Logo
Chương 192: Mộ huyệt sụp đổ, thu hoạch bất ngờ

Bạch Nhược Tuyết và Chu Chỉ Nhược cũng lộ vẻ kinh ngạc, các nàng biết, U Vân Bích này chắc chắn không phải vật tầm thường, giá trị của nó không thể đo đếm được.

Tiếng nói vừa dứt, chỉ thấy xung quanh tế đàn mây mù cuồn cuộn, mấy bóng người từ trong sương mù chậm rãi bước ra, đều mặc áo choàng đen, vẻ mặt lạnh lùng, quanh thân tỏa ra dao động linh khí nhàn nhạt, rõ ràng đều là cao thủ võ lâm có tu vi không cạn.

Đúng lúc này, một con gió lạnh lẽo thổi qua, trong sương mù đột nhiên xuất hiện mấy bóng đen, tốc độ nhanh như quỷ mị, lao H'ìẳng về phía ba người.

Nhưng mỗi khi hắn tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng, lại luôn có ảo ảnh mạnh hơn xuất hiện, khiến hắn phải một lần nữa dốc toàn lực.

“Cẩn thận, sương mù này có vẻ kỳ lạ.” Sở Tinh Hà nhắc nhở, hắn vận khởi nội lực, bảo vệ tâm mạch, đề phòng bất trắc.

Nó ẩn chứa sức mạnh và trí tuệ vô tận, có thể dẫn đắt võ giả đi đến đỉnh cao của võ đạo.

Chu Chỉ Nhược cũng cười gật đầu, nàng biết Sở Tinh Hà nói lời thật lòng. Trong chuyến thám hiểm cổ mộ này, ba người bọn hắn đã kết thành tình hữu nghị và sự ăn ý sâu sắc.

Bọn hắn biết, lúc này cứng rắn xông vào chỉ gây ra xung đột không cần thiết, chi fflắng tạm thời thỏa hiệp, tĩnh quan kỳ biến.

Hắn biết rõ, những người bảo vệ này đã canh giữ U Vân Bích nhiều năm, tuyệt đối sẽ không dễ dàng để người ngoài nhúng tay vào.

Xuyên qua rừng rậm, Sở Tinh Hà đến cửa ải thứ hai – mê cung ảo cảnh.

Đó là một khối ngọc bích tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, trên đó khắc đầy những phù văn cổ xưa và thần bí.

Ta nguyện ý chấp nhận thử thách!” Hắn biết, đây sẽ là thử thách quan trọng nhất trong đời hắn, cũng là một bước quan trọng để hắn tiến đến đỉnh cao võ đạo.

Mật đạo chật hẹp và khúc khuỷu, nhưng ba người không hề sợ hãi mà bước vào.

U Minh Vệ là tổ chức sát thủ khét tiếng trong giang hồ, hành sự tàn nhẫn, thủ đoạn độc ác. Bọn hắn giỏi ẩn nấp trong bóng tối, phát động đòn t·ấn c·ông chí mạng.

Sở Tinh Hà và Chu Chỉ Nhược cũng lập tức hành động, bọn hắn bắt đầu thu dọn trang bị và vật phẩm, chuẩn bị rời khỏi ngôi cổ mộ đầy ắp kỷ niệm và thử thách này.

Bạch Nhược Tuyết và Chu Chỉ Nhược gật đầu hưởng ứng, ba người lập tức bắt đầu leo núi.

Bọn hắn biết, đây là hy vọng duy nhất để bọn hắn rời khỏi cổ mộ.

Trận chiến vô cùng kịch liệt, Sở Tinh Hà dựa vào võ kỹ xuất sắc và trí tuệ hơn người, lần lượt đánh bại những ảo ảnh này.

“Đừng hoảng!” Sở Tinh Hà trầm giọng nói, hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, quan sát môi trường xung quanh, “Chúng ta nhất định có thể tìm được cách ra ngoài!”

Tộc trưởng chậm rãi giải thích: “U Vân Bích, là của tộc ta- càng là một phương tiện kết nối trời đất, thông suốt cổ kim.

Chu Chỉ Nhược thì khẽ cười, nàng phe phẩy quạt xếp, dường như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay: “Hai vị yên tâm, Chu Chỉ Nhược tự có cách đối phó. Chúng ta cứ tiếp tục tiến lên, xem U Vân Phong này rốt cuộc cất giấu bí mật gì.”

Tại đây, hắn đã gặp tộc trưởng U Vân tộc, một lão giả râu tóc bạc trắng, ánh mắt sâu thẳm.

Hắn thành khẩn nói, “Không có các ngươi ở bên cạnh cổ vũ ta, giúp đỡ ta, cùng ta kề vai chiến đấu, ta cũng không thể đi được đến bước này.”

“Làm sao bây giờ?” Chu Chỉ Nhược lo lắng hỏi, giọng nói mang theo một tia run rẩy và tuyệt vọng.

“Nhìn đây,” Sở Tinh Hà chỉ vào một góc khuất trên bản đồ, “Nơi này dường như còn có một mật đạo chưa bị phát hiện, thông thẳng ra ngoài cổ mộ.”

“Chàng trai trẻ, lòng dũng cảm và trí tuệ của ngươi khiến ta ấn tượng sâu sắc.”

Ba người nhìn nhau cười, không cần nói nhiều, đã tâm ý tương thông. Bọn hắn lại một lần nữa lên đường, theo chỉ dẫn của bản đồ, tiến về phía đích đến tiếp theo.

Bạch Nhược Tuyết và Chu Chỉ Nhược cũng làm vậy, các nàng đi sát sau lưng Sở Tinh Hà, cảnh giác quan sát xung quanh.

“Hừ, biết là tốt rồi. Mau chóng rời đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!” Một người áo choàng đen dẫn đầu lạnh lùng quát, ánh mắt của hắn sắc như chim ưng, dường như có thể nhìn thấu lòng người.

Sở Tinh Hà hít sâu một hơi, dốc hết những theo đuổi võ đạo của bản thân, sự tò mò về những điều chưa biết và khát vọng hòa bình cho giang hồ mà bày tỏ. Lời lẽ của hắn thành khẩn và chân thành, khiến tộc trưởng cũng không khỏi động lòng.

Sở Tinh Hà ngưng mắt nhìn ngọn núi, trong mắt lóe lên vẻ tò mò và mong đợi: “Xem ra, trạm dừng chân tiếp theo của chúng ta chính là U Vân Phong này rồi.”

“Là U Minh Vệ!” Sở Tinh Hà quát khẽ, hắn thân hình khẽ động, đã rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang như rồng, trong nháy mắt chém một bóng đen thành hai nửa.

Tuy nhiên, ta có thể cho ngươi một cơ hội – thông qua thử thách của tộc ta, chứng minh thực lực và tư cách của ngươi. Nếu ngươi có thể thành công, ta sẽ đích thân giải thích mọi thứ về U Vân Bích cho ngươi.”

Trong mật đạo, bọn hắn dựa vào ý chí kiên cường và sự phối hợp ăn ý, đã vượt qua vô số khó khăn và hiểm trở.

Có lúc, bọn hắn cần phải leo lên những vách đá dốc đứng; có lúc, bọn hắn cần phải vượt qua những dòng nước ngầm chảy xiết; có lúc, bọn hắn thậm chí còn phải đối mặt với những cạm bẫy và cơ quan đột ngột xuất hiện.

Bạch Nhược Tuyết vừa nói vừa lấy la bàn ra bắt đầu tìm vị trí lối ra, “Dù sao chúng ta cũng đã ở đây quá lâu rồi.”

“Thì ra là người bảo vệ của U Vân tộc.” Sở Tinh Hà ôm quyền nói, giọng điệu vừa có tôn trọng vừa có đề phòng.

Sở Tinh Hà nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kích động và kiên định: “Được!

Huống hồ, chuyến đi cổ mộ này, tuy hiểm nguy trùng trùng, nhưng cũng khiến ba người chúng ta kết thành duyên phận không thể tách rời. Ta nguyện cùng hai vị bước vào cuộc hành trình chưa biết này.”

Sở Tinh Hà khẽ mỉm cười, hắn thu kiếm vào vỏ, trong mắt lóe lên ánh sáng tự tin và ung dung.

Được rồi, khi chúng ta đã lĩnh ngộ được tinh túy của Lưu Vân Kiếm Quyết, vậy cũng đến lúc rời khỏi nơi này rồi.

Chỉ thấy trên đỉnh núi, mây mù bao phủ, chính giữa có một tế đàn cổ xưa, trên tế đàn đặt một món bảo vật tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Bạch Nhược Tuyết và Chu Chỉ Nhược cũng không chịu thua kém, các nàng mỗi người thi triển tuyệt kỹ, giao đấu với U Minh Vệ.

Tộc trưởng xuất hiện trước mặt hắn, trong mắt đầy vẻ tán thưởng: “Chàng trai trẻ, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng. Bây giờ, đã đến lúc để ngươi biết bí mật thực sự của U Vân Bích.”

Đường núi gập ghềnh, mây mù bao phủ, phảng phất như đang ở chốn bồng lai tiên cảnh.

Mf^ì'yJ ngày sau, bọn hắn đến dưới chân một ngọn núi mây mù bao phủ. Ngọn núi này tên là “U Vân Phong” tương truyền trên đỉnh núi cất giấu di bảo thượng cổ, thu hút vô số nhân sĩ võ lâm đổ xô đến, nhưng đều không công mà về.

Cuối cùng, khi ảo ảnh cuối cùng cũng tan biến vào hư không, Sở Tinh Hà cảm thấy một sự nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có. Hắn hiểu rằng, mình đã vượt qua thử thách, chứng minh được thực lực và tư cách của mình.

Bạch Nhược Tuyết nghe vậy, mày liễu khẽ nhíu, nàng bước lên một bước, đứng sóng vai cùng Sở Tinh Hà, mũi kiếm khẽ điểm xuống đất, giọng điệu kiên định: “Chúng ta không phải đến để t·rộm c·ắp, mà là tò mò về bí mật đằng sau U Vân Bích này.

Sở Tĩnh Hà ba người nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc đĩ và kiên định trong mắt đối phương.

Những người áo choàng đen nhìn nhau, rõ ràng cảm thấy bất ngờ trước thái độ của ba người này.

Trong những ngày tiếp theo, ba người Sở Tinh Hà không hề nhàn rỗi. Bọn hắn tận dụng khoảng thời gian này, trao đổi tâm đắc võ học, thảo luận chuyện thú vị trong giang hồ,tình cảm giữa họ cũng ngày càng sâu đậm.

Cửa ải đầu tiên của thử thách, là xuyên qua một khu rừng rậm đầy chướng khí kịch độc.

Ba người còn chưa kịp thở, Sở Tinh Hà nhíu chặt mày: “U Vân Phong này quả nhiên hung hiểm dị thường, sự xuất hiện của U Minh Vệ tuyệt không phải ngẫu nhiên. Xem ra, chúng ta phải cẩn thận hơn nữa.”

Tuy nhiên, trước mặt ba người Sở Tinh Hà, bọn hắn lại không chiếm được chút lợi thế nào. Sau một trận kịch chiến, U Minh Vệ cuối cùng b·ị đ·ánh lui từng người một, biến mất trong sương mù dày đặc.

Sau một hồi tìm kiếm và khám phá gian nan, bọn hắn cuối cùng đã tìm thấy lối vào mật đạo ẩn giấu.

Dưới sự dẫn dắt của tộc trưởng, Sở Tinh Hà đến nơi cất giữ U Vân Bích.

“Đây chính là U Vân Bích trong truyền thuyết sao?” Sở Tinh Hà lẩm bẩm, ánh mắt của hắn bị món bảo vật đó thu hút sâu sắc.

Bạch Nhược Tuyết và Chu Chỉ Nhược nghe vậy, đều sáng mắt lên. Các nàng lập tức đi theo chỉ dẫn của Sở Tinh Hà, men theo lộ trình trên bản đồ tìm kiếm trong mộ thất.

Sở Tinh Hà nhận lấy bản đồ, trong mắt lóe lên một tia hy vọng. Hắn nhanh chóng lướt qua các dấu hiệu trên bản đồ, trong đầu phác họa ra kết cấu và bố cục của cổ mộ.

Tộc trưởng chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm hùng mà mạnh mẽ, “Nhưng ngươi phải hiểu, U Vân Bích không chỉ là thánh vật của tộc ta, mà còn liên quan đến sự an nguy của cả võ lâm.

Cuối cùng, vào một đêm trăng sáng sao thưa, người áo choàng đen lại xuất hiện trước căn nhà, mang đến quyết định của tộc trưởng: “Tộc trưởng muốn gặp các ngươi, nhưng chỉ giới hạn một người. Trong các ngươi ai nguyện đi?”

Ba người lại một lần nữa lên đường, xuyên qua tầng tầng sương mù, cuối cùng đã đến đỉnh núi.

Sở Tinh Hà nghe vậy, trong lòng dâng lên sự chấn động và kính sợ mãnh liệt.

Nơi đây đầy rẫy những cơ quan cạm bẫy phức tạp, cùng với mê cung ảo cảnh thử thách tâm tính và ý chí của võ giả.

Nhưng bí mật của U Vân Bích không phải chuyện nhỏ, ta không thể dễ dàng tiết lộ.

Món bảo vật đó có hình dạng giống ngọc bích, nhưng lại ánh lên vẻ kim loại, trên đó khắc những phù văn phức tạp, dường như ẩn chứa sức mạnh vô tận.

Bạch cô nương, Chu Chỉ Nhược, theo ta thấy, trên tấm bản đồ này vẫn còn rất nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, trong đó có lẽ cất giấu võ lâm chí bảo, hoặc là bí tịch võ học đã thất truyền từ lâu. Chúng ta sao không tiếp tục tìm kiếm, có lẽ sẽ có thu hoạch.”

Sở Tinh Hà, Bạch Nhược Tuyết và Chu Chỉ Nhược nhìn nhau, cuối cùng, Sở Tinh Hà đứng ra: “Ta đi.” Hắn tin rằng thực lực và trí tuệ của mình đủ để đối phó với mọi tình huống, càng hy vọng có thể giành được nhiều cơ hội hơn cho ba người.

Những ảo ảnh này không chỉ sở hữu thực lực mạnh mẽ không khác gì khi còn sống, mà còn ẩn chứa ý chí và niềm tin của bọn hắn khi còn tại thế. Sở Tinh Hà biết, đây là một cuộc so tài thực sự, hắn phải dốc toàn lực.

Và tình hữu nghị cùng sự ăn ý này cũng sẽ trở thành tài sản quý giá trên con đường võ đạo tương lai của bọn hắn.

“Đây là bản đồ ta phát hiện bên ngoài cổ mộ, trên đó có đánh dấu vị trí lối ra của cổ mộ!” Nàng vừa nói vừa mở bản đồ ra cho Sở Tinh Hà và Chu Chỉ Nhược xem.

“Tiếp theo, chúng ta nên đi đâu đây?” Chu Chỉ Nhược cười hỏi.

Nhưng đồng thời, nó cũng ẩn chứa nguy hiểm to lớn, nếu không phải là người có tâm tính kiên định, ý chí như sắt đá, rất dễ bị sức mạnh của nó nuốt chửng.”

Căn nhà tuy đơn sơ, nhưng được cái sạch sẽ gọn gàng, đủ để bọn hắn tạm thời nghỉ chân.

Huống hồ, có cao thủ như Sở công tử bầu bạn, chuyến đi này nhất định có thể hóa nguy thành an. Chu Chỉ Nhược tuy bất tài, cũng nguyện góp chút sức mọn.”

Cuối cùng, tộc trưởng gật đầu: “Tâm ý của ngươi ta đã hiểu.

Bạch Nhược Tuyết gật đầu tỏ vẻ đồng tình: “Không sai, sự xuất hiện của U Minh Vệ cho thấy nơi này chắc chắn có bí mật trọng đại. Chúng ta phải cẩn thận dè dặt, đề phòng rơi vào cạm bẫy.”

Sở Tinh Hà ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng đã lâu không gặp, trong lòng dâng lên cảm khái sống sót sau t·ai n·ạn, hắn nhẹ nhàng vuốt ve tấm bản đồ cũ kỹ trong tay, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán và kiên định: “Giang hồ đường xa, chúng ta tự nên cầm kiếm mà đi.

Bọn hắn tin tưởng lẫn nhau, ủng hộ lẫn nhau, cổ vũ lẫn nhau, cùng nhau vượt qua vô số gian nan hiểm trở.

Đúng lúc này, Bạch Nhược Tuyết đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nàng vội vàng lấy ra một tấm bản đồ cổ từ trong ba lô.

Trong trận chiến không hồi kết này, Sở Tinh Hà dần dần lĩnh ngộ được chân lý của võ đạo – không phải là chiến thắng đối thủ, mà là vượt qua chính mình.

Đây là một thế giới được tạo nên từ vô số ảo ảnh đan xen, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ lạc lối trong đó, vĩnh viễn không thể tỉnh lại.

Chu Chỉ Nhược cũng khẽ cười, quạt xếp nhẹ nhàng mở ra, chậm rãi phe phẩy, nàng dùng giọng nói dịu dàng nhưng không thể xem thường nói: “Con cháu giang hồ, vốn nên tương trợ lẫn nhau, cùng nhau tìm hiểu chân lý võ đạo.

Hắn biết rõ, đây không chỉ là thử thách đối với thân thể, mà còn là sự mài giữa đối với tâm chí.

Tuy nhiên, khi bọn hắn dần đến gần đỉnh núi, một áp lực không tên cũng bắt đầu bao trùm lên tâm trí bọn hắn. Sương mù xung quanh dường như trở nên dày đặc hơn, ngay cả tầm nhìn cũng trở nên mơ hồ.

Tuy nhiên, ngay khi bọn hắn sắp rời đi, một trận rung chuyển dữ dội đột nhiên truyền đến, khiến cả mộ thất rung lắc như sắp sụp đổ.

“Chuyện này còn phải cảm ơn sự đồng hành và ủng hộ của các ngươi.”

Hắn nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi, để tâm hồn mình trở về tĩnh lặng, loại bỏ mọi tạp niệm, chỉ dựa vào trực giác để tiến lên. Trong lòng hắn, chỉ có một suy nghĩ: tìm ra lối thoát, tiếp tục tiến về phía trước.

Bạch Nhược Tuyết nghe vậy, mày kiếm khẽ nhíu lại, rồi lại giãn ra, nàng tay cầm trường kiếm, anh tư hiên ngang, cười nói: “Sở huynh nói rất phải, người luyện võ chúng ta, vốn nên theo đuổi võ đạo cực hạn, tìm kiếm những điều chưa biết.

Chu Chỉ Nhược khẽ phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, nàng tuy là nữ tử, nhưng lại có một khí chất phong lưu phóng khoáng, nàng nhẹ giọng nói: “Bạch tỷ tỷ nói đúng, giang hồ rộng lớn, không thiếu chuyện lạ.

Đồng thời, bọn hắn cũng luôn chú ý đến động tĩnh bên ngoài, chờ đợi quyết định của tộc trưởng U Vân tộc.

Một lát sau, người áo choàng đen dẫn đầu trầm giọng nói: “Lời của các ngươi, ta sẽ chuyển đạt cho tộc trưởng. Nhưng trước khi tộc trưởng đưa ra quyết định, các ngươi phải ở lại đây, không được tự ý rời đi.”

Theo lệnh của tộc trưởng, Sở Tinh Hà được dẫn đến một nơi thử thách cổ xưa và thần bí trong U Vân tộc.

Tại sao ngươi muốn tìm hiểu bí mật của nó?”

Hắn biết rõ, mình còn cách đỉnh cao võ đạo thực sự một chặng đường rất dài, nhưng hắn cũng tin rằng, chỉ cần trong lòng có ước mơ, dưới chân có con đường, sẽ có một ngày, hắn sẽ đứng ở vị trí thuộc về mình.

Dưới sự dẫn dắt của người áo choàng đen, Sở Tĩnh Hà xuyên qua rừng rậm, đến khu vực trung tâm của U Vân tộc - một vùng đất thần bí ẩn mình trong mây mù.

Sau vô số lần thử và thất bại, Sở Tinh Hà cuối cùng đã bước ra khỏi mê cung ảo cảnh, đến cửa ải cuối cùng của thử thách – đối chiến với ảo ảnh của các cường giả U Vân tộc qua các thế hệ.

Tuy nhiên, ngay khi bọn hắn chuẩn bị tiến lên xem xét, một giọng nói già nua mà uy nghiêm đột nhiên vang lên: “Kẻ nào dám tự tiện xông vào U Vân Phong, trộm thánh vật của tộc ta!”

“Không hay rồi! Cổ mộ sắp sập!” Sở Tinh Hà kinh hô, hắn lập tức kéo Bạch Nhược Tuyết và Chu Chỉ Nhược lao về phía lối ra. Tuy nhiên, lối ra đã bị một tảng đá lớn chặn lại, bọn hắn hoàn toàn không thể đi qua.

U Vân tộc nếu có thể dùng tấm lòng rộng mở để tiếp nhận chúng ta, có lẽ sẽ phát hiện ra nhiều kho báu chưa biết hơn.”

Sở Tinh Hà vận khởi nội lực, hình thành một lớp khí mỏng bảo vệ toàn thân, đồng thời dựa vào thị lực hơn người và trực giác nhạy bén, khéo léo tránh được những loài hoa độc cỏ độc có thể gây c·hết người.

“Đa tạ tộc trưởng chỉ điểm.” Sở Tinh Hà cung kính hành lễ, “Ta sẽ trân trọng cơ hội này, tiếp tục nỗ lực tu hành.”

Thế là, ba người bị người áo choàng đen đưa đến một căn nhà nhỏ bên cạnh để tạm thời nghỉ ngơi.

Cuối cùng, sau một hồi nỗ lực gian khổ, bọn hắn đã bước ra khỏi mật đạo, trở lại dưới ánh mặt trời.

Nếu có thể, chúng ta hy vọng có thể hợp tác với U Vân tộc, cùng nhau vén màn bí ẩn ngàn năm này.”