hắn không nhịn được hỏi: "Căn cứ này ở dưới lòng đất à?"

Gã đàn ông u ám nhìn Chu Bạch một cái, chậm rãi nói: "Cậu rất nhạy bén. Đây là một khu trú ẩn dưới lòng đất, xem như chốn yên vui cuối cùng mà ta tạo ra."

Chu Bạch hỏi: "Bên ngoài... Xây ra chuyện gì?”

Gã đàn ông u ám lạnh lùng nói: "Bên ngoài đã biến thành địa ngục. Căn cứ này là hy vọng sống sót cuối cùng của chúng ta."

Nói xong, gã ta không để ý đến Chu Bạch nữa, dẫn hắn đến trước một căn phòng, mở cửa sắt ra và nói: "Đây là phòng của cậu và Isha. Isha, con dẫn cậu ấy đi làm quen đi, ta đi lấy đồ ăn cho con."

"Vâng ạ! Vâng ạ!" Isha vừa vui vẻ gật đầu, vừa lau nước miếng định đi theo gã đàn ông u ám.

Gã đàn ông phải giữ vai cô bé lại, đẩy cô bé về phòng: "Ở đây đợi ta."

Mắt Isha lấp lánh: "Vâng ạ!"

Khi gã đàn ông rời đi, Chu Bạch cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Hắn ngẩng đầu nhìn căn phòng trước mặt. Bên trong rất đơn sơ, hai chiếc giường đơn giản đặt đối diện nhau, còn có hai bàn học, một bồn rửa tay và một bệ xí bệt, trông chẳng khác gì phòng ngủ trong nhà tù.

Chu Bạch nhìn một chiếc giường bừa bộn, rồi ngồi xuống chiếc giường đơn còn lại ngay ngắn, nhìn về phía cửa, cô bé tóc vàng Isha đang ngồi xổm ở đó, đôi mắt to màu xanh lam chăm chú nhìn cánh cửa.

Nhớ lại lời gã đàn ông u ám vừa nói, Chu Bạch nhìn cô bé trước mắt, thầm nghĩ: "Con bé này có vẻ ngây ngốc, hay là thử moi thông tin từ miệng nó xem sao."

"Isha, cháu đến đây được bao lâu rồi?”.

Isha không hề quay đầu lại, đáp: "Con không biết! Con còn chưa học đếm số mà!"

"Con bé này..." Chu Bạch nghĩ: "Tại sao chưa biết đếm số mà vẫn có thể hùng hồn như thế?"

Chu Bạch lại hỏi: "Vậy cháu có biết tận thế không?"

Isha gật đầu lia lịa: "Biết ạ! Biết ạ!" Cô bé mặt mày nghiêm trọng nói: "Thầy bảo thế giới bên ngoài không còn đồ ăn nữa! Khủng khiếp lắm!"

Chu Bạch lại hỏi: "... Vậy chú đến đây bằng cách nào? Lúc nãy cháu bảo chú bị nhặt được...".

"Vâng, thầy nhặt chú ở bên ngoài về!" Isha nói xong thì xoa bụng: "Đói quá... Sao thầy không nhặt con lợn về nhỉ? Lâu lắm rồi con chưa được ăn thịt lợn."

"..." Chu Bạch nghĩ: "Thầy của cháu có ra ngoài không?"

Isha ngã sấp xuống đất: "Đói quá..."

"Isha?"

"Đói quá."

Chu Bạch nghĩ: "Con bé này đúng là thùng cơm, không thể nào giao tiếp được."

Một lát sau, cửa phòng lại mở ra, gã đàn ông u ám bước vào, tay cầm một chiếc đĩa. Gã ta đưa đĩa cho Isha: "Ăn đi."

Tiếp đó, gã ta đưa một chiếc đĩa khác cho Chu Bạch: "Cậu cũng ăn chút gì đi."

Chu Bạch nhìn thứ trong đĩa trông như một đống bột nhão, bản năng nhíu mày. Gã đàn ông u ám thấy vậy liền nói: "Hiện giờ vật tư trong căn cứ khan hiếm, chỉ có thể ăn đồ hộp hoặc bánh quy dinh dưỡng thôi."

Chu Bạch nhận lấy đĩa, dùng thìa xúc một miếng, mặt mày lập tức méo xệch, vội đặt đĩa xuống bàn.

Gã đàn ông u ám nói: "Tiếp theo cậu sẽ ở cùng phòng với Isha, con bé sẽ dẫn cậu đi làm quen với nơi này."

Chu Bạch nhìn Isha đang ăn thứ bột nhão kia một cách ngon lành, không nhịn được hỏi: "Cô bé này có đáng tin không đấy?"

Gã đàn ông u ám gãi đầu: "Trí thông minh của Isha không có vấn đề gì đâu, con bé chỉ là quá đơn thuần thôi."

Isha ngẩng đầu, liếc nhìn chiếc đĩa mà Chu Bạch vừa đặt xuống, vẻ mặt thèm thuồng.

Gã đàn ông u ám vội ngăn cản: "Thôi Isha, hôm nay con ăn nhiều rồi đấy, quên lần trước ăn xong bị nôn ra rồi à? Thực ra dạ dày của con no rồi, chỉ là não chưa kịp phản ứng thôi."

Isha không phục nói: "Não con chưa kịp phản ứng no, làm sao biết dạ dày no rồi được!"

"Không được ăn nữa, con sẽ bị nôn đấy." Gã đàn ông u ám giật lấy chiếc đĩa, vừa đi vừa quay lại nói: "À phải rồi, tôi còn chưa tự giới thiệu, tôi họ Trang, cậu có thể gọi tôi là tiến sĩ Trang."

"Con không phục! Con còn chưa no mà!" Isha vây quanh thầy giáo nhảy nhót không ngừng, muốn giật lại chiếc đĩa.

Chu Bạch hỏi: "Ông chắc là tôi ở cùng phòng với con bé không sao chứ? Lỡ đâu ban đêm nó ăn thịt tôi thì sao?"

"Yên tâm, con bé chỉ hơi tham ăn thôi, sao có thể ăn thịt người chứ?”

"Ông chắc chắn đấy à? Con bé đang cắn tay ông kìa! Ông chảy máu rồi kìa!"

"Không sao đâu, con bé chỉ hơi giữ đồ ăn thôi..."

Trong những ngày tiếp theo, Chu Bạch sống trong căn cứ này. Sau khi cố tình tìm hiểu, hắn cũng có được cái nhìn tổng quan về toàn bộ căn cứ.

Đây là một tòa căn cứ năm tầng dưới lòng đất. Tầng một là khu giảm xóc. Theo lời tiến sĩ Trang, nơi đó tràn ngập khí tức địa ngục, người bình thường mà không có đồ bảo hộ đặc biệt thì chắc chắn sẽ chết.

Tầng hai và tầng ba là khu sinh hoạt hàng ngày, dành cho 43 người, bao gồm cả Chu Bạch. Chu Bạch còn phát hiện một chuyện kỳ lạ, trong cả căn cứ, ngoại trừ tiến sĩ Trang ra, tất cả mọi người đều là trẻ em từ bảy đến mười lăm tuổi.

Tầng bốn là nhà kho, chứa rất nhiều vật tư sinh hoạt. Tầng năm là phòng thí nghiệm, chỉ có tiến sĩ Trang mới được vào, tất cả mọi người đều không được phép.

(Hết chương)