Logo
Chương 199: Ám Ảnh Thích Khách! Cường Giả Thần Bí! Cơ Duyên Xuất Hiện!

Sắc mặt thích khách áo đen đại biến, thân thể nhanh chóng vặn vẹo, suýt soát né được một kiếm khí này. Nhưng, hắn vẫn chậm nửa nhịp, bị Doanh Phong đá một cước vào sườn, cả người lập tức bay ngược ra sau.

Doanh Phong chân đạp thân pháp huyền diệu, thân hình linh hoạt, như vượn khỉ né tránh. Tuy thỉnh thoảng b·ị đ·âm trúng, nhưng đều là lướt qua mép áo hắn.

Doanh Phong trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nếu hắn đoán không sai, đây hẳn là miếng ngọc bội đã cứu mạng hắn.

Thích khách áo đen mắt như muốn nứt ra, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Doanh Phong.

Chàng dứt lời, thi triển Huyền Minh Quỷ Vũ Thuật, chân đạp theo bộ pháp của Kỳ Môn Độn Giáp, xuyên qua rừng rậm. Mỗi lần đều vừa vặn né tránh sự truy đuổi của hắc bào nhân.

Phụt...

Trong mắt thích khách áo đen lóe lên tỉnh quang, sau đó thân hình khom xuống, lại có thể né được.

Giọng điệu của hắn lộ ra sát khí m“ỉng đậm, khiến người ta không rét mà run. Hắn vừa nói, vừa lật tay, trên tay đã có thêm một con dao găm. Hắn đột ngột bước về phía Doanh Phong, dao găm trong tay không chút lưu tình đâm về phía yết hầu Doanh Phong.

Xương tay phải của Doanh Phong bị gãy, tay trái ôm lấy v·ết t·hương ở cánh tay phải, máu tươi tuôn ra xối xả.

Ngay sau đó, Quỷ Hỏa Kỳ Lân lại một lần nữa nhảy vọt lên, từ trên không lao xuống, móng vuốt sắc bén vỗ về phía đầu Doanh Phong.

Doanh Phong thừa thế truy kích, tay giơ kiếm hạ xuống, muốn kết liễu tính mạng của thích khách áo đen.

"Keng keng keng!"

Kiếm khí phun trào, như sóng lớn ngút trời cuồn cuộn về phía thích khách áo đen.

Ngay lúc trường thương của hắn sắp đâm vào cổ Doanh Phong, đột ngột, một luồng ánh sáng đỏ bỗng nhiên xuất hiện, đâm mạnh vào trường thương của hắn.

Nói xong, Doanh Phong cầm trường kiếm tiến về phía thích khách áo đen. Hắn đã quyết định, chỉ cần thích khách áo đen ra tay, sẽ lập tức chém đứt tay phải của hắn.

Doanh Phong kinh hãi, vội vàng co giò bỏ chạy.

Cùng lúc đó, hắn khẽ cong ngón tay, nhắm vào con dao găm mà thích khách áo đen đâm tới, rồi hung hăng búng một cái.

"Súc sinh, cút ngay!" Doanh Phong nổi giận, tay cầm lợi kiếm, chém về phía Quỷ Hỏa Kỳ Lân.

Hơn nữa, còn biết được một tin tức bí mật. Theo lời bọn hắn, hang ổ của bọn hắn không chỉ có mấy cao thủ Thiên Nhân Tứ Phẩm này, mà còn có một siêu cấp cường giả Thiên Nhân Ngũ Phẩm trấn giữ, tên là "Diêm La Vương".

"Keng!"

Thế nhưng, chuyện khiến Doanh Phong kinh ngạc đã xảy ra.

Thích khách áo đen không hề truy đuổi, mà chuyển sang một hướng khác, đâm đến từ bên cạnh.

Thế nhưng đúng lúc này, đột nhiên xuất hiện một con Quỷ Hỏa Kỳ Lân!

Doanh Phong vội vàng thu liễm tâm thần, trường kiếm trong tay lại một lần nữa đâm ra.

Hắn không để ý đến v·ết t·hương ở cánh tay, dốc hết chút sức lực cuối cùng, cố gắng di chuyển sang bên cạnh. Hắn phải nhanh chóng rút lui, nếu không, chờ đợi hắn chỉ có c·ái c·hết.

Hắn chỉ cảm thấy cổ tay mình đột nhiên bị nắm lấy, trường thương trong tay cũng không nghe lời nữa.

"Nhóc con, chịu c·hết đi!" Trong mắt người áo choàng đen sát khí lộ rõ, khóe miệng cong lên một nụ cười dữ tợn.

"He he! Lần này xem ngươi chạy đi đâu!" Thích khách áo đen cười lạnh một tiếng, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, lần này cuối cùng cũng có thể giải quyết được Doanh Phong.

Nhìn thấy dao găm ngày càng đến gần, trán Doanh Phong rịn ra một giọt mồ hôi lạnh, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

Rắc!"

"Haiz, thôi bỏ đi, đi một bước tính một bước vậy." Doanh Phong thở dài một tiếng, lắc đầu, tiếp tục tìm kiếm manh mối trong sơn cốc.

Sắc mặt Doanh Phong đại biến, trong mắt lóe lên một tia tuyệt vọng, lẽ nào hôm nay phải c·hết ở đây sao?

Khóe miệng Doanh Phong treo một nụ cười lạnh lùng tàn khốc, tay dùng sức, quăng thích khách áo đen ra ngoài.

Sắc mặt Doanh Phong khẽ trầm xuống, hắn không ngờ, đòn t·ấn c·ông của thích khách áo đen lại hung hãn đến vậy, lại có thể cứng rắn chống lại đòn t·ấn c·ông của hắn. Điều này khiến trong lòng Doanh Phong thầm kêu không ổn.

"Cái này... sao có thể?" Thích khách áo đen kinh hãi vô cùng, v·ũ k·hí của hắn là được luyện chế từ vật liệu đặc biệt, độ sắc bén có thể sánh với binh khí cấp bậc linh khí.

Máu tươi phun ra, cơ thể của thích khách áo đen loạng choạng mấy cái, liền ngửa mặt ngã xuống, xác c·hết ngã trong bụi cỏ.

Khóe miệng Doanh Phong cong lên một đường cong quỷ dị, "Ngươi không phải nói muốn g·iết ta sao? Sao bây giờ lại muốn đồ của ta?"

Nghe những tin tức này, Doanh Phong lập tức cảm thấy áp lực như núi.

Nhưng, lúc này hắn lại không có cách nào. Hắn hiện tại thiếu nhất chính là thời gian, phải nắm chặt từng giây để tìm cách giải quyết.

Sắc mặt Doanh Phong khẽ biến, vội vàng đưa tay phải ra chặn đòn t·ấn c·ông của nó.

Thời gian này cơ thể hắn bị trọng thương, khiến hắn không thể nào phát huy được thực lực của mình. Lúc này, đối mặt với một võ sư cửu tinh, hắn cuối cùng cũng có thể chém g·iết một trận đã đời.

"Keng keng!"

"Hử? Đây dường như là một lá Hộ Thân Phù?" Doanh Phong lẩm bẩm nói.

Một lát sau, hắn lại tìm thấy một viên dạ minh châu to bằng nắm tay sau một gốc cây lớn khác. Đây là một món bảo bối không tồi, ít nhất cũng trị giá chục triệu.

"Bịch" một tiếng, thích khách áo đen ngã mạnh xuống đất, một cơn đau dữ dội lan H'ìắp toàn thân, khiến hắn không nhịn được kêu thảm.

Thích khách áo đen phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch vô cùng.

Sắc mặt Doanh Phong trắng bệch như giấy, hắn biết, hắn đã gặp phải một con hung thú, thực lực đạt đến Thiên Nhân Tam Phẩm đỉnh phong!

"Ha ha ha, thống khoái! Thống khoái!" Doanh Phong lớn tiếng cười điên cuồng.

Hắn cố gắng bò dậy, ôm lấy vai mình, một khuôn mặt trắng bệch đến cực điểm, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống. Hắn tức giận gầm lên: "Thằng nhãi con, ta phải g·iết ngươi!"

Nói xong, thích khách áo đen lại một lần nữa áp sát, trường thương trong tay tỏa ra ánh sáng chói lòa, đâm về phía đầu Doanh Phong.

Trong chốc lát, tiếng binh khí v·a c·hạm không ngừng vang lên. Thích khách áo đen không ngừng nhảy lên, né tránh những đòn t·ấn c·ông của Doanh Phong, dường như đã có dự mưu từ trước.

Thích khách áo đen hừ lạnh một tiếng, không để ý đến Doanh Phong, mà lấy ra một viên đá truyền tin, bắt đầu liên lạc với những người khác.

Doanh Phong cũng không chạy nữa, dừng bước, xoay người lạnh lùng nhìn chằm chằm vào thích khách áo đen: "Các ngươi rốt cuộc là ai?"

Thế nhưng, thực lực hai người chênh lệch quá lớn, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Doanh Phong một đòn không trúng, nhưng không thừa thắng truy kích, mà xoay người bỏ chạy.

Hắn định thần nhìn lại, chỉ thấy một miếng ngọc bội màu đỏ đang yên lặng nằm trong lòng Doanh Phong.

Lúc này nó đang trợn to đôi mắt, cảnh giác nhìn Doanh Phong, trông vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu.

Tay của thích khách áo đen cứng đờ, trong mắt lộ ra vẻ khó tin. Nơi này cách sơn trại đó đến mấy trăm cây số, bọn hắn làm sao làm được?

Đây là một món hồn bảo phòng ngự!

Tiếng kim loại v·a c·hạm vang lên trong hang động.

Thích khách áo đen cười âm hiểm: "Ngươi đừng quên, chúng ta vẫn chưa đánh đã đâu. Bây giờ, hai ta tiếp tục!"

Ánh sáng của dạ minh châu tuy yếu đi một chút, nhưng vẫn tỏa ra ánh sáng dịu dàng và ấm áp.

"Hử, lại không có túi độc?" Doanh Phong bỗng nhiên phát hiện, trên người thích khách áo đen không mang theo bất kỳ túi độc nào, rõ ràng không phải là Luyện Dược Sư chuyên nghiệp.

Tu vi của Diêm La Vương vô cùng kinh khủng, từng một mình g·iết c·hết bảy kẻ địch mạnh.

"Vù vù..." Từng đạo từng đạo mũi thương sắc bén xé rách không khí, mang theo luồng khí lạnh lẽo t·ấn c·ông về phía Doanh Phong.

Nhưng, giây tiếp theo, hắn lại ngây người.

Trong mắt thích khách áo đen lóe lên một tia kinh ngạc, rõ ràng không ngờ phản ứng của Doanh Phong lại nhanh như vậy. Nhưng điều này chỉ thoáng qua, hắn lập tức điều chỉnh phương thức t·ấn c·ông, vòng từ bên trái ra sau lưng Doanh Phong, trường thương trong tay đột ngột đâm về phía ngực Doanh Phong.

Hắn đưa tay lấy miếng ngọc bội lên, cẩn thận quan sát, chỉ thấy trên đó có khắc mấy đóa hoa mai và hoa sen.

"Keng!"

Thích khách áo đen hừ lạnh một tiếng, cổ tay rung lên, trường thương tựa như độc long, đâm thủng từng lớp kiếm khí, đâm thẳng đến.

Hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy năm người mặc áo choàng đen từ cửa hang xông ra, đứng trước mặt hắn, chặn đường lui của hắn. Những người này khí thế hung hăng, sát khí đằng đằng.

"Tốt! Rất tốt! Vô cùng tốt!" Thích khách áo đen đột nhiên gầm lên: "Ngươi dám g·iết ta không? Ngươi g·iết ta rồi, thứ đó sẽ vĩnh viễn không thuộc về ngươi. Ta đảm bảo, ngươi cả đời cũng không lấy được nó!"

Doanh Phong nhíu mày, không khỏi tăng cường trấn công.

Từng đạo từng đạo tiếng v·a c·hạm vang vọng khắp trời mây, hai người đã giao chiến với nhau. Trong chốc lát, bụi mù bay tứ tán.

Khai Thiên

Sắc mặt thích khách áo đen đại biến, vội vàng vung đao chống lại đòn t·ấn c·ông của Doanh Phong.

"Thiếu niên, ngươi gan thật không nhỏ, lại dám xông vào hang ổ của Tiêu Dao Thánh Địa ta! Hôm nay, chính là ngày c·hết của ngươi!" Người áo choàng đen dẫn đầu trầm giọng quát.

Hắn không nói gì, nhưng, đôi mắt lại đầy vẻ điên cuồng.

"Vút!" Doanh Phong vung nhuyễn kiếm, đâm về phía bụng Quỷ Hỏa Kỳ Lân.

Doanh Phong chậm rãi đi về phía thích khách áo đen, trong mắt lộ ra ánh sáng khát máu, lạnh lùng nói: "Ngươi không phải muốn g·iết ta sao? Ngươi không phải muốn c·ướp đồ của ta sao? Sao bây giờ lại thành chó nhà có tang?"

Doanh Phong hừ lạnh một tiếng, giơ kiếm đâm về phía thích khách áo đen. Hắn đã đoán được thích khách áo đen muốn làm gì, hắn tuyệt đối không cho phép tình huống này xảy ra!

Doanh Phong nhướng mày, cười lạnh nói: "Muốn tìm người giúp? Nói cho các ngươi biết, ta đã tiêu diệt hết tất cả mọi người ở gần đây rồi, các ngươi báo thù vô vọng rồi!"

Thích khách áo đen đuổi đến ngọn cây mới dừng lại.

"Bùm bùm bùm..."

Doanh Phong vui mừng khôn xiết, nén đau nhặt viên dạ minh châu lên.

Thích khách áo đen hừ lạnh một tiếng, trường thương như điện, trong nháy mắt đã đâm thủng từng lớp kiếm khí chồng chất, đến trước mặt Doanh Phong, rồi đâm về phía cổ họng hắn.

Thích khách áo đen sợ đến hồn bay phách lạc, vừa rồi hắn đã lĩnh giáo sự kinh khủng của Doanh Phong rồi.

Lợi kiếm của Doanh Phong bị Quỷ Hỏa Kỳ Lân dùng móng vuốt gạt sang một bên.

Nó nhe răng trợn mắt, vô cùng hung ác.

Trong mắt thích khách áo đen lóe lên hàn quang, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Doanh Phong: "Nhóc con, giao đồ ra đây."

Bạc vụn va vào thân cây, phát ra một l-iê'1'ìig v:a chhạm rõ ràng. Cùng lúc đó, lá cây xào xạc rung động.

"Kệ đi, liều c·hết cũng phải thử một lần!" Doanh Phong cắn răng, trong mắt lóe lên ánh sáng điên cuồng.

Ánh mắt Doanh Phong lạnh lẽo, hai ngón tay niết kiếm quyết, một luồng kiếm khí khổng lồ lập tức tuôn ra. Hắn vung trường kiếm, từng đạo kiếm khí sắc bén bắn ra, dày đặc lao về phía thích khách áo đen.

"He he, uy hiiếp ta? Ngươi cho ồắng ta sẽ sợ sao?" Doanh Phong chế nhạo: "Bây giờ ta giiết ngươi, ta vẫn có thể lấy được thứ đó."

Doanh Phong hít sâu một hơi, bình ổn sự kích động trong lòng.

"Ha ha, thì ra đây là thỏ à!" Doanh Phong ha ha cười: "Thật đáng yêu, ta thích!"

Nó há cái miệng to như chậu máu, nhảy vọt lên, cắn về phía Doanh Phong.

"Sao lại thế này?" Thích khách áo đen hoảng hốt, hắn rõ ràng thấy Doanh Phong đã né được đòn t·ấn c·ông của mình, sao bây giờ lại xuất hiện sau lưng mình? Hơn nữa, còn ngăn cản được mình?

Doanh Phong cũng khẽ động thân hình, dễ dàng né được.

Thu hoạch lần này có thể nói là rất lớn.

"Đừng hòng chạy!" Người áo choàng đen dẫn đầu quát khẽ, thân hình hóa thành một cơn lốc đen kịt, lao về phía Doanh Phong.

Doanh Phong trong lòng vui sướng, đang chuẩn bị đeo lên đầu, tai bỗng nhiên động đậy, hắn nhạy bén nghe thấy một tiếng động nhỏ, dường như có thứ gì đó đang bò đến.

Sâu trong đôi mắt của thích khách áo đen lóe lên một nụ cười đắc ý.

Thích khách áo đen b·ị đ·âm lảo đảo lùi lại, cánh tay cầm thương âm ỉ đau nhức.

Hắn trợn tròn hai mắt, gầm lên một tiếng: "A!"

Kiếm Khí

Quỷ Hỏa Kỳ Lân phản ứng linh hoạt, thân hình khẽ vặn, né được đòn t·ấn c·ông của nhuyễn kiếm. Đồng thời, đuôi của nó quét qua vai trái của Doanh Phong.

Điều này khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại có chút thất vọng. Thân phận và dung mạo của hắn đều không thể dễ dàng lộ ra, càng đừng nói đến túi độc. Nếu trên người người áo đen này có giấu thuốc giải hoặc túi độc, chẳng phải có nghĩa là bí mật của hắn đã bị tiết lộ sao?

Thế nhưng tốc độ của Quỷ Hỏa Kỳ Lân rất nhanh, thoáng cái đã lao đến trước mặt Doanh Phong, chặn đường đi của hắn.

"Ngươi tìm c·hết!" Nam tử áo đen nổi giận, khí tức trên người hắn tăng vọt, trường thương vạch một đường cong, mang theo tiếng gió rít kinh khủng đâm về phía Doanh Phong.

Doanh Phong cười lạnh một tiếng: "Các ngươi muốn truy ssát ta, ta lại không để các ngươi như ý. Ta không tin, các ngươi có thể đuổi kịp ta!"

"A!" Doanh Phong chém một kiếm ra, kiếm khí gào thét quét về phía cổ của thích khách áo đen.

Sắc mặt Doanh Phong thay đổi, lặng lẽ lấy ra một miếng bạc vụn, ném ra ngoài.

"Bốp!" Đoản đao trong tay thích khách áo đen bay khỏi tay, thân thể lảo đảo lùi lại mấy bước, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

Tương đương với cao thủ Thiên Nhân Tam Phẩm của loài người!

"Bốp!" Một tiếng trầm đục, thích khách áo đen chỉ cảm thấy con dao găm của mình như đâm vào tường đồng vách sắt, lại phát ra một tiếng kim loại v-a c-hạm giòn tan, chấn đến hổ khẩu của hắn đau nhức.

Ngay lúc thích khách áo đen đang ngẩn người, Doanh Phong đã vung kiếm đâm về phía eo bụng hắn, tốc độ nhanh như chớp.

Giây tiếp theo, một con thỏ đen thui, lông xù, béo ú hiện ra trong tầm mắt Doanh Phong. Con thỏ này dài đến nửa thước, toàn thân trắng như tuyết, không một hạt bụi.

"C-hết tiệt!" Thích khách áo đen thầm nìắng một tiếng, vội vàng lùi nhanh.

Khai Thiên

"Vù! Vù! Vù..."

Doanh Phong vừa điều hòa hô hấp, vừa chậm rãi giơ tay trái lên, trong tay hắn rõ ràng đang cầm một thanh nhuyễn kiếm sáng loáng ánh hàn quang.

Quỷ Hỏa Kỳ Lân thấy binh khí của Doanh Phong, trong mắt lộ ra một tia kiêng kỵ. Nó đột ngột đạp mạnh xuống đất, thân hình to lớn bay vọt lên, lao về phía Doanh Phong.

Nhưng bây giờ, lại bị Doanh Phong cứng rắn chống lại!

Thân hình Doanh Phong khẽ động, hiểm hóc né được.

Thế nhưng, hắn cuối cùng vẫn chậm một bước, mũi kiếm của Doanh Phong lướt qua lồng ngực hắn, chém ngang lưng hắn.

Doanh Phong trong lòng run lên: "Đây là tình huống gì? Tại sao lại có năm cao thủ Thiên Nhân?"

"Lần này phiền phức rồi." Doanh Phong trong lòng một trận cay đắng.

Đột nhiên, một tràng tiếng bước chân dồn dập từ lối ra của hang động truyền đến, mấy luồng khí tức mạnh mẽ vô song bao trùm lấy Doanh Phong, khiến hắn toàn thân lạnh toát, lạnh thấu xương.

Ngoài thích khách áo đen, trong sơn cốc tổng cộng còn lại sáu t·hi t·hể. Sáu người áo đen còn lại đều là Thiên Nhân Tứ Phẩm cảnh giới, toàn quân bị diệt.