"Bịch!"
Một yêu nghiệt thiên tài sở hữu Nghịch Thiên Thần Quyết!
Doanh Phong vung tay tát một cái, cười lạnh: "Ta có hối hận hay không thì không biết, nhưng ta dám đảm bảo, ngươi sẽ hối hận ngay lập tức!"
"Phụt!"
"Bốp!"
Cái Tát
Một lát sau, hai người giao chiến kịch Liệt.
"Ngươi sẽ không có cơ hội đâu." Doanh Phong nói một cách dữ tợn, rồi lao tới.
Cô Ảnh bộc phát toàn bộ thực lực, điên cuồng vung kiếm hắc văn, chiêu thức sắc bén tàn nhẫn.
Vừa dứt lời, Doanh Phong lại một chưởng đánh ra, sức mạnh bá đạo kinh khủng đánh vào nửa bên mặt còn lại của Cô Ảnh, cùng với tiếng xương gãy giòn tan vang lên, má Cô Ảnh lập tức lõm xuống, trong miệng phun ra mấy chiếc răng dính máu.
Doanh Phong cười lạnh: "Phế vật chính là phế vật, ta khuyên ngươi vẫn nên ngoan ngoãn thần phục ta, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một mạng."
Doanh Phong lắc đầu cười lạnh: "Cô 1Ẩnh, khí phách của ngươi, ta rất tán thưởng, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng!"
Doanh Phong vẻ mặt trêu tức nhìn Cô Ảnh, lạnh lùng hỏi: "Ngươi bây giờ có phục không?"
Doanh Phong vừa dứt lời, Cô Ảnh đột ngột bắn ra, một chưởng ấn vào ngực Doanh Phong, chấn động khiến hắn nôn ra máu tươi, cơ thể như một quả đạn pháo bay ra ngoài.
"Ha ha! Ngươi thua rồi!" Doanh Phong đắc ý cười lớn.
Cô Ảnh lại phun ra một ngụm máu tươi, yếu ớt nói: "Ngươi... Ngươi không phải... Thiên Tiên cảnh giới... sao?"
"Ta Doanh Phong sao lại đấu tay đôi với ngươi? Ta muốn ngươi tận mắt nhìn mình bị g·iết, ngươi yên tâm, ta sẽ báo thù rửa hận cho ngươi." Doanh Phong nói một cách lạnh lùng, rồi một chưởng cách không đánh ra.
"Khụ khụ!" Cô Ảnh liên tục nôn ra máu, khó khăn bò dậy.
"Rắc!"
"Phụt!"
Tiếc là hắn đã gặp phải Doanh Phong.
"Phụt!"
"Điện hạ, ta rất khâm phục dũng khí của ngài, tiếc là ngu ngốc đến cực điểm, ngài đã thành công chọc giận ta rồi." Cô Ảnh nhàn nhạt cười.
"Vút!"
"Phụt!"
Cô Ảnh là tu vi Huyền Tôn thất trọng, thực lực chiến đấu thực tế đủ để đối đầu với Cửu Tinh Huyền Đế.
"A..." Cơn đau đữ đội khiến Cô Ảnh đau đón hét lên.
"Phụt!"
"Vút!"
Giao tranh ngắn ngủi, Cô Ảnh toàn thân tắm máu, trên người có nhiều v·ết t·hương sâu hoắm, bộ dạng thê thảm, vô cùng thảm hại.
Cô Ảnh một khi bị Doanh Phong nắm được cơ hội, chắc chắn sẽ b·ị t·hương nặng.
"Cô Ảnh, ngày tàn của ngươi đến rồi!" Trong mắt Doanh Phong âm trầm đầy sát khí khát máu.
"Phụt!" Nghe đến đây, Cô Ảnh lại phun ra một ngụm máu tươi, suýt nữa ngất đi.
"Đúng vậy! Ta quả thực chỉ là Huyền Vương cảnh sơ kỳ, ta thừa nhận." Doanh Phong nhún vai cười: "Nhưng những gì ngươi có thể tưởng tượng được, ta đều đã nói cho ngươi biết, thực lực của ta cũng không chỉ là Huyền Vương cảnh sơ kỳ, câu trả lời như vậy, đủ chưa?"
--------------------
"Ngươi... Ngươi thật là một phế vật!" Cô Ảnh nghiến răng chửi, hai mắt đỏ ngầu, tràn ngập tức giận và không cam lòng.
"Ngươi tìm c·hết!" Cô Ảnh hét lớn, rồi lao lên đón đỡ, tốc độ cực nhanh.
"Ầm!"
Doanh Phong từng bước đi tới, cười gằn: "Cô Ảnh, kết cục của ngươi đã được định sẵn rồi."
"Hửm?" Doanh Phong khẽ nhíu mày, mặt mày lập tức hiện lên vẻ ngưng trọng, nói: "Câu nói này của ngươi có ý gì?"
Doanh Phong khẽ nheo mắt, trầm giọng nói: "Cô Ảnh, ngươi bớt đánh trống lảng đi, mau nói cho ta biết, Diệp Thần rốt cuộc đã nói gì với ngươi? Hắn rốt cuộc ở đâu?"
Vừa dứt lời, Doanh Phong lập tức phát động công kích mãnh liệt, vô cùng hung hãn.
Doanh Phong nằm trên đất, giãy giụa mấy cái mới từ từ bò dậy.
"Nếu ngươi không chịu cúi đầu nhận lỗi, vậy thì đừng trách ta, c·hết đi!" Doanh Phong nói một cách lạnh lùng, một cước đạp lên cánh tay phải của Cô Ảnh, trực tiếp đạp nát nó.
Giây phút này, lòng Cô Ảnh vô cùng hối hận, bởi vì hắn biết, cả đời này hắn không thể nào vượt qua Doanh Phong được nữa.
"Phụt!"
Chưởng kình mang theo thế như chẻ tre đánh vào bụng Cô Ảnh, Cô Ảnh nôn ra máu tươi, thân hình rơi xuống.
"Ha ha..." Nhìn vẻ mặt đầy tà ác của Doanh Phong, Cô Ảnh lại không khỏi bật cười.
"Nằm mơ!" Cô Ảnh giận dữ mắng, sự kiên định trong mắt khiến người ta kính nể.
"Bốp!"
Cô Ảnh tại chỗ phun ra một ngụm máu tươi.
"Doanh Phong! Ngươi sẽ hối hận!" Cô Ảnh chịu đựng cơn đau dữ dội, nghiến răng nói.
"Phụt!"
Cô Ảnh nắm chặt nắm đấm, nghiến răng gầm lên: "Họ Doanh kia, có gan thì chờ đó cho lão tử, sẽ có một ngày, ta sẽ trả lại nỗi nhục hôm nay cho ngươi!"
Mỗi câu nói của Doanh Phong, đều như một con dao thép đâm vào tim Cô Ảnh.
Tiếng nổ dữ dội vang vọng khắp quảng trường, hết đợt này đến đợt khác, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
"Bốp!"
Doanh Phong một cước đá vào lưng Cô Ảnh, Cô Ảnh lại phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt vô cùng.
"Cô Ảnh, ngươi chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao? Thật khiến người ta thất vọng." Doanh Phong chế nhạo, không hề có ý định dừng tay.
"Ong ong!"
Cô Ảnh nghiến răng nghiến lợi nhìn Doanh Phong, ánh mắt tràn ngập oán độc và căm hận.
"Ngươi vậy mà dám t·ấn c·ông lén ta?" Cô Ảnh nghiến răng gầm lên, mặt mày trở nên dữ tợn.
Cô Ảnh căn bản không thể chống đỡ, lại b·ị t·hương nặng.
"Ầm ầm ầm!"
"Hừ!" Cô Ảnh không cam lòng hừ lạnh một tiếng.
Doanh Phong khẽ nhíu mày, nói: "Cô Ảnh, ngươi có ý gì?"
Tốc độ của Doanh Phong cũng nhanh như chớp.
Cô Ảnh mặt mày dữ tợn, nghiến răng gầm lên: "Thứ phế vật, có gan thì thả ta ra, chúng ta đấu tay đôi, đừng giở trò hèn hạ!"
Doanh Phong lau v:ết m-áu ở khóe miệng, khẽ ngẩng đầu nhìn về phía xa, nhếch miệng cười Ểm: "Ta Doanh Phong sẽ không khuất phục! Ngươi cứ đến đi! Ta tuyệt đối sẽ không nhíu mày một cái!"
Ngay lúc này, Doanh Phong đột nhiên một trảo tóm lấy cổ Cô Ảnh, rồi đột ngột giật mạnh.
"Điện hạ, ngài sao rồi?" Thiên Dương Đạo Nhân lo lắng nói, vội vàng chạy tới xem xét.
"Ngươi nghĩ ta còn tin lời nói vớ vẩn của ngươi sao? Ta chờ đây!" Doanh Phong khinh thường nói, trong mắt tràn ngập vẻ khinh miệt.
"Ầm!"
"Ngươi đoán đi." Cô Ảnh cười hì hì, bộ dạng đáng ăn đòn.
Còn Doanh Phong thì thi triển bí thuật, chiến lực tăng vọt, tuy rơi vào thế hạ phong, nhưng lại chiếm ưu thế chủ đạo.
Cô Ảnh cười quỷ dị: "Thực lực của ngài quả thực không tồi, mạnh hơn ta dự đoán, bây giờ ta có chút tin lời của Diệp Thần rồi, xem ra hắn nói quả nhiên không sai."
Cuối cùng đâm đầu vào quảng trường cách đó trăm mét, làm cả quảng trường rung chuyển dữ dội.
Doanh Phong hung hăng tát vào mặt Cô Ảnh, năm ngón tay hằn rõ mồn một, đau rát.
"Phụt!"
"Ngươi thật sự nghĩ ta không dám g·iết ngươi sao?" Doanh Phong hung hãn nói, ánh mắt lạnh lùng lộ ra sát khí nồng đậm, như muốn ăn thịt người.
Thậm chí trong một số trường hợp, Cô Ảnh hoàn toàn có thực lực chém g·iết Cửu Tinh Huyền Đế.
"Khốn nạn!" Doanh Phong nghiến răng chửi một tiếng, rồi một cái tát vung ra.
