Logo
Chương 213: Cạnh Tranh Tàn Khốc! Thạch Bi Đáng Sợ! Biến Cố Bất Ngờ!

"Mẹ nó, dám chế giễu lão tử?" Thiên Dương Đạo Nhân nổi giận đùng đùng, chỉ vào bầu trời trống rỗng ở xa gầm lên, hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Tên này thật đủ ngông cuồng tự đại, nếu không phải lo hắn c·ướp mất bảo vật của di tích Kiếm Tiên, sớm đã g·iết hắn rồi."

Trong nháy mắt, Doanh Phong đã đáp xuống đỉnh Kiếm Tiên Nhai, sau đó hóa thành một làn gió nhẹ biến mất tại chỗ.

"C-hết tiệt, lũ tạp chủng đáng c:hết này, lại để chúng ta rơi vào tình cảnh này, thật đáng chhết!"

"Doanh Phong, ngươi làm chuyện tốt đấy!" Đúng lúc này, Tuyết Cơ và một nam tử khác vội vàng chạy tới.

Doanh Phong liếc nhìn hai người bọn hắn, lắc đầu nói: "Các ngươi quá yếu, di tích Kiếm Tiên quá nguy hiểm, ta khuyên các ngươi vẫn là đừng đi góp vui."

Trên đỉnh Kiếm Tiên Sơn, hai luồng sáng vàng chói mắt, như sao băng xẹt qua màn đêm, bay về phía xa.

Bọn hắn nằm mơ cũng không ngờ, Kiếm Tiên Sơn lại đột nhiên sụp đổ, khiến bọn hắn không còn nhà để về.

Lúc này, tòa thạch bi khổng lồ này tỏa ra ánh vàng rực rỡ, lơ lửng giữa không trung, dường như bị một lực hút cực lớn, từ dưới lòng đất trồi lên từng đạo từng đạo ánh sáng chói mắt, bắn vào trong thạch bi.

Mà tất cả những điều này, đều là do Doanh Phong và những người khác gây ra.

Khu vực trung tâm Kiếm Tiên thành, càng hỗn loạn hơn.

"Sự nguy hiểm của di tích Kiếm Tiên, không chỉ đối với đệ tử bình thường, mà đối với cả tầng lớp cao của Kiếm Tiên Cốc, di tích Kiếm Tiên cũng có sức hấp dẫn rất lớn." Doanh Phong kiên nhẫn giải thích một câu, sau đó không đợi Tuyết Cơ hỏi nguyên do, đã đi trước ra ngoài Kiếm Tiên Cốc.

Khóe miệng Doanh Phong cong lên một đường cong lạnh lùng, khinh thường nói: "Kiếm Ngục sao? Nếu ta đã dám dẫn bọn hắn xông vào Kiếm Tiên Các, tự nhiên không sợ người của Kiếm Ngục tìm ta gây sự."

Nhiều đệ tử Kiếm Tiên Các hoảng hốt, điên cuồng bỏ chạy, sợ chậm một chút sẽ bị Kiếm Tiên Các trấn áp.

"Ầm ầm ầm!"

Những đệ tử đang bỏ chạy, tất cả đều ngớ ngẩn, ngây như phỗng.

"Mẹ nó, c·hết ở đâu hết rồi, còn không mau cút ra đây giúp cứu người b·ị t·hương!"

Trên Kiếm Tiên Nhai, một vệt sáng xanh như tia chớp bay tới, chính là Ngự Kiếm Thuật của Doanh Phong.

Dưới chân Kiếm Tiên Son, sừng sững 24 tòa thạch bi khổng lổ.

Tuyết Cơ rất sợ Doanh Phong sẽ bị ném vào Kiếm Ngục.

"Ha ha, nếu đã biết nguy hiểm, còn đi nộp mạng?" Doanh Phong cười giễu cọt, rồi nhảy lên, ngự kiếm bay ra khỏi Kiếm Tiên thành, đi H'ìẳng đến di tích Kiếm Tiên.

"Trời ơi, những tòa tháp đó hình như ffl“ẩp rơi xuống!"

Ngay sau đó, một tràng t·iếng n·ổ dày đặc như sấm vang vọng khắp bầu trời đêm.

"Đúng vậy, tên khốn này, sớm muộn gì có một ngày, ta sẽ tự tay g·iết hắn." Triệu Linh Phong gật đầu.

"Ừm, chỉ có thể chạy thoát thân trước đã." Triệu Linh Phong trầm giọng gật đầu.

Sự sụp đổ của Kiếm Tiên Sơn, chắc chắn sẽ gây ra tổn thất to lớn, đặc biệt là hai tòa thạch bi hùng Vĩ cao ngàn trượng kia, giá trị vô cùng.

Doanh Phong đứng tại chỗ, bình tĩnh nhìn những đệ tử Kiếm Tiên Các đang hoảng hốt, không hề để ý.

Trong phút chốc, cả Kiếm Tiên thành gà chó không yên.

Di tích Kiếm Tiên cách Kiếm Tiên Cốc một khoảng, dù Doanh Phong có Ngự Kiếm Thuật ngũ giai, muốn đến cũng phải mất không ít thời gian, huống chi bên Kiếm Tiên Cốc sớm đã chật ních kiếm tiên, tốc độ căn bản không theo kịp, nên Doanh Phong chọn ngự kiếm phi hành.

"Di tích Kiếm Tiên lại ở trong lãnh thổ Kiếm Châu." Doanh Phong thầm kinh ngạc, đây là kết quả hắn hoàn toàn không ngờ tới.

"Vút! Vút! Vút!"

Trên Kiếm Tiên Sơn, hai tòa tháp hùng vĩ tráng lệ đó, lại trực tiếp rơi xuống, đập mạnh vào khu vực trung tâm Kiếm Tiên thành, làm tung lên bụi mù trời.

Doanh Phong nhìn quanh một vòng, phát hiện mình đang ở giữa một nơi hoang vu, đưa mắt nhìn, trong vòng mấy trăm mét, một mảnh bừa bộn, không một ngọn cỏ.

"Mau chạy đi!"

"Di tích Kiếm Tiên tồn tại rất nhiều nguy hiểm, các ngươi nên biết chứ?" Doanh Phong nói.

"Ầm!"

"Các ngươi ở lại Kiếm Tiên Cốc, nếu gặp nguy hiểm, lập tức dùng Kiếm Minh Kiếm Lệnh thông báo cho ta!"

"Nói nhảm, Kiếm Tiên Sơn sụp rồi, chúng ta còn không mau thu dọn đồ đạc chạy đi?" Tuyết Cơ lườm Doanh Phong một cái, sau đó lao về phía trung tâm đ·ống đ·ổ n·át, chuẩn bị thu dọn một phen rồi rời đi.

Bọn hắn là Thiên Dương Đạo Nhân và Triệu Linh Phong, cả hai đều là kiếm đồ cửu giai, thực lực khá mạnh.

"Ừm, nghe nói qua một chút, nhưng nhìn chung, tài nguyên trong di tích Kiếm Tiên, đều đã b·ị c·ướp sạch gần hết rồi, trừ khi gặp may, nếu không sẽ không có thu hoạch lớn gì." Thiên Dương Đạo Nhân nói, hắn cũng từng vào di tích Kiếm Tiên, hiểu sâu sắc sự nguy hiểm của di tích Kiếm Tiên.

Di tích Kiếm Tiên, sắp mở ra!

Xung quanh Kiếm Tiên Sơn, một mảnh tĩnh lặng.

"Ầm——"

Doanh Phong dặn dò Tuyết Cơ và những người khác một tiếng, rồi đi theo Tuyết Cơ, đến nơi có di tích Kiếm Tiên.

Trên Kiếm Tiên Sơn, đột nhiên vang lên t·iếng n·ổ kinh thiên động địa, một đám mây hình nấm chói mắt bốc lên trời, cuốn đi bốn phương tám hướng, đinh tai nhức óc.

Trên Kiếm Tiên Sơn, đột nhiên vang lên t·iếng n·ổ dữ dội.

...

Trong chốc lát, vô số đệ tử đều sững sờ.

Các đệ tử của Kiếm Tiên Các chửi ầm lên, nhưng rất nhanh lại im lặng, bọn hắn nhìn Kiếm Tiên Sơn sụp đổ, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh ròng ròng.

Di tích Kiếm Tiên, nằm ở phía nam của Kiếm Tiên thành.

Chúng là công trình kiến trúc biểu tượng của Kiếm Tiên Sơn, cứ một trăm năm mới xuất hiện một lần.

Toàn bộ Kiếm Tiên thành, lập tức trở nên vô cùng náo nhiệt.

"Điện hạ, ta không hiểu tại sao ngươi cứ nhất quyết phải đưa chúng ta đến di tích Kiếm Tiên, di tích Kiếm Tiên đầy rẫy nguy cơ, với thực lực của chúng ta, căn bản không đủ để chống lại." Tuyết Cơ không hiểu, sự nguy hiểm trong di tích Kiếm Tiên, ngay cả người của Kiếm Tiên Cốc cũng vô cùng sợ hãi.

"Vút..."

"Không đi góp vui? Chẳng lẽ ngồi chờ c·hết sao?" Tuyết Cơ phản bác: "Trong di tích Kiếm Tiên tuy nguy hiểm trùng trùng, nhưng lại ẩn giấu rất nhiều bảo bối, vận may tốt còn có thể nhặt được của hời."

Ai dám gây ra động tĩnh lớn như vậy trên Kiếm Tiên Sơn, quả là ăn gan hùm mật gấu!

Lúc này, cả hai tòa tháp đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ, soi sáng cả Kiếm Tiên thành, khiến tất cả đệ tử Kiếm Tiên Các đều chú ý.

"Ầm ầm ầm!"

Đó là hai tòa tháp trên Kiếm Tiên Sơn.

"Thôi đi, tu vi của tên nhóc này bây giờ mạnh hơn chúng ta quá nhiều, bây giờ vẫn là tìm cách rời khỏi Kiếm Tiên Cốc trước đã." Thiên Dương Đạo Nhân lắc đầu nói: "Di tích Kiếm Tiên sắp bùng nổ rồi, nếu tiếp tục ở đây, e là sẽ c·hết không còn mảnh xương."

"Người của Kiếm Tiên Các đâu?"

"Được tổi, bót nói nhảm, chúng ta bây giò đến quảng trường Kiếm Vực, chờ những người khác tập trung đầy đủ, sau đó sẽ lên đường đến di tích Kiếm Tiên." Doanh Phong xua tay, ra hiệu cho Tuyết Co đi trước.

"Đây là đâu vậy?"

Nơi đó đầy rẫy sự cạnh tranh tàn khốc, phàm là đệ tử vào đó, không một ai sống sót trở ra.

Cùng lúc đó, trong các công trình kiến trúc của Kiếm Tiên Các, cũng liên tiếp bay lên những cột sáng chói lòa, cuối cùng hội tụ vào trên thạch bi.

Trong Kiếm Tiên thành, rất nhiều người ngừng tu luyện, bỏ lại công việc trong tay, điên cuồng lao về phía thạch bi ở phía nam Kiếm Tiên thành.

"Đó là cái gì?"

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hai người này, Doanh Phong khẽ nhíu mày: "Các ngươi sao lại đến đây?"