Tô Nhất nhẹ nhàng gật đầu, sắc mặt hắn trắng bệch, rõ ràng v·ết t·hương vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Hắn khẽ nói: “Chúng ta chia ra chạy, có lẽ còn một tia hy vọng sống sót.”
Thế nhưng bọn hắn không hề từ bỏ, mà càng nắm chặt thanh trường kiếm trong tay, chuẩn bị nghênh đón trận chiến sinh tử này.
Ngay lúc này, Yêu Nguyệt và Tô Nhất đồng thời ra tay.
Yêu Nguyệt lập tức kéo Tô Nhất trốn vào một bụi cỏ rậm rạp, trong lòng cảnh giác quan sát xung quanh.
Hai người bắt đầu hành động, bọn hắn nhân lúc những kỵ binh đó không đề phòng, lặng lẽ vòng ra sau lưng bọn hắn.
Thế nhưng, số lượng thiết kỵ binh thực sự quá đông, bọn hắn như một bức tường đồng vách sắt, khiến Yêu Nguyệt và Tô Nhất cảm thấy áp lực chưa từng có. Dù bọn hắn đã dốc hết sức lực, nhưng vẫn khó lòng đột phá được phòng tuyến này.
Yêu Nguyệt không trả lời hắn, chỉ nhẹ nhàng đỡ hắn dậy, “Chúng ta đi thôi… rời khỏi đây…” Nàng nói rồi dẫn Tô Nhất rời khỏi mật thất, ra khỏi Bích Thủy Sơn Trang.
Yêu Nguyệt trong lòng nhanh chóng tính toán, nàng nhận thấy những kỵ binh đó tuy trông có vẻ hung dữ, nhưng thực tế khi tìm kiếm lại không hình thành vòng vây chặt chẽ, mà phân tán ra, tự mình chiến đấu. Điều này đã cho nàng và Tô Nhất cơ hội.
Thế nhưng, nơi đây địa thế phức tạp, núi non bao bọc, hồ nước xen kẽ, muốn tìm được Bích Thủy Sơn Trang không hề dễ dàng.
Kiếm pháp của nàng sắc bén và chính xác, rất nhanh đã đánh ngã mấy tên kỵ binh.
“Bảo vật?” Yêu Nguyệt nghe vậy ngẩn ra, rồi lập tức phản ứng lại, “Chẳng lẽ là… món ‘Bích Thủy Hàn Ngọc’ trong truyền thuyết?”
Tô Nhất thì nắm chặt trường kiếm, toàn thân căng cứng, chuẩn bị nghênh đón đợt xung kích ffl“ẩp tới.
Cuối cùng, nàng đến được cửa mật thất, phát hiện Tô Nhất đang bị một đám cao thủ vây công. Hắn b·ị t·hương nặng, rõ ràng đã không còn sức chống cự.
Thế là, hai người bắt đầu t·ấn c·ông những kỵ binh đó dữ dội hơn.
Tô Nhất nghe vậy im lặng một lát, rồi gật đầu, “Được… vậy thì cùng nhau hành động.”
Nàng nhanh chóng rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang lóe lên đã chặn được đòn t·ấn c·ông của những kỵ binh đó.
Yêu Nguyệt trong lòng thắt lại, nàng biết những kỵ binh này chắc chắn là đến vì nàng và Tô Nhất.
Yêu Nguyệt trong lòng đau nhói, nàng biết Tô Nhất vì tìm kiếm Bích Thủy Hàn Ngọc mà rơi vào hiểm cảnh.
Trận chiến lại trở nên kịch liệt. Kiếm pháp của Yêu Nguyệt và Tô Nhất sắc bén và chính xác, bọn hắn phối hợp ăn ý, rất nhanh đã ép những kỵ binh đó liên tục lùi lại.
Nàng chậm rãi bước vào sơn trang, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Tô Nhất.
Ngươi cầm lấy nó, có lẽ sẽ giúp được ngươi một tay.”
Sở Tinh Hà gật đầu, từ trong lòng lấy ra một miếng ngọc phù đưa cho Yêu Nguyệt, “Đây là ngọc phù do vi sư đặc chế, có thể giúp ngươi chặn được một đòn t·ấn c·ông chí mạng khi gặp nguy hiểm.
Nơi đó núi non bao bọc, hồ nước xen kẽ, địa thế phức tạp. Hơn nữa, hắn dường như đang tìm kiếm một món bảo vật đã thất truyền từ lâu…”
Thế nhưng, sức chiến đấu của những kỵ binh đó vẫn rất mạnh, bọn hắn không ngừng phản công, cố gắng xoay chuyển tình thế.
Sở Tinh Hà thấy vậy, nhẹ nhàng thở dài, “Thôi được… nếu ngươi đã quyết tâm, vậy vi sư cũng không nói nhiều nữa. Nhưng mà, chuyến đi này ngươi nhất định phải cẩn thận, chớ có hành động lỗ mãng.”
Hắn yếu ớt mỉm cười, “Cảm ơn ngươi, Yêu Nguyệt.”
Sở Tinh Hà trầm tư một lát rồi nói: “Ngươi cứ đi về hướng đông nam là được, ở đó có một nơi bí mật tên là ‘Bích Thủy Sơn Trang’… Tô Nhất hẳn là ở đó.”
Số lượng của đội thiết kỵ binh đó còn nhiều hơn trước gấp đôi, hơn nữa được huấn luyện bài bản, trang bị tinh nhuệ.
“Tô Nhất, nhớ kế hoạch của chúng ta!” Yêu Nguyệt khẽ nhắc, giọng nói tuy nhẹ nhưng tràn đầy sức mạnh không thể nghi ngờ.
Những kỵ binh này mặc đồ đen, mặt đeo mặt nạ, rõ ràng là người của một tổ chức thần bí nào đó. Bọn hắn dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt quét qua quét lại xung quanh.
Yêu Nguyệt và Tô Nhất trong lòng rùng mình, bọn hắn biết đây là viện binh của địch đã đến.
Thế nhưng, nó cũng đã thu hút vô số nhân sĩ giang hồ tranh đoạt. Tô Nhất dường như cũng vì món bảo vật này mà đến sông nước Giang Nam.”
Nàng nhanh chóng quan sát địa hình xung quanh, phát hiện cách đó không xa có một con suối nhỏ. Nàng lập tức kéo Tô Nhất chạy về phía bờ suối.
Yêu Nguyệt trong lòng rùng mình, nàng biết mình phải nhanh chóng đưa ra quyết định.
Yêu Nguyệt rời khỏi sơn cốc, bắt đầu hành trình đến sông nước Giang Nam.
Nàng biết những kỵ binh này không phải là hạng tầm thường, một khi để bọn hắn quay về báo cáo, mình và Tô Nhất sẽ phải đối mặt với nguy hiểm lớn hơn. Nàng phải tìm cách giải quyết triệt để mối họa ngầm này.
Sở Tinh Hà nhẹ nhàng gật đầu, “Không sai. Nghe nói món ‘Bích Thủy Hàn Ngọc’ này sở hữu sức mạnh thần kỳ, có thể khiến người ta thay da đổi thịt, thậm chí là kéo dài tuổi thọ.
Yêu Nguyệt lắc đầu, “Không được, chúng ta chia ra thì mục tiêu quá lớn, rất dễ bị bọn hắn tiêu diệt từng người. Chúng ta phải hành động cùng nhau.”
Yêu Nguyệt nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kiên định, “Sư phụ yên tâm… đệ tử không còn là cô gái yếu đuối cần ngài bảo vệ nữa rồi.
Khi đám thiết kỵ binh đến gần, Yêu Nguyệt và Tô Nhất đồng thời phát động t·ấn c·ông.
Tô Nhất gật đầu, hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên sắc bén hơn.
Bọn hắn tưởng rằng hai người đã trốn thoát, liền lần lượt quay đầu ngựa chuẩn bị rời đi.
Yêu Nguyệt không hề lùi bước, nàng biết rõ mục đích của chuyến đi này.
Nàng một đường trèo non lội suối, trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng cũng đến được khu vực của Bích Thủy Sơn Trang.
Bọn hắn lần lượt nhảy xuống ngựa, rút v·ũ k·hí ra áp sát Yêu Nguyệt và Tô Nhất. Yêu Nguyệt trong lòng chùng xuống, nàng biết trận chiến này khó tránh khỏi.
Trận chiến vô cùng kịch liệt, hai bên qua lại đánh bất phân thắng bại.
Yêu Nguyệt nhận lấy ngọc phù, cảm kích nhìn Sở Tinh Hà một cái, “Đa tạ sư phụ… đệ tử nhất định sẽ tận dụng tốt miếng ngọc phù này.”
Thế nhưng, sức chiến đấu của những kỵ binh đó cực mạnh, cộng thêm ưu thế về số lượng, rất nhanh đã đẩy Yêu Nguyệt và Tô Nhất vào thế khó.
Yêu Nguyệt nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia quyết đoán, “Đệ tử hiểu rồi… Sư phụ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ cẩn thận hành sự, không để sư phụ lo lắng.”
“Tô Nhất, chúng ta làm thế này…” Yêu Nguyệt khẽ nói, kể kế hoạch cho Tô Nhất. Tô Nhất nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng ngay sau đó đã gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Hắn biết mình đã không còn sức chống cự lại sự vây công của những cao thủ này, nhưng sự xuất hiện của Yêu Nguyệt lại khiến hắn nhìn thấy hy vọng.
Kiếm của Yêu Nguyệt như rồng bơi ra biển, mỗi một đòn đều chính xác rơi vào yếu huyệt của đám thiết kỵ binh, còn Tô Nhất thì lợi dụng thân hình linh hoạt của mình, luồn lách trong khe hở của đám thiết kỵ binh, giáng cho kẻ địch những đòn chí mạng.
Bọn hắn ngồi trên một bãi cỏ nghỉ ngơi một lát, chuẩn bị tiếp tục đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại…
Thân hình Yêu Nguyệt nhẹ nhàng như một làn khói, di chuyển tự do trong bụi cỏ; còn Tô Nhất thì theo sát phía sau, tay nắm chặt trường kiếm, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Hai người bắt đầu lặng lẽ di chuyển, cố g“ẩng tránh khỏi tầm mắt của những ky binh đó.
Yêu Nguyệt và Tô Nhất lưng tựa lưng, đối mặt với đám thiết kỵ binh đang ồ ạt kéo đến như thủy triều, ánh mắt bọn hắn lộ ra vẻ kiên định và bất khuất.
Nàng không chút do dự xông vào mật thất, giao chiến ác liệt với đám cao thủ đang vây công Tô Nhất.
Sở Tinh Hà nghe vậy, nhẹ nhàng thở dài, “Yêu Nguyệt à… giang hồ hiểm ác, lòng người khó lường. Ngươi đi chuyến này, e là sẽ gặp không ít nguy hiểm.
Bọn hắn vừa chạy đến bờ suối, những ky binh đó cũng đã đuổi kịp.
Nàng hỏi thăm người dân địa phương, tìm hiểu vị trí của Bích Thủy Sơn Trang; nàng quan sát địa hình, tìm kiếm con đường tắt dẫn đến Bích Thủy Sơn Trang. Sau mấy ngày nỗ lực, nàng cuối cùng cũng tìm được lối vào Bích Thủy Sơn Trang.
Tiếng sáo đó chói tai, khiến những kỵ binh đang tìm kiếm đều dừng tay lại, mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Sở Tinh Hà nhìn bóng lưng Yêu Nguyệt rời đi, trong lòng không khỏi có chút lo lắng. Hắn biết rõ giang hồ hiểm ác, cho dù là với võ công và tài trí của Yêu Nguyệt, cũng khó tránh khỏi gặp nguy hiểm.
Những kỵ binh đó tuy dũng mãnh nhưng dưới sự t·ấn c·ông liên hợp của hai người cũng dần dần bại lui.
Hai người một đường chạy trốn khỏi khu vực Bích Thủy Sơn Trang, cuối cùng cũng thoát khỏi sự t·ruy s·át của những cao thủ đó.
Hắn nhẹ nhàng thở dài, cuối cùng gật đầu, “Thôi được… nếu ngươi đã kiên quyết như vậy… vậy vi sư sẽ cho ngươi biết tung tích của Tô Nhất…”
Yêu Nguyệt đứng ở cửa sơn trang, hít sâu một hơi, rồi chậm rãi bước vào.
Sở Tinh Hà thấy vậy, trong lòng thầm cảm khái: Đệ tử này thật là trọng tình trọng nghĩa!
Thân hình nàng lóe lên, xuất hiện sau lưng một tên thiết kỵ binh, thanh trường kiếm trong tay như tia chớp đâm vào lưng đối phương.
Những kỵ binh đó rõ ràng không ngờ rằng có người đánh lén từ phía sau, nhất thời luống cuống tay chân đối phó với đòn t·ấn c·ông của hai người.
Tiếng vó ngựa ngày càng gần, bọn hắn đều có thể cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm.
Nàng nhanh chóng ra hiệu cho Tô Nhất, hai người ăn ý tách ra, di chuyển về hai phía. Đám thiết kỵ binh thấy vậy, lần lượt quay mũi giáo, cố gắng bao vây hai người.
Thế nhưng, Yêu Nguyệt lại không hề lơ là cảnh giác.
Thế nhưng, Yêu Nguyệt cũng cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm.
Yêu Nguyệt và Tô Nhất trong lòng chùng xuống, bọn hắn biết lần này thật sự gặp rắc rối rồi.
Bích Thủy Sơn Trang nằm trong một sơn cốc kín đáo, xung quanh được bao bọc bởi rừng cây rậm rạp và những dòng suối trong vắt.
Yêu Nguyệt thấy tình thế nguy cấp, trong lúc nguy cấp nảy ra ý hay, nàng nhanh chóng quan sát môi trường xung quanh, phát hiện bên bờ suối có một đám lau sậy rậm rạp.
Những kỵ binh đó tìm kiếm trong đám lau sậy một hồi, nhưng không phát hiện ra tung tích của Yêu Nguyệt và Tô Nhất.
Bọn hắn liên tục lùi lại, bị những kỵ binh đó ép sát từng bước. Thấy tình thế nguy cấp, Yêu Nguyệt đột nhiên nảy ra một kế…
Nàng trong lòng rùng mình, biết rằng chuyến đi này e là sẽ không thuận lợi như vậy.
Nhưng Yêu Nguyệt và Tô Nhất đã lường trước được điều này, bọn hắn lợi dụng tốc độ và kiếm thuật của mình, xông pha trong vòng vây của đám thiết kỵ binh, không ngừng tìm kiếm sơ hở.
Quả nhiên, chỉ thấy một đội thiết kỵ binh từ trong rừng cây xa xa xông ra, phi nhanh về phía này.
Tô Nhất gật đầu, trong ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết đoán, “Được… vậy chúng ta đánh lén từ phía sau.”
Ngay lúc hai bên đang giao chiến ác liệt, đột nhiên có tiếng vó ngựa đồn đập vọng lại.
Nàng phát hiện Tô Nhất không ở trong sơn trang, mà bị một đám cao thủ giam giữ trong một mật thất. Yêu Nguyệt trong lòng vui mừng, biết rằng cơ hội đã đến.
Kiếm pháp của bọn hắn ngày càng nhanh, ngày càng mạnh, gần như cắt đứt cả không khí xung quanh.
Yêu Nguyệt nghe vậy, cung kính hành lễ, “Đa tạ sư phụ dạy bảo… đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.”
Bọn hắn quay đầu ngựa, phi nhanh về phía Yêu Nguyệt và Tô Nhất.
Nàng lập tức kéo Tô Nhất trốn vào đám lau sậy, lợi dụng sự che chắn của bụi cỏ để tránh sự truy đuổi của những kỵ binh đó.
Thế nhưng, bọn hắn dù sao cũng được huấn luyện bài bản, rất nhanh đã ổn định lại đội hình, bắt đầu phản công.
Nàng phát hiện cảnh sắc bên trong sơn trang rất đẹp, kiến trúc cổ kính trang nhã, như thể đang ở trong một bức tranh thủy mặc.
Đệ tử có tự tin có thể đối phó với mọi khó khăn…” Nàng nói rồi quỳ xuống đất, “đệ tử khẩn cầu sư phụ cho biết tung tích của Tô Nhất…”
Yêu Nguyệt nghe vậy, vội vàng đứng dậy thu dọn hành trang. Nàng vừa thu dọn vừa hỏi: “Sư phụ… vậy đệ tử nên đi về hướng nào để tìm Tô Nhất?”
Thế nhưng, hắn hiểu ứắng, mỗi người đều có con đường riêng phải đi, mỗi người đều có số mệnh riêng phải gánh vác.
Khi bọn hắn vòng ra sau lưng đám kỵ binh, Yêu Nguyệt đột nhiên huýt một tiếng sáo chói tai.
Yêu Nguyệt và Tô Nhất biết tình thế đã vô cùng nguy cấp, bọn hắn phải nhanh chóng giải quyết những kỵ binh này mới được.
Tô Nhất cũng vực dậy tỉnh thần, hắn vung thanh trường kiếm trong tay giao chiến ác liệt với những ky binh đó.
Cuối cùng, sau một đợt xung phong mãnh liệt, Yêu Nguyệt đã nắm bắt được một cơ hội.
Một lát sau, một đội kỵ binh trang bị tinh nhuệ xuất hiện trong tầm mắt của bọn hắn.
Nàng khẽ nói với Tô Nhất: “Chúng ta không thể để bọn hắn quay về báo cáo, phải tìm cách giải quyết bọn hắn.”
Thế nhưng ngay lúc này, một trận tiếng vó ngựa long trời lở đất từ phía sau truyền đến. Quay người lại nhìn, chỉ thấy một đội thiết kỵ binh đã xông đến gần.
Bọn hắn tay cầm trường thương và khiên, tạo thành một phòng tuyến vững chắc, phát động một cuộc xung phong mãnh liệt về phía Yêu Nguyệt và Tô Nhất.
Những thiết kỵ binh đó mình mặc giáp nặng, tay cầm trường thương và khiên, trông vô cùng hung dữ.
Thân hình Yêu Nguyệt lóe lên như quỷ mị, thanh trường kiếm trong tay múa như rồng, t·ấn c·ông dữ dội vào những kỵ binh đó; còn Tô Nhất thì vung thanh trường kiếm trong tay, kề vai chiến đấu cùng Yêu Nguyệt.
Thế nhưng, những kỵ binh đó dường như đã phát hiện ra hành tung của bọn hắn, bắt đầu tăng cường tìm kiếm.
Hắn trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: “Theo vi sư được biết, Tô Nhất hiện tại hẳn là đang ẩn náu tại một nơi bí mật ở vùng sông nước Giang Nam.
Sở Tinh Hà nhẹ nhàng gật đầu, “Đi đi, dọc đường cẩn thận,” hắn còn chưa dứt lời, Yêu Nguyệt đã xoay người rời khỏi phòng.
Yêu Nguyệt không hề nản lòng, nàng dựa vào trí tuệ và dũng khí của mình, từng bước khám phá vùng đất xa lạ này.
Yêu Nguyệt nhanh chóng vận chuyển chân khí trong cơ thể, kiếm quang đột nhiên tăng mạnh, dường như có thể xé toạc mọi chướng ngại.
Nàng khẽ nói với Tô Nhất: “Chúng ta phải tìm cách rời khỏi đây, bọn hắn nhất định là đến để t·ruy s·át chúng ta.”
Yêu Nguyệt lắc đầu, “Không được, bọn hắn rất cảnh giác, hơn nữa số lượng đông, đánh lén từ phía sau rủi ro quá lớn. Ta có một kế hoạch tốt hơn.”
Yêu Nguyệt nghe vậy, vội vàng ghi nhớ phương hướng, “Đa tạ sư phụ chỉ điểm. Đệ tử đi tìm Tô Nhất ngay đây.”
Vi sư tuy muốn giúp ngươi, nhưng cũng không thể để ngươi mạo hiểm.”
Sở Tinh Hà thấy vậy, nhẹ nhàng gật đầu, “Được rồi, ngươi thu dọn hành trang đi… vi sư tiễn ngươi ra khỏi cốc.”
Nàng cẩn thận tiếp cận mật thất, vận dụng khinh công và thân pháp của mình, tránh được đám lính canh và cao thủ trong sơn trang.
Tô Nhất nhìn thấy Yêu Nguyệt xuất hiện, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc và cảm động.
Ngay lúc này, Yêu Nguyệt đột nhiên nghĩ ra một cách.
Võ công của nàng tinh xảo, thân pháp linh hoạt, rất nhanh đã đánh bại những cao thủ đó.
Nàng nhạy bén nhận ra trong sơn trang ẩn giấu không ít cao thủ, hơn nữa những người này dường như đều có địch ý với nàng.
