Logo
Chương 69: Thứ 69 chương Thu hoạch

“Hức... Mấy người có biết không, lúc đó bọn ta ở trong Dungeon gặp một con Cự Long to hơn cả núi! Đấy là loại cổ xưa trong truyền thuyết, giờ tuyệt chủng trên đại lục rồi.”

“Lúc ấy Thạch Đầu ca đang đỡ Quả Cầu Tro Tàn, còn một mình ta đánh nhau với hai con Cự Long, bị một đạo kinh lôi diệt thế đánh cho thành tro luôn.”

“May mà có Kumiromi hồi sinh, hahaha! Vừa sống lại đã phải cân hai con long, kích thích vãi!”

“Mấy người hỏi Itz á?”

“Itz làm gì đánh Cự Long, nó chơi Kính Long, phản ma pháp ấy, nó còn bận đối phó với Chúa Tể Thánh Linh Vô Tận đang truy đuổi bọn ta ở phía sau cơ!”

*Bang!*

Itz đập mạnh chén xuống bàn, bực mình nói: “Hả? Không phải ai kia bị Thánh Linh Vương đánh cho són ra quần, lúc chạy trốn còn chọc vào Cự Long à?”

Itz cũng ngà ngà say.

Nghe Xích Thành chém gió luyên thuyên, Itz không phục.

A… Itz mặt đỏ bừng kìa.

Một Itz tao nhã, lịch sự thế mà cũng có lúc nổi cáu thế này.

“Vớ vẩn, Chiến Sĩ đánh loại đồ chơi đấy thế nào được?”

“Hơn nữa, ai són ra quần, tại hạ cảm thấy nó không xứng để ta ra tay thôi!”

“Bị đánh thành tro ba lần còn sống lại, mà bảo không xứng?”

“Nếu không phải Thạch Đầu ca đang bận đỡ Quả Cầu Tro Tàn, chúng nó làm gì chạm được vào ta?”

A ~ Cãi nhau rồi, Lục Thương lén lút đổi cốc rượu của mình thành nước ngọt.

“Haha, mấy người muốn biết chuyện sau đó đúng không!”

“Sau đó, trong tình thế cấp bách, Kumiromi trực tiếp bố trí nghi thức tấn thăng, bọn ta đột phá hoàn hảo ngay trong chiến đấu! Bưng cả cái Dungeon sập luôn!”

“Chắc mấy người cũng thấy dị tượng lúc đó nhỉ, tiếc là bọn ta ở trong Dungeon nên không thấy được.”

Thế mà tấn thăng tận 6 cấp cơ á? Theo lý thuyết, giờ Itz phải là Pháp Thánh tồi.

Nghe bọn họ kể chuyện mạo hiểm, thú vị thật đấy.

Viễn Cổ Cự Long, Chúa Tể Thánh Linh phụng dưỡng thánh quang, tà ác bị phong ấn, cổ tịch cấm kỵ, Mê Cảnh xa xôi, mê cung không lối thoát…

Đây chính là Dungeon cấp 7 sao.

Mình sống ở Lôi Ân Trấn, so với những cuộc mạo hiểm của bọn họ, cuộc sống đơn giản bình lặng như chiếc lá thu.

Mà khoan đã.

Hình như nhân vật chính đang bị bơ thì phải?

Kumiromi nhấp một ngụm rượu nhỏ: “Nhưng mà, so với mấy người, Lục Thương lợi hại hơn nhiều.”

“Với thực lực Pháp Sư cấp 2, mà hạ được Dị Trùng Chi Vương cấp 5.”

“Còn bảo vệ toàn bộ cư dân Lôi Ân Trấn nữa.”

“Ngay cả ltz cũng chưa từng làm được chuyện vĩ đại như vậy.”

Quả nhiên vẫn là Kumiromi nói chuyện dễ nghe, không chỉ giọng nói dễ nghe.

Nghe mà tai Lục Thương cũng ấm lên, tất nhiên cũng có thể là do rượu.

Itz thành thật nói: “Ừm… Cái đó thì đúng, dù là ta, lúc cấp 2 cũng chỉ đánh chết được Ma vật Quân Vương cấp 4.”

“Hơn nữa cũng không tính là bảo vệ ai cả.”

Ghê vậy!

Lục Thương nghĩ đến việc mình mà đối mặt với Ma vật Quân Vương cấp 4, chỉ muốn ba chân bốn cẳng chạy trốn, bỗng thấy hơi xấu hổ.

Thôi… Chuyện qua rồi thì cho qua.

Cái con Dị Trùng Chi Vương kia, rõ ràng trâu bò hơn Quân Vương cấp 4 nhiều.

“Haha! Itz, không phải cậu bảo sẽ bồi dưỡng người ta thành Ma Pháp Sư gần bằng cậu à, giờ người ta vượt mặt cậu rồi kìa!” Xích Thành khoác vai Itz, cười nhạo.

ltz cười khẩy: “Hừ, chẳng qua là hồi tôi cấp 2 chưa gặp Ma vật cấp 5 thôi, không thì tôi cũng thịt nó rồi.”

Xích Thành: “Xạo ke.”

Móa…

Sao uống thuốc giải rượu rồi mà vẫn say thế này?

Đây là rượu gì vậy?

Mạnh dữ.

Cuối cùng vẫn không thoát được…

Bọn này.

Lúc rót rượu cho mình chưa bao giờ coi mình là trẻ con cả.

Lục Thương nhìn ra ngoài trời đã sáng, lần trước say khướt là khi nào nhỉ?

Hình như cũng là vì tiệc ăn mừng.

Thanh toán 5 đồng vàng tiền thưởng.

A…

Giờ Lục Thương đã hiểu vì sao Công Hội Mạo Hiểm giả lại mở theo hình thức quán rượu.

Đúng là siêu kiếm tiền luôn.

“Tỉnh rồi à?” Kumiromi lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc thật.

“Tỉnh rồi.”

Nàng xoa lưng Lục Thương, cảm giác chếnh choáng dần tan biến.

“Tiểu Lục Thương.”

Siri gọi.

Lục Thương nhìn về phía cô ấy.

Siri ra hiệu, bảo cậu đến chỗ cô.

Kumiromi gật đầu với Lục Thương, Lục Thương hiểu ý, liền đi về phía Siri.

“Tiền thưởng của vương quốc sẽ được chuyển xuống sau.”

“Nhưng Thu Thập Giả cũng đã thu thập chiến lợi phẩm xong rồi, đây là danh sách.”

Lục Thương nhận lấy danh sách.

Hôm qua đa phần Ma vật đều bị thiêu rụi.

Nhưng dù vậy, nhờ có Thu Thập Giả, vẫn thu thập được không ít đồ tốt, đặc biệt là có Thu Thập Giả cấp 4, có thể khôi phục thi thể quái vật đã chết hàng loạt, thậm chí còn biến phế thải thành bảo vật, nâng cao giá trị thu hoạch lên rất nhiều.

Nhất là bây giờ đang là Tháng Thu Hoạch.

Danh sách dài dằng dặc, cậu chưa từng thấy nhiều đến thế này.

Lục Thương lật qua loa, có đến hơn 100 trang, cuối trang tổng kết ghi 265,230 đồng vàng, 52 đồng bạc, 11 đồng đồng.

Tổng số Ma vật bị tiêu diệt: 322,501 con.

À, là Quan Sát Giả hỗ trợ tính toán.

Tính chuẩn đấy.

Lục Thương nhớ lúc mình vừa chuyển chức Tử Vong Tế Tư, có tất cả 322,355 linh hồn.

Bỏ qua số linh hồn tiêu hao cho việc nâng cấp kỹ năng, chủ yếu là dùng để hiến tế, tốn khoảng 70,000.

Giờ còn lại hơn 250,000 linh hồn.

Tính ra thì cũng xấp xỉ.

Dù sao bị biển lửa thiêu đốt, thêm nữa chiến trường hỗn loạn, sai sót chút đỉnh cũng là chuyện thường.

Phải nói là… tính được chuẩn xác như vậy, hơi ngoài sức tưởng tượng của Lục Thương đấy.

“Không có vấn đề gì.”

Đa số Ma vật bị giết đều là cấp thấp, chỉ có một số ít Quân Chủ cấp.

Phần lớn số tiền vàng đến từ Ma vật Quân Chủ cấp.

Mỗi con Ma vật Quân Chủ cấp, cơ bản mang lại gần 10,000 đồng vàng lợi nhuận.

Chỉ cần mười mấy con Quân Chủ cộng lại, đã hơn 300,000 con Ma vật tạp nham rồi.

Dù tính trung bình mỗi con Ma vật tạp nham trị giá 3 đồng bạc, 300,000 con cộng lại, thực tế cũng chỉ được khoảng 9.000 đồng vàng.

Thậm chí còn không bằng một con Quân Chủ cấp 3.

Tổng cộng 260,000 đồng vàng.

Có chút không chân thực.

Số tài sản này, nếu phải nói, đủ để mua toàn bộ Lôi Ân Trấn, hơn nữa còn dư rất nhiều.

“Đây chỉ là thù lao thu thập thôi.”

Lục Thương gật đầu: “Ừm.”

“Hơn nữa, xin lỗi nhé, trong Lôi Ân Trấn không có nhiều tiền mặt dự trữ như vậy, số tiền này có thể phải trải qua một thời gian, quay vòng vật tư mới có thể phát xuống, nhanh nhất thì…”

“Chắc cũng phải ít nhất ba ngày.”

“Bây giờ tối đa chỉ có thể chi trước cho cậu 50,000 đồng vàng thôi.”

Nói rồi, Siri đưa cho Lục Thương một chiếc nhẫn.

Lục Thương dùng ma lực thăm dò vào bên trong.

Đúng là 50,000 đồng vàng.