"Hoa lê lạc" nghe tựa tên một loại rượu, lại như một thứ điểm tâm ngọt dịu mà không ngán.
Một thoáng liếc nhìn, thấy cả một trời thơ ý họa.
Hoa lê nở, xuân giăng mưa bụi. Hoa lê tàn, xuân vùi trong đất.
Nhưng chỉ có một người biết, nó thực chất là độc dược.
Sở Lưu Tuyết là một kỳ tài chế dược. Nàng ở thôn quê từng nghiên cứu chế tạo không ít bình bình lọ lọ dược phẩm để cứu giúp tú tài.
"Hoa lê lạc" chỉ là một sản phẩm thất bại ngẫu nhiên. Nàng nếm thử một miếng đã hôn mê nửa ngày, từ đó về sau không bao giờ đụng đến nó nữa.
Sau này, lão bộc rời đi, tú tài cũng mất. Nàng cô đơn hiu quạnh, trong lòng nghĩ hay là nên chết quách cho xong, liền lục tung tìm lại thứ đó.
Trong viện có một con gà mái. Sở Lưu Tuyết mặc kệ ý định của gà, muốn mang nó cùng đi.
Ngày đầu tiên, gà uống một ngụm dược, nàng uống một ngụm. Gà không sao, nàng thì choáng váng, nhưng may mắn còn sống.
Ngày thứ hai, gà uống một ngụm, nàng uống hai ngụm. Gà khỏe re, nàng liên tiếp ngất đi ba ngày, vẫn không chết.
Cứ thế kéo dài vài ngày, gà chết.
Sở Lưu Tuyết phát hiện ra độc này vốn là mãn tính, tác dụng chậm, uống vài lần không chết ngay được.
Nhưng một khi đạt đến ngưỡng, độc dược phát tác thì vô phương cứu chữa.
Có phát hiện mới này, nàng ngửa cổ định dốc hết chỗ độc dược còn lại trong bình, chuẩn bị vài ngày nữa chết.
Lúc này, ánh tà dương đang lặn xuống sau chân núi. Nàng thoáng nhìn cây lê lớn trong viện, cành lá xum xuê hùng vĩ như một thác nước tuyết.
Khi còn bé, tú tài thường ôm nàng ngồi dưới gốc cây, đếm từng đóa từng đóa hoa trắng muốt.
Nàng nghĩ, nếu mình chết đi, có lẽ sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy hoa lê nở rộ khắp nơi nữa, không khỏi tiếc nuối.
Hoa lê tĩnh mỹ đến nhường nào!
Ý nghĩ đó khiến chiếc bình sứ trắng trong tay nặng tựa ngàn cân, không sao nhấc lên nổi.
Thôi, để sau hẵng chết.
Chỉ tội con gà kia.
Nàng xoay người xuống giường. Cha mẹ nuôi đúng lúc bước vào sân, đón nàng về nhà mới.
Sở Lưu Tuyết không mang theo gì cả, chỉ ôm khư khư bình "Hoa lê lạc" trong ngực.
Những chuyện sau đó, nàng đã kể lại với Đào Miên. Cha mẹ nuôi qua đời, nàng gặp lại Sở Tùy Yên.
Khi đó, Sở Lưu Tuyết là một người vô cùng thẳng thắn với chính mình, có thù báo thù, có ân báo ân. Nàng biết Sở Tùy Yên hiện tại chỉ là một đứa trẻ ngây ngô, ân oán đời trước không nên, hoặc nói là tạm thời không nên để nó phải gánh chịu.
Nhưng nàng không kìm nén được, lòng nàng quá hận người Đàm gia.
Vào một đêm trăng tròn nọ, khi Sở Tùy Yên sáu tuổi, Sở Lưu Tuyết run run rót "Hoa lê lạc" vào ấm nước, rồi đưa cho Sở Tùy Yên.
Thằng bé hoàn toàn tin tưởng người thân duy nhất này, cười hớn hở nhận lấy, ừng ực ừng ực uống từng ngụm lớn.
Không có gì bất ngờ, nó bắt đầu hôn mê, mặt mũi và môi trắng bệch như tuyết, thân thể run rẩy không ngừng.
Sở Lưu Tuyết lặng lẽ ngồi bên cạnh đứa con của kẻ thù suốt ba canh giờ, nghe nó trong vô thức vẫn luôn gọi tên mình.
Mặt nàng không biểu lộ cảm xúc, nhưng hai tay siết chặt lấy vạt áo, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Trước khi gà gáy, nàng căm hận véo mạnh vào đùi mình một cái, đứng dậy đi làm thuốc giải.
Độc mãn tính, cần tích lũy nhiều lần mới phát tác.
Sở Lưu Tuyết liên tục hai ngày nghiên cứu ra thuốc giải, cho Sở Tùy Yên uống. May mắn đây chỉ là lần đầu tiên thằng bé uống phải độc, mọi chuyện vẫn còn kịp.
Khi Sở Tùy Yên cuối cùng cũng vượt qua cơn đau ốm, mở to đôi mắt mơ màng nhìn nàng, Sở Lưu Tuyết không khỏi rơi lệ.
Nàng khóc vì điều gì?
Vì hối hận vì không giết được con của kẻ thù, hay vui mừng vì đã cứu sống đứa em trai không hề có chút huyết thống nào?
Sở Lưu Tuyết cũng không biết.
Đó là sự bàng hoàng thất thố từ tận đáy lòng nàng, sự trốn tránh những chất vấn trong tâm can.
Trong những năm tháng về sau, nàng không chỉ một lần cho Sở Tùy Yên uống "Hoa lê lạc". Và mỗi lần như vậy, nàng đều hối hận, rồi lại dùng thuốc giải cứu em trai trở về.
Thời gian dài, Sở Lưu Tuyết đã có thể kiểm soát rất tốt liều lượng độc dược và thuốc giải, chuyện này trở thành một thói quen của nàng.
Sở Lưu Tuyết không muốn có thói quen như vậy, nàng thậm chí chán ghét chính mình, chán ghét cái tâm chưa quyết định này.
Có một lần, nàng thực sự không thể nhẫn nại sự giày vò trong lòng, định một lần giải sầu, ngửa cổ dốc xuống gần nửa bình.
Nàng không làm gì được Sở Tùy Yên, chi bằng tự mình chết đi cho xong.
Sở Lưu Tuyết nghĩ như vậy.
Không biết có phải do thể chất chịu độc tốt hay không, sau khi uống xong nàng lại không có phản ứng gì quá lớn, vẫn có thể giữ được tỉnh táo.
Đệ đệ đói bụng, giọng nói trở nên yếu ớt. Hai người đã ba bữa liền không có gì bỏ bụng.
Dù thân thể không thoải mái, Sở Lưu Tuyết vẫn dắt Sở Tùy Yên ra phố.
Nàng từ xa trông thấy một bóng lưng, là một tu giả còn trẻ. Hắn dường như không quen đi lại ở những nơi phố xá sầm uất, ít kinh nghiệm sống, bị những người bán hàng rong chặt chém cũng không hay, tay xách một túi tiền trĩu nặng.
Trong mắt Sở Lưu Tuyết chỉ có cái túi tiền kia. Nhân lúc hắn nhận kẹo bánh từ tay người bán hàng, nàng chớp lấy cơ hội lao lên, giật lấy túi gấm trên tay hắn.
Nàng nghe thấy tiếng "ái" của người phía sau, không hề giống những công tử thiếu gia khác, chửi bậy thậm tệ.
Hắn có lẽ là lần đầu tiên gặp phải chuyện bị trộm túi tiền, việc đầu tiên không phải là hô hoán bắt người, mà là đưa tiền lẻ trong tay cho người bán hàng, mua kẹo bánh.
Sau đó, hắn mới chậm rãi nhìn theo hướng tên trộm bỏ chạy.
Dù đoán được tu vi của đối phương rất cao, nhưng việc bị bắt lại nhanh chóng như vậy vẫn vượt quá sức tưởng tượng của Sở Lưu Tuyết.
Nàng cho rằng mình sắp bị đánh, nghĩ bụng phen này khó tránh khỏi, cắn răng chịu đựng là xong.
Cũng may đã để Tùy Yên ở đầu phố chờ, nếu không cả hai người...
Sở Lưu Tuyết vừa chết lặng vừa may mắn, chỉ nghe thấy phía sau truyền đến tiếng khóc của trẻ con, là Sở Tùy Yên đuổi theo.
Thân thể gầy gò của đệ đệ che chắn trước lưng nàng, nói xin đừng đánh Lưu Tuyết, tất cả là do nó đói bụng, hãy đánh nó đi.
Thằng bé nói năng lộn xộn, vừa nói vừa khóc, khiến người kia luống cuống không biết làm sao, tay chân cũng không biết để vào đâu.
"Ôi dào, cho ta nói một câu đã nào! Ta còn chưa có động tay động chân gì đâu, sao hai người các ngươi đã diễn tuồng trước cả rồi vậy!"
Đó là lần đầu tiên Sở Lưu Tuyết gặp Đào Miên, một tên tiểu tặc đường cùng mạt lộ, và một vị tiên nhân "người không có một xu dính túi".
Sự xuất hiện của Đào Miên là một trong số ít những lần cứu rỗi trong cuộc đời bi thảm của Sở Lưu Tuyết.
Nàng nghĩ, hóa ra ngoài lão bộc, tú tài, trên đời này vẫn còn người tốt.
Vậy thì đừng chết nữa.
Nàng và đệ đệ đi theo tiên nhân trở về Đào Hoa sơn. Bước chân vào Đào Hoa sơn, Sở Lưu Tuyết đã tự nhủ trong lòng.
Chỉ cần Sở Tùy Yên không xuống núi, không trở về Đàm gia, nàng sẽ buông bỏ hận thù, cả đời bầu bạn với núi non.
Bình "Hoa lê lạc" kia tự nhiên cũng được nàng cất giữ cẩn thận. Đã tự hứa với lòng, nàng không cần phải bàng hoàng nữa.
Sở Tùy Yên từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, không chỉ vì nó phải phiêu bạt bên ngoài, mà còn do "Hoa lê lạc".
Nó bị bệnh nặng mấy trận ở Đào Hoa sơn, khiến tiên nhân không thể không chạy vạy khắp nơi tìm thuốc. Khi đó, Sở Lưu Tuyết vô cùng tự trách.
Nàng tự trách, nhưng lại không khỏi nghĩ, Tùy Yên chết đi cũng tốt, như vậy nàng sẽ không còn phải bị nội tâm dày vò.
Đương nhiên, nàng cũng sẽ không sống sót một mình.
Nàng nghĩ, mình thật là một kẻ bỉ ổi và hèn yếu.
"Về sau khi ngươi quyết định xuống núi, ta cũng không cần phải tuân thủ lời hứa nữa. Có thể đường đường chính chính coi ngươi là kẻ thù, không còn day dứt, đó là một may mắn của ta. Có thể báo thù rửa hận, tận mắt nhìn thấy ngươi chết trước mặt ta, lại là một may mắn khác."
Sở Lưu Tuyết bình tĩnh kể lại, nhìn Đàm Phóng đối diện mặt mày trắng bệch như hoa lê, ly chén trên bàn đá bị hắn vô tình đẩy rơi, vỡ tan tành.
Độc phát kịch liệt, Đàm Phóng không thể duy trì giọng nói bình thường, ho khan đứt quãng.
Ngón tay hắn bấu chặt lấy mép bàn đá, cố gắng không để mình ngã xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
"Lưu Tuyết... Nếu là... chuyện may mắn... Vậy... làm gì... rơi lệ?"
Ngồi trên ghế đá, khuôn mặt Sở Lưu Tuyết lặng lẽ trang nghiêm, không có biểu lộ dư thừa, thần thái an bình.
Chỉ có từng giọt nước mắt không ngừng lăn xuống từ khóe mắt, như tượng ngọc rơi lệ, bi thương thảm thiết.
