Logo
Chương 76: Phách Thiên phủ

Đại điện đá xanh.

Tĩnh mịch tuyệt đối.

Tất cả Tà Binh sứ vốn cao ngạo, giờ đồng loạt đứng dậy, trân trân nhìn gã thanh niên đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

"Tốt rồi..."

"Các ngươi ngồi xuống đi."

Lâm Nguyên phẩy tay áo.

Ngay lập tức, lực áp bức khiến đám Tà Binh sứ phải đứng lên biến mất.

Đại điện đá xanh trở lại vẻ ban đầu. Nếu không có người ngồi ở vị trí chủ tọa đã đổi, có lẽ vài Tà Binh sứ đã nghĩ rằng tất cả chỉ là ảo giác.

"Cái này..."

Các Tà Binh sứ nhìn nhau, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Nhất thời, ngồi không xong, đứng cũng không xong, trốn cũng không xong.

"Không ngồi?"

Lâm Nguyên khẽ nhếch mép, nhìn đám Tà Binh sứ.

Trong khoảnh khắc, tựa như Thái Sơn áp đỉnh, toàn bộ Tà Binh sứ cảm thấy vai trĩu nặng, mặt trắng bệch, chân run lẩy bẩy, rồi ngã ngồi xuống ghế đá.

"Như vậy mới đúng chứ."

Lâm Nguyên lộ vẻ hài lòng.

Những Tà Binh sứ còn lại thì kinh hãi tột độ.

Từ khi Lâm Nguyên bước vào đại điện đá xanh đến giờ, mới chỉ mươi nhịp thở.

Nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, hắn đã áp chế toàn bộ Tà Binh sứ, khiến chúng không có nửa điểm sức phản kháng.

Không phải Tà Binh sứ không phản kháng.

Mà là phản kháng, nhưng hoàn toàn vô hiệu.

Sao có thể như vậy?

Điều khiến đám Tà Binh sứ kinh ngạc hơn nữa là.

Chúng không hề cảm nhận được chút khí tức thần binh nào từ Lâm Nguyên.

Nói cách khác, Lâm Nguyên không phải binh sứ.

Không phải binh sứ, mà lại sở hữu sức mạnh vượt trội hơn binh sứ.

Cảnh tượng phá vỡ lẽ thường này.

Khiến các Tà Binh sứ run rẩy trong lòng.

"Ngươi... rốt cuộc là ai...?"

Trên đại điện đá xanh, Thanh Vu bị Lâm Nguyên ném khỏi vị trí chủ tọa, chật vật bò dậy, ánh mắt nhìn Lâm Nguyên tràn ngập sợ hãi.

Cú ném vừa rồi suýt chút nữa khiến xương cốt nội tạng hắn vỡ nát. Nếu không nhờ tà binh chỉ lực bảo vệ.

Giờ phút này hắn đã chết không toàn thây.

"Ta chưa nói gì, ngươi chen vào làm gì?"

Lâm Nguyên liếc nhìn Thanh Vu.

Ầm!

Một cỗ sức mạnh kinh hồn giáng xuống.

Mặt Thanh Vu đỏ bừng, phù phù một tiếng quỳ xuống đất.

Cảnh tượng thê thảm này khiến những Tà Binh sứ khác tê cả da đầu.

So với Thanh Vu đang quỳ trên mặt đất, ít nhất bọn họ còn được ngồi trên ghế đá, dù là bị ép, nhưng dù sao cũng còn giữ được chút thể diện.

"Ta hỏi một câu, các ngươi trả lời một câu."

"Nếu có gì bổ sung, vậy..."

Lâm Nguyên khoanh tay, tùy ý nói.

Sau đó.

Lâm Nguyên không quan tâm đến suy nghĩ của đám Tà Binh sứ.

Hỏi thẳng:

"Vì sao các ngươi muốn phát động quyết chiến?”

Dù trong lòng Lâm Nguyên đã có suy đoán, nhưng vẫn muốn nghe những Tà Binh sứ này nói gì.

"Là như vầy..."

Có Tà Binh sứ không chịu nổi áp lực.

Đùa gì vậy.

Dù đến giờ, mười tám vị Tà Binh sứ vẫn còn sống.

Nhưng với thực lực nghiền ép mà Lâm Nguyên vừa thể hiện, Tà Binh sứ này không hề nghi ngờ việc đối phương có đủ khả năng tiêu diệt hoàn toàn bọn họ.

Trong tình cảnh này, không Tà Binh sứ nào dại gì mà thể hiện thái độ thề sống chết không theo.

Thực ra đã có Tà Binh sứ cố gắng liên lạc với tà binh trong cơ thể, muốn tà binh khôi phục sức mạnh.

Đến lúc đó, dù không làm gì được Lâm Nguyên, ít nhất cũng có hy vọng toàn thân trở ra.

Nhưng ngoại trừ lúc ban đầu, khi tà binh thử phóng thích sức mạnh để đối kháng với Lâm Nguyên.

Hiện tại, tà binh trong cơ thể tất cả Tà Binh sứ dường như đã biến mất, không hề đáp lại lời cầu cứu của Tà Binh sứ.

"Đây là ý của các đại nhân Tà Binh Các."

"Các đại nhân Tà Binh Các nói với chúng ta, trong vòng trăm năm, ba mươi sáu thần binh kia sẽ bước ra một bước kia, đạt tới lĩnh vực Phụ Thần."

"Cho nên, chúng ta phải dốc toàn lực, bất kể phải trả giá nào, cũng phải ngăn cản chuyện này xảy ra."

"Nếu không, trên trời dưới đất, sẽ không còn chỗ dung thân cho chúng ta."

***

Đông đảo Tà Binh sứ người một câu ta một câu, kể ra đại khái những gì mình biết.

Quả thực không sai lệch so với suy đoán của Lâm Nguyên.

Trải qua tám ngàn năm ấp ủ ngủ say, ba mươi sáu trấn quốc thần binh kia quả thực đã vô hạn tới gần cấp bốn.

Từ đó cũng có thể thấy, độ khó từ tam giai lên tứ giai.

Ba mươi sáu thần binh, vốn là sự hiển hóa bên ngoài của bản chất quy tắc thiên địa này.

Dù vậy, muốn bước vào tứ giai, vẫn gian nan đến vậy.

Huống chi là sinh linh bình thường?

"Viễn Cổ Thần Nhãn..."

Lâm Nguyên trầm ngâm.

Phụ Thần mà Tà Binh sứ nhắc tới, chính là Viễn Cổ Thần Nhân.

Vạn năm trước, có Viễn Cổ Thần Nhân tế hiến sông núi, dung luyện tứ hải, cuối cùng rèn đúc ra trăm thần binh.

Đó cũng là nguồn gốc của tất cả thần binh đương thời.

Bởi vậy, dù là thần binh hoàn chỉnh hay tà binh vỡ vụn.

Đều gọi vị Viễn Cổ Thần Nhân vạn năm trước là Phụ Thần.

Mấy chục năm qua, Lâm Nguyên luôn cố gắng tìm hiểu thêm thông tin về Viễn Cổ Thần Nhân.

Nhưng thu hoạch quá ít ỏi.

Dù cưỡng ép lục soát tà binh, vì bản thể chúng vỡ vụn, nhiều nhất chỉ có thể thu được chút hình ảnh về sau vạn năm.

Còn về trước vạn năm, ký ức liên quan đến Viễn Cổ Thần Nhân kia, và cách các thần binh được rèn đúc ra.

Lại vô cùng mơ hồ.

Tà binh chỉ biết Phụ Thần vĩ đại, nhưng cụ thể hơn, chi tiết hơn, thì lại không có ấn tượng.

Lâm Nguyên rất tò mò về vị Viễn Cổ Thần Nhân kia.

Hắn cho rằng, vị Viễn Cổ Thần Nhân kia, ít nhất là cường giả cấp độ tứ giai, thậm chí đã đi rất xa trong cấp độ tứ giai.

Chỉ là người mạnh như vậy, dù không sống đến vạn năm, cũng không đến mức không để lại chút tin tức nào chứ?

Thu hồi suy nghĩ.

Lâm Nguyên lại nhìn về phía các Tà Binh sứ.

"Có chuyện cần các ngươi giúp một tay."

Lâm Nguyên ôn tồn, mỉm cười nói.

Lời này khiến các Tà Binh sứ ngơ ngác.

Với thực lực Lâm Nguyên vừa thể hiện, không nói là địch nổi thần binh thực thụ, cũng không kém bao nhiêu, còn chuyện gì cần chúng hỗ trợ?

"Đại... đại nhân cứ nói."

Tà Binh sứ đã trả lời câu hỏi của Lâm Nguyên lúc đầu thận trọng nói.

"Ta muốn mượn tà binh trong người các ngươi xem qua."

Lâm Nguyên bình tĩnh nói.

Lời này vừa thốt ra.

Đại điện lại chìm vào tĩnh lặng.

Ngay sau đó.

"Láo xược!"

"Càn rỡ!"

"Phàm phu tục tử, ngươi muốn chết!"

...

Những chấn động tinh thần kinh khủng bắn ra từ trong cơ thể mỗi Tà Binh sứ.

Từng đạo hư ảnh tà binh hiện lên, nhất là Thanh Vu đang quỳ trên đại điện, hư ảnh hiện lên trong cơ thể hắn là một thanh Cự Phủ gần như hoàn chỉnh.

Thần binh Phách Thiên Phủ.

Lâm Nguyên dừng mắt trên hư ảnh cự phủ này một lát.

Trong trận đại chiến trăm thần binh tám ngàn năm trước, Phách Thiên Phủ gần với ba mươi sáu chí cường thần binh kia.

Dù cuối cùng thất bại, nó vẫn giữ lại phần lớn bản thể.

Vốn dĩ những tà binh này định tạm lánh phong mang khi nhận ra thực lực của Lâm Nguyên, nên mới có chuyện Tà Binh sứ gọi thế nào cũng không ai đáp lời.

Chỉ là chúng không ngờ, Lâm Nguyên lại được nước lấn tới, muốn mượn chúng xem qua?

"Không tệ, không tệ.”

Ánh mắt Lâm Nguyên nóng lên.

Lần này hắn đến không chỉ để xác nhận phỏng đoán trong lòng.

Mục đích chính hơn là thu thập càng nhiều, càng hoàn chỉnh tà binh.

Nếu Lâm Nguyên định dùng bản chất quy tắc để tấn thăng tứ giai, nhất định phải tham ngộ lượng lớn tà binh, thậm chí là thần binh thực thụ.

Bởi vậy, tà binh ở đây càng mạnh càng tốt.

...

Bên ngoài đại điện đá xanh.

Tư Không Luân lo lắng, không ngừng đi đi lại lại.

"Đại nhân, đại nhân vẫn là quá xúc động..."

Tư Không Luân lo lắng.

Sau khi hắn và Lâm Nguyên đến vị trí này theo lời Tà Binh sứ.

Tư Không Luân định cùng Lâm Nguyên vào trong.

Dù sao so với Lâm Nguyên, Tư Không Luân có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với Tà Binh sứ hơn.

Hắn biết Tà Binh sứ muốn gì, nên dù đàm phán đổ vỡ, hắn và Lâm Nguyên vẫn có cơ hội toàn thân trở ra.

Cùng lắm là phải trả giá đắt thôi.

Nhưng Lâm Nguyên lại bảo hắn chờ bên ngoài, tự mình vào giải quyết.

Điều này khiến Tư Không Luân càng nghĩ càng lo.

Thực lực của Lâm Nguyên, hắn rõ.

Có thể dễ dàng trấn áp tà binh.

Nhưng những Tà Binh sứ trong đại điện đá xanh kia, ai là dễ đối phó?

Tà Binh sứ có thể tụ tập đến đây, độ hoàn hảo tà binh đều từ năm thành trở lên.

Vượt xa mảnh vỡ Thánh Tâm Tàn Cảnh trước đây.

Thậm chí còn có một kiện độ hoàn hảo chín thành, cực kỳ gần với thần binh.

Thực lực như vậy, Lâm Nguyên lại trực tiếp xông vào, nhỡ đàm phán xảy ra vấn đề, chẳng phải sẽ thiệt lớn sao.

Tư Không Luân tán thành thực lực của Lâm Nguyên, nhưng không cảm thấy, Lâm Nguyên có thể chiếm được lợi lộc gì trước nhiều Tà Binh sứ mạnh mẽ như vậy.

"Chắc là không đánh nhau."

Tư Không Luân khẽ thở phào.

Với thủ đoạn của Lâm Nguyên, và thực lực của các Tà Binh sứ.

Một khi thực sự động thủ, chắc chắn sẽ long trời lở đất, không thể nào yên tĩnh như vậy.

Điều này khiến Tư Không Luân trong lòng có chút an ủi.

Chỉ là chút an ủi thôi.

Vì đến giờ Lâm Nguyên vẫn chưa ra.

Chưa ra.

Có nghĩa là vẫn còn biến số.

Đại chiến vẫn có thể xảy ra.

Ngay lúc Tư Không Luân lo lắng chờ đợi.

Một bóng người chậm rãi bước ra từ cổng.

"Đại nhân!"

Tư Không Luân mừng rỡ.

Cuối cùng không xây ra tình huống tệ nhất.

"Ừ."

Lâm Nguyên khẽ gật đầu, trên mặt lộ vẻ tươi cười, rõ ràng tâm trạng không tệ.

"Những người phía sau, an trí cho ổn thỏa."

Lâm Nguyên nói xong, thẳng thừng rời đi.

"An trí cái gì?"

Tư Không Luân có chút choáng váng.

Những người phía sau?

Có ai đâu?

Hắn nhớ rõ Lâm Nguyên rõ ràng là một mình đi vào mà?

Cả đại điện đá xanh, ngoài Lâm Nguyên và những Tà Binh sứ mạnh mẽ kia.

Đâu có người của bọn họ đâu?

Ngay lúc Tư Không Luân nghi hoặc.

Các Tà Binh sứ do Thanh Vu dẫn đầu, mặt trắng bệch, run rẩy bước ra khỏi cửa.

Tà binh trong người bị cưỡng ép rút ra, đối với Tà Binh sứ, không khác gì rút gân lột da.

Nếu không phải Lâm Nguyên cảm thấy linh hồn tỉnh thần của Tà Binh sứ bẩm sinh đã mạnh mẽ, về sau có lẽ còn dùng được, chúng căn bản không sống nổi.

"Các ngươi?"

Tư Không Luân nhìn thấy đám Tà Binh sứ, kết hợp với vẻ mặt tư thái của chúng, lập tức hiểu ra, người mà Lâm Nguyên muốn hắn an trí, chính là đám Tà Binh sứ này.

"Cái này..."

Tư Không Luân nuốt một ngụm nước bọt.

Với trí lực của hắn, tự nhiên sẽ hiểu, nếu là an trí, có nghĩa là đám Tà Binh sứ này đã thần phục.

Bằng không hắn dù muốn an trí, Tà Binh sứ cũng không đời nào để hắn an trí.

Chỉ là như thế...

Tư Không Luân rung động trong lòng.

Hắn vừa mới lo lắng cho an nguy của Lâm Nguyên, lo lắng Lâm Nguyên sẽ thiệt thòi trước Tà Binh sứ.

Kết quả giờ, nhìn thấy mười tám Tà Binh sứ mặt xám như tro tàn... Tư Không Luân ngẩng đầu nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Nguyên.

Tựa như đang ngưỡng mộ một vị Thần.