Logo
Chương 35: Ngàn dặm đưa nhân duyên

Tô Thiên Hòa vừa dứt lời, đến cả một người bản lĩnh trời sập đất lở cũng thản nhiên như Sở Lưu Tuyết cũng phải. khựng lại, ngạc nhiên đến giật mình.

Nàng còn tưởng mình nghe nhầm.

"Với ai?"

"Với cô."

Sở Lưu Tuyết quay phắt sang nhìn Đào Miên.

Đào Miên:...?

Hắn lùi vội một bước.

"Chuyện này không liên quan đến ta đâu nhé, đừng có lôi tên tôi vào chuyện của hai người."

". . ."

Sở Lưu Tuyết hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Đây là ý của ai?"

Tô Thiên Hòa nghiêm túc đếm trên đầu ngón tay.

"Cha tôi, chú của cô, mấy người thân tín của cha cô, còn có..."

"Được rồi, được rồi," Sở Lưu Tuyết xua tay, chẳng buồn nghe tiếp, "Thật là chuyện hoang đường. Ta còn chẳng nhớ mặt mũi họ ra sao, vậy mà lại tự ý quyết định hôn sự cho ta."

Nói rồi, nàng săm soi Tô Thiên Hòa từ đầu đến chân.

"Dung mạo anh cũng coi như tuấn tú, lại không lo chuyện hôn nhân, để mặc bọn họ làm loạn vậy sao?”

Nhắc đến chuyện này, Tô Thiên Hòa còn ấm ức hơn.

"Cha tôi bảo tôi chẳng có tài cán gì, chỉ có mỗi cái số ăn bám nhà vợ."

". . ."

Có thể thản nhiên nói chuyện ăn bám như vậy, cha của Tô Thiên Hòa cũng là một nhân vật.

"Vậy anh cũng tin?"

"Ban đầu tôi không tin," Tô Thiên Hòa đâu ra đấy giải thích, "Nhưng nghĩ lại, biết đâu mình lại có tài năng trong lĩnh vực này thì sao?"

Đến cả Đào Miên cũng phải ngớ người.

Không biết cái gã thanh niên này đang nghĩ gì trong đầu nữa.

Sở Lưu Tuyết có vẻ đã cạn lời.

"Vậy sau khi đến đây anh đã tỉnh ngộ chưa?"

"Rồi," Tô Thiên Hòa lộ vẻ đau khổ, "Ở rể thì tốt đấy, nhưng nó kìm hãm tôn nghiêm và tài năng của tôi."

"...!"

Theo lời Tô Thiên Hòa kể, sau khi đường chủ U Minh Đàm Uyên tiêu diệt chủ gia Đậu thị, chi thứ Đậu gia vẫn luôn cố gắng đoạt lại quyền lực. Kẻ đang nắm quyền Thiên Tận Cốc hiện tại là kẻ đã nội ứng ngoại hợp với Đàm Uyên năm xưa. Sau khi lên nắm quyền, hắn dùng thủ đoạn tàn nhẫn để cắt đứt vây cánh của Đậu Hòe, gây bè kéo phái, xây dựng thế lực riêng.

Tô gia bề ngoài thì thuận theo tân cốc chủ, nhưng thực tế vẫn luôn giữ liên lạc với lão cốc chủ. Những năm gần đây, người của Đậu thị có thể dễ dàng ra vào Ma Vực nhân gian, cũng là nhờ Tô gia âm thầm giúp đỡ.

Nhưng người của Đậu gia có thái độ rất phức tạp với Tô gia, vừa lợi dụng lại vừa đề phòng.

Tô Thiên Hòa nói rằng để đánh lạc hướng sự cảnh giác của Đậu gia, cha hắn mới muốn con trai mình kết hôn với cô nhi của Đậu Hòe.

Sở Lưu Tuyết thốt ra một câu khiến người ta kinh ngạc.

"Anh về khuyên cha anh tự mình lên nắm quyền đi," nàng nói có lý có cứ, "Thế lực của Đậu gia đã suy tàn từ lâu rồi, đám tàn binh bại tướng đó làm được gì? Tô gia các anh đoạt quyền còn có chút hy vọng."

Tô Thiên Hòa đấm tay vào lòng bàn tay.

"Ý tưởng lớn gặp nhau! Tôi cũng khuyên cha tôi như vậy, bảo ông ấy buông tha cho tôi đi.”

Đào Miên ngồi bên cạnh lặng lẽ hóng chuyện, đến cuối cùng thì không ngờ hai cái "nghịch tử" này lại hợp mưu một kế hoạch kinh thiên động địa.

Hắn không khỏi lên tiếng.

"Chuyện này phải hỏi ý của Tô lão gia chứ?"

Tô Thiên Hòa hờn dỗi.

"Ông ấy có hỏi ý kiến tôi đâu!"

Đào Miên im lặng, chuyện này quá rối rắm, hắn không muốn dính vào.

Nhưng chuyện đã ầm ĩ đến địa bàn của hắn, thì không còn là vấn đề hắn có muốn hay không nữa.

Bởi vì Tô Thiên Hòa muốn ở lại.

"Dù sao về nhà cũng bị tống cổ ra đường, thà tôi cứ ở lại đây."

Sở Lưu Tuyết nhíu mày.

"Nhất thiết anh phải ở lại Đào Hoa Sơn làm gì? Nhân gian rộng lớn, thiếu gì chỗ dung thân cho anh?"

"Nhỡ đâu cha tôi phái người đến giám thị cô, phát hiện tôi không có ở đây thì sao? Tóm lại là tôi muốn ở lại."

". . . Thật ra là chính anh không muốn đi thì có."

Đào Miên nhìn hai người ngươi một câu ta một câu, lặng lẽ giơ một tay lên.

"Để tôi nói một câu được không? Dù gì tôi cũng là chủ nhân của ngọn núi này."

"Tôi trả tiền!"

"Thành giao."

Sở Lưu Tuyết ngớ người.

"Trả bằng ngân phiếu à, anh thiếu tiền à?"

"Vị sư đương nhiên không phải vì tiền, chủ yếu là thấy cậu Thiên Hòa này có duyên."

"Thế còn Tiết Hãn—"

". . ."

Đào Miên cố ý lảng tránh, hỏi Tô Thiên Hòa buổi tối muốn ăn gì.

Đương nhiên không thể để Tiết Hãn ở lại trên núi được. Nếu đồng ý thật thì hắn còn thời gian tiêu sái nữa hay sao!

Đến cả tự do thân thể cũng không bảo đảm được.

Tuy quá trình rất kỳ lạ, nhưng Tô Thiên Hòa cứ thế mà ở lại Đào Hoa Sơn.

Hắn là một trong số ít khách trọ trên núi trong hàng trăm ngàn năm qua. Tính ra thì trong hàng trăm ngàn năm này, ngoài tiên nhân, đệ tử tiên nhân ra, khách trọ nhiều nhất cũng chỉ dừng chân một hai đêm, còn Tô Thiên Hòa thì ở lại rất lâu.

Điều khiến Đào Miên không ngờ tới là, người không hợp với Tô Thiên Hòa nhất lại không phải Sở Lưu Tuyết, mà là Sở Tùy Yên.

Ngay trong đêm Tô Thiên Hòa đến ở, Sở Tùy Yên đã đánh nhau với hắn. Trận chiến long trời lở đất, suýt chút nữa thì phá tan nóc nhà đạo quán.

Sở Tùy Yên nắm chặt trường kiếm, thở hồng hộc đứng trên mái hiên.

"Dựa vào cái gì mà ngươi được ở lại đây!"

Tóc mái của Tô Thiên Hòa rũ xuống hai bên trán, hắn cũng mang tính khí thiếu gia, rất nóng nảy.

"Ta vì sao không thể ở? Sư phụ của ngươi là Đào Miên đã đồng ý rồi, ngươi là cái thá gì?"

"Im miệng! Cấm được nhắc tên sư phụ ta!"

"Hây da, tuổi còn nhỏ mà lắm quy củ! Để ta hôm nay nắn gân cốt lại cho ngươi!"

Binh binh bang bang — —

Hai người đánh nhau trên nóc nhà, trước tiên là xốc mái đạo quán, sau đó là đến phòng ngủ của Sở Lưu Tuyết.

Sở Lưu Tuyết đang ngủ ngon giấc phải vác kiếm ra muốn giết người.

Nằm trên giường, Đào Miên nghĩ bụng, chỉ cần không xốc mái phòng của mình là được, ầm ĩ đến đâu cũng kệ.

Kết quả "Hoa" một tiếng, mấy mảnh ngói vỡ rơi xuống, tồi trong phòng Đào Miên đã thấy cả một bầu trời sao lấp lánh trên đầu.

". . ."

Đều ra ngoài sân đỉnh bát phạt cho vi sư!

Trời đêm Tinh Hà lưu chuyển, trong sân đạo quán Đào Hoa nhỏ bé, ba người thiếu niên đứng thành hàng, mỗi người trên đầu đều đội một cái bát sứ trắng.

Sở Lưu Tuyết trên đầu chỉ có một cái, là ít nhất. Nàng thở dài.

"Vì sao ta cũng phải chịu phạt chung.”

Đào Miên cầm cành đào không trung chỉ vào phía sau, phòng của Tô Thiên Hòa và phòng ngủ của Sở Tùy Yên tan hoang thê lương.

Sở Lưu Tuyết im lặng.

Ừm, đúng là hơi quá tay.

Tô Thiên Hòa và Sở Tùy Yên mỗi người đội năm cái bát, bát bằng đồng, nặng hơn nhiều so với bát sứ trên đầu Sở Lưu Tuyết.

"Sư phụ không công bằng.”

Sở Tùy Yên đáng thương lại ấm ức.

Tô Thiên Hòa cứng cổ không phục.

"Có phải ta gây chuyện trước đâu, dựa vào cái gì mà phải đội nhiều bát như hắn?"

"Hai người các ngươi kẻ tám lạng người nửa cân, còn cãi. Sáng mai trời vừa sáng, phải sửa nhà cho xong, nghe rõ chưa!"

Đào Miên ra về hung ác, uy hiếp mấy đứa trẻ.

"Nghe thấy rồi. . ."

"Lớn tiếng lên, chưa ăn cơm à?"

"Chưa ăn!"

Tô Thiên Hòa đi đầu hô, hô xong mới ý thức được mình nói cái gì mê sảng.

Hắn ảo não cúi đầu, trên đầu lại thêm một cái bát.

Đúng là cái miệng hại cái thân.

Đào Miên cho ba đứa nhỏ phát biểu xong, ngáp dài trở về cái phòng mui trần của mình.

Ba người bị phạt cũng không thành thật, đội bát mà vẫn nói chuyện ríu rít.

Người lên tiếng đầu tiên là Tô Thiên Hòa.

"Thiếu cốc chủ, cha cô họ Đậu, cô vì sao lại họ Sở? Chẳng lẽ cô không phải con ruột của cha cô?”

"Câm cái miệng thối của ngươi lại," Sở Tùy Yên bênh vực tỷ tỷ, "Có biết nói chuyện hay không? Không biết thì ngậm miệng vào."

Sở Lưu Tuyết thì lại thấy không có gì to tát.

"Khi còn bé ta được một tú tài nhận nuôi, tú tài họ Sở, nên ta theo họ ông ấy."

"À," Tô Thiên Hòa gật gù, rồi lại nhìn sang Sở Tùy Yên, "Vậy còn cậu..."

"Ta đương nhiên là theo tỷ tỷ ta rồi.”

Tô Thiên Hòa kiến thức cơ bản không tệ, đứng tấn mà vẫn có thể đảo mắt nhìn qua nhìn lại.

"Hai người nhìn không giống nhau nha, tỷ đệ ruột à?"

"Không phải," Sở Lưu Tuyết bình thản đáp, "Đệ đệ là ta nhặt được."

Tô Thiên Hòa gật đầu, dường như không nín được lời hay ho gì, mắt láo liên đảo một vòng, nhìn sang Sở Tùy Yên.

Nhưng không biết hắn nhìn ra cái gì, bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào mặt mày của thiếu niên.

"Ngươi... Ngươi nhìn quen quen."