Hoàng Dung lạnh lùng hừ một tiếng, thân hình lướt đi, nhẹ nhàng như én lượn tránh được đòn t·ấn c·ông, đồng thời trường kiếm vung ra, kiếm quang lấp lánh như một con rồng bạc t·ấn c·ông về phía tên đầu lĩnh đạo tặc. Hai bên lập tức giao chiến, đánh nhau bất phân thắng bại.
Sở Tinh Hà tự tin đáp lại. Lời nói của hắn đầy kiên định và quyết tâm, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử với kẻ thù.
“Vách núi này trông rất dốc và hiểm trở, chúng ta phải cẩn thận đối phó.”
“Những cạm bẫy này thuộc loại gì?” Sở Tinh Hà tò mò hỏi. Lời nói của hắn mang theo một tia nghi hoặc và khó hiểu, rõ ràng là có chút tò mò về các loại cạm bẫy.
Con đường này của chúng ta tuy đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách, nhưng chỉ cần chúng ta đoàn kết một lòng, ta tin chúng ta nhất định có thể vượt qua mọi khó khăn.”
Dưới sự phối hợp ăn ý của mọi người, họ đã thành công đi qua khu rừng rậm này. Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách.
“Được! Vậy chúng ta hãy cùng nhau đối mặt với thử thách của những cạm bẫy này!” Sở Tinh Hà gật đầu nói. Hắn biết rõ, những cạm bẫy này không chỉ thử thách trí tuệ của họ, mà còn thử thách lòng dũng cảm và sự hợp tác của cả đội.
Giọng nói của hắn mang theo một tia nặng nề và lo k“ẩng, rõ ràng là có chút lo k“ẩng về mối đe dọa của khu rừng rậm này.
Sở Tinh Hà tự tin gật đầu: “Yên tâm, có ta ở đây, tuyệt đối sẽ không để các ngươi b·ị t·hương.” Giọng điệu của hắn kiên định và mạnh mẽ, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn.
“Trong rừng rậm có thể có các loại dã thú và nguy hiểm, chúng ta phải cảnh giác.” Sở Tinh Hà giải thích.
“Mọi người cẩn thận, phía trước có đạo tặc!” Chu Bá Thông đột nhiên dừng bước, thấp giọng nhắc nhở. Lời nói của hắn mang theo một tia căng thẳng, rõ ràng là lo lắng về mối đe dọa của những tên đạo tặc này.
Phùng Mặc Phong cũng đồng ý gật đầu: “Hơn nữa, ta cảm thấy con đường này không chỉ là thử thách đối với võ lực của chúng ta, mà còn là thử thách đối với trí tuệ và lòng dũng cảm của chúng ta.
“Mọi người chú ý, ở đây có dấu vết cơ quan rõ ràng, có lẽ chúng ta đã bị theo dõi.” Sở Tinh Hà đột nhiên dừng bước, thấp giọng nói. Giọng nói của hắn mang theo một tia nghiêm túc và lo lắng, rõ ràng đã nhận ra một luồng khí tức bất thường.
Theo sự chỉ dẫn của Chu Bá Thông, mọi người bắt đầu cuộc hành trình đến Tương Dương thành.
“Mục đích của chuyến đi này là đến Tương Dương thành, nơi đó có tổng bộ của Cái Bang chúng ta.
Nhưng trước đó, chúng ta còn phải đi qua một dãy núi hiểm trở, nơi đó có rất nhiều đạo tặc và ác bá qua lại, chúng ta phải cẩn thận.”
“Hiểu rồi!” Mọi người đồng thanh đáp, ánh mắt họ đầy cảnh giác và quyết tâm. Họ biết, những tên đạo tặc này tuy thực lực không cao, nhưng ám khí của chúng lại khó phòng bị, phải cẩn thận đối phó.
“Được! Vậy chúng ta hãy cùng nhau đối mặt với thử thách của những tên ác bá này!”
Mọi người nghe vậy, lần lượt ném ánh mắt tán thưởng. Họ biết, thực lực của Sở Tinh Hà quả thực không thể xem thường.
“Những cạm bẫy này có đủ loại, có cạm bẫy nổ, có cạm bẫy phun độc dịch, còn có cạm bẫy lăn đá, v.v.”
Chu Bá Thông nhắc nhở. Giọng nói của hắn mang theo một tia căng thẳng, rõ ràng là lo lắng về mối đe dọa của những cạm bẫy này.
Nhưng trước đó, chúng ta còn phải đi qua một dãy núi hiểm trở, nơi đó có rất nhiều đạo tặc và ác bá qua lại, chúng ta phải cẩn thận.” Chu Bá Thông nhíu chặt mày, rõ ràng là lo lắng về những thử thách sắp phải đối mặt.
“Yên tâm, ta sẽ bảo vệ an toàn cho mọi người.” Hoàng Dung vung thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt nàng lấp lánh ánh sáng kiên định.
Chu Bá Thông giải thích. Giọng nói của hắn mang theo một tia nặng. nề vàlo k“ẩng, rõ ràng là có chút lo k“ẩng về uy lực của những cạm bẫy này.
Hắn vỗ ngực, “Chỉ cần các ngươi trẻ tuổi có thể theo kịp bước chân của ta, ta thề sẽ bảo vệ an toàn cho mọi người.”
Mọi người nghe vậy lập tức nắm chặt v·ũ k·hí, nghiêm chỉnh bày trận. Chỉ thấy phía trước thung lũng xông ra một đám đạo tặc rách rưới, tay cầm gậy gộc, đao kiếm xông về phía mọi người.
Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Dung, mọi người đã thành công vượt qua con sông chảy xiết này.
“Mọi người chú ý, phía trước có ác bá chặn đường!” Chu Bá Thông lại dừng bước, thấp giọng nhắc nhở. Giọng nói của hắn mang theo một tia bất lực và lo lắng, rõ ràng là có chút khó xử trước mối đe dọa của những tên ác bá này.
“Mọi người cẩn thận, phía trước có vách núi!” Chu Bá Thông đột nhiên dừng bước, fflâ'p giọng nhắc nhỏ. Giọng nói của hắn mang theo một tia căng H'ìẳng và sợ hãi, rõ ràng là có chút khó xử trước vách núi này.
Lúc này, nàng tựa như đã hóa thân thành một chiến tướng dũng mãnh, sẵn sàng cùng kẻ thù quyết chiến một trận sinh tử.
“Yên tâm, có ta ở đây, những tên đạo tặc này không gây ra sóng gió gì đâu.” Sở Tinh Hà tự tin đáp lại. Lời nói của hắn đầy kiên định và quyết tâm, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với mọi thử thách.
Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Dung, mọi người cẩn thận đi qua vách núi dốc đứng này.
Sở Tinh Hà giải thích. Giọng nói của hắn mang theo một tia nặng nề và lo lắng, rõ ràng là có chút lo lắng về thử thách của vách núi này.
Sở Tinh Hà nhìn bóng dáng bận rộn của mọi người, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm. Hắn biết, con đường này tuy đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách, nhưng có những người bạn này bên cạnh, hắn không hề cô đơn.
Chu Bá Thông nghe vậy khẽ cười: “Nói hay lắm! Chu Bá Thông ta tuy tuổi đã cao, nhưng kinh nghiệm và trí tuệ của ta cũng đủ để đối phó với những thử thách này.”
“Yên tâm, có ta ở đây, ta sẽ đưa mọi người an toàn tránh khỏi những cạm bẫy này.” Sở Tĩnh Hà tự tin đáp lại. Lời nói của hắn đầy kiên định và quyết tâm, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với mọi thử thách.
“Làm sao bây giờ? Có phải chúng ta đã bị theo dõi rồi không?” Mọi người nghe vậy, lần lượt dừng bước, vẻ mặt căng thẳng hỏi.
Có hắn ở bên cạnh quả thực có thể khiến mình yên tâm hơn một chút. Thế là hắn gật đầu: “Chu tiền bối xin yên tâm, ta nhất định sẽ toàn lực bảo vệ an toàn cho mọi người.”
“Mọi người cẩn thận, những cạm bẫy này có thể kích hoạt bất cứ lúc nào, chúng ta phải luôn cảnh giác.”
“Yên tâm, có ta ở đây, tuyệt đối sẽ không để các ngươi b·ị t·hương.” Sở Tinh Hà tự tin nói, giọng điệu của hắn kiên định và mạnh mẽ, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn.
“Mọi người cẩn thận, phía trước có rừng rậm!” Chu Bá Thông đột nhiên dừng bước, thấp giọng nhắc nhở. Giọng nói của hắn mang theo một tia cảnh giác và lo lắng, rõ ràng là có chút bất an về khu rừng rậm này.
Hoàng Dung thấy vậy lạnh lùng hừ một tiếng: “Hù! Những kẻ vô sỉ này dám ở đây chặn đường crướp b'óc, thật là vô lý!” Nàng rút trường, kiếm, chỉ H'ìẳng vào tên đầu lĩnh đạo tặc: “Các ngươi muốn làm gì?”
Mọi người nghe vậy, lần lượt ném ánh mắt tán thưởng.
Dưới sự phối hợp ăn ý của mọi người, họ đã thành công tránh được cuộc t·ấn c·ông của đạo tặc, tiếp tục lên đường. Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách.
Tên đầu lĩnh đạo tặc thấy vậy không những không sợ, ngược lại còn kiêu ngạo hơn cười lớn: “Ha ha! Mỹ nhân, đừng vội! Chỉ cần ngươi chịu chơi với đại gia ta, những vàng bạc châu báu này đều là của ngươi!” Nói rồi hắn vung đao chém về phía Hoàng Dung.
Giọng nói của hắn mang theo một tia căng thẳng và lo lắng, rõ ràng là có chút khó xử trước mối đe dọa của những cạm bẫy này.
Mọi người tiếp tục lên đường, đi qua những khu rừng rậm rạp và những con đường nhỏ quanh co.
Nhưng dù vậy, họ cũng sẽ không lơ là, vì sự hiểm ác và những điều chưa biết trên giang hồ luôn khiến người ta khó lường.
Trên đường, họ gặp phải đủ loại thử thách và khó khăn, nhưng nhờ vào trí tuệ và lòng dũng cảm hơn người, họ đã lần lượt vượt qua những trở ngại này.
Và trong mảnh trời đất yên tĩnh này, một cuộc hành trình mới sắp bắt đầu…
“Những tên ác bá này có lai lịch gì?” Sở Tĩnh Hà tò mò hỏi. Lời nói của hắn mang theo một tia nghỉ hoặc và khó hiểu, rõ ràng là có chút tò mò về bối cảnh của những tên ác bá này.
Mọi người lần lượt đứng dậy, sắp xếp lại hành trang, chuẩn bị tiếp tục lên đường.
“Yên tâm, ta sẽ tìm một cách qua sông an toàn.” Hoàng Dung vung thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt nàng lấp lánh ánh sáng kiên định. Lúc này, nàng dường như đã tìm ra cách qua sông an toàn.
“Mọi người mau dậy đi, chúng ta nên xuất phát rồi.” Hoàng Dung nhẹ giọng nói, giọng nói của nàng dịu dàng mà mạnh mẽ, dường như có thể đánh thức cả mặt đất đang ngủ say.
Mọi người sắp xếp lại hành trang, chuẩn bị tiếp tục lên đường. Sở Tinh Hà nhìn bóng dáng bận rộn của mọi người, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm. Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi mở lời: “Chu tiền bối, tiếp theo chúng ta đi đâu?”
Sở Tinh Hà vừa nói, vừa đi đầu về phía trước. Ánh mắt hắn lấp lánh ánh sáng kiên định, dường như đã tìm ra cách phá giải những cơ quan này.
Tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua kẽ lá, chiếu lên mặt mọi người. Họ từ từ mở mắt, chỉ thấy xung quanh đã trở lại yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót vang vọng bên tai.
Dưới sự l>h<^J'i hợp ăn ý của mọi người, họ đã thành công đánh bại cuộc tấn c'ông của những tên ác bá này, tiếp tục lên đường. Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn đầy rẫy những điểu chưa biết và thử thách.
Trên đường phong cảnh như tranh vẽ, nhưng mọi người lại không có thời gian để ý đến những cảnh đẹp này.
Sở Tĩnh Hà nhìn ánh mắt kiên định và giọng điệu chắc nịch của Chu Bá Thông, trong lòng không khỏi dâng lên một sự kính phục.
“Con sông này trông rất rộng và chảy xiết, chúng ta phải cẩn thận đối phó.” Sở Tinh Hà giải thích. Giọng nói của hắn mang theo một tia nặng nề và lo lắng, rõ ràng là có chút lo lắng về thử thách của con sông này.
“Không hay rồi! Phía trước có chuyện!” Phùng Mặc Phong lập tức dừng bước, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Mọi người mau chuẩn bị!”
Chu Bá Thông giải thích. Giọng nói của hắn mang theo một tia nặng nề và lo lắng, rõ ràng là có chút lo lắng về thực lực của những tên ác bá này.
“Chu tiền bối, tiếp theo chúng ta đi đâu?” Sở Tinh Hà hỏi, ánh mắt hắn đầy mong đợi và tò mò.
Tuy nhiên, trời có gió mưa bất trắc, ngay khi họ đang đi qua một thung lũng, đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào từ phía trước truyền đến.
Chu Bá Thông ngẩng đầu nhìn những ngọn núi xa xăm, mày hơi nhíu lại: “Mục đích của chuyến đi này là đến Tương Dương thành, nơi đó có tổng bộ của Cái Bang chúng ta.
“Được! Vậy chúng ta cùng nhau cố gắng, vượt qua mọi khó khăn!” Hoàng Dung vung thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt nàng lấp lánh ánh sáng kiên định.
Hoàng Dung vung thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt nàng lấp lánh ánh sáng kiên định. Lúc này, nàng dường như đã hóa thân thành một chiến binh dũng cảm, chuẩn bị cùng kẻ thù quyết chiến một trận sinh tử.
“Đừng lo, ta sẽ nghĩ cách đối phó.” Sở Tinh Hà hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra. Lời nói của hắn mang theo một tia kiên định và quyết tâm, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với mọi thử thách.
Chúng ta phải luôn cảnh giác, mới có thể đảm bảo an toàn cho mọi người.”
Họ luôn cảnh giác, sợ gặp phải chuyện bất trắc.
“Đừng lo, ta sẽ tìm một con đường an toàn.” Hoàng Dung nhẹ giọng nói. Ánh mắt nàng lấp lánh ánh sáng kiên định, dường như đã tìm ra cách an toàn để đi qua vách núi.
Tên đạo tặc đó thấy vậy kinh hãi, muốn né tránh nhưng đã không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn kiếm quang áp sát yết hầu của mình.
Tên đạo tặc cầm đầu còn cầm một thanh trường đao sáng loáng, khí thế hung hăng quát: “Đường này là của ta mở, muốn qua đây thì để lại tiền mãi lộ!”
Võ Miên Phong ở bên cạnh gật đầu: “Hoàng hiền đệ nói đúng.
“Mọi người cẩn thận, phía trước có cạm bẫy!” Chu Bá Thông đột nhiên dừng bước, thấp giọng nhắc nhở.
“Mọi người cẩn thận, phía trước có sông!” Chu Bá Thông đột nhiên dừng bước, thấp giọng nhắc nhở. Giọng nói của hắn mang theo một tia căng thẳng và lo lắng, rõ ràng là có chút khó xử trước con sông này.
Họ dựa vào trí tuệ và lòng dũng cảm hơn người, thành công vượt qua những khó khăn này. Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách.
“Mọi người theo ta, chúng ta cùng nhau tìm ra và phá giải những cơ quan này.”
Hoàng Dung cũng nhắc nhở. Giọng nói của nàng toát ra một sự kiên định không thể nghi ngờ, dường như nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử với kẻ thù.
Họ dựa vào trí tuệ và lòng dũng cảm hơn người, thành công vượt qua những khó khăn này. Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách.
“Ta sẽ quan sát kỹ môi trường xung quanh, tìm kiểếm những cạm bẫy có thể có.” Hoàng Dung nhẹ giọng nói. Ánh mắt nàng lấp lánh ánh sáng sắc bén, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với mọi thử thách có thể xảy ra.
“Chúng là thổ phỉ đầu sỏ trong núi gần đây, dưới trướng có một đám tay sai được huấn luyện bài bản, thực lực không thể xem thường.”
“A!” Tên đạo tặc đó hét lên một tiếng thảm thiết, ngã xuống đất, còn kiếm của Sở Tinh Hà thì tiếp tục tiến về phía trước, chỉ thẳng vào ngực của một tên đạo tặc khác.
Họ biết, Sở Tinh Hà tuy trẻ tuổi, nhưng thực lực quả thực không thể xem thường.
“Mọi người cẩn thận, những tên đạo tặc này giỏi dùng ám khí, chúng ta phải cảnh giác.”
Sở Tinh Hà thấy vậy cũng không hề yếu thế, hắn thân hình lướt đi, như quỷ mị xông về phía một tên đạo tặc khác, đồng thời thi triển “Tinh Hà Kiếm Pháp” kiếm quang như sao băng xẹt qua bầu trời đêm, chỉ thẳng vào yết hầu của tên đạo tặc đó.
Ngay lúc này, nàng dường như đã hóa thân thành một chiến binh dũng mãnh, sẵn sàng quyết chiến sinh tử với bất kỳ kẻ địch nào.
Lúc này, nàng dường như đã hóa thân thành một chiến binh dũng cảm, chuẩn bị quyết đấu sinh tử với kẻ thù.
Tuy nhiên, dù có Sở Tinh Hà ở đây, họ cũng sẽ không lơ là, vì sự hiểm ác và những điều chưa biết trên giang hồ luôn khiến người ta khó lường.
“Được! Vậy chúng ta cùng nhau cố gắng, vượt qua mọi khó khăn!” Hoàng Dung vung thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt nàng lấp lánh ánh sáng kiên định.
“Yên tâm, có ta ở đây, những tên ác bá này không gây ra sóng gió gì đâu.”
Hắn biết vị tiền bối này không chỉ võ công cao cường, mà còn kinh nghiệm phong phú, tâm tư cẩn mật.
Dưới sự dẫn dắt của Sở Tinh Hà, mọi người cẩn thận tránh né các loại cạm bẫy và cơ quan.
